Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 117

Cập nhật lúc: 06/01/2026 18:24

Nhưng Hứa Tiểu Hoa lại không sợ anh ta, cô biết loại người này chỉ giỏi bắt nạt người trong nhà, ra ngoài thì chẳng dám làm gì, cũng chỉ có thể trút giận lên vợ con mà thôi!

"Lưu Đại Quân, anh không quen tôi, nhưng tôi thì biết rõ anh đấy, anh đúng là một hảo hán! Tối qua con gái anh chạy đến ngõ nhà chúng tôi kêu cứu, giày chạy rơi mất cả, m.á.u trên chân cô bé in hằn một vệt dài trên ngõ phố, nhưng cô bé đến cả chân sắp phế rồi cũng không dám dừng lại một bước, chỉ sợ chậm một chút là mẹ không còn mạng nữa, Lưu Đại Quân, anh còn có mặt mũi giả làm người tốt, anh không thấy mình ghê tởm sao?"

Lưu Đại Quân đoán cô là người thân bên nhà ngoại của Dương Tư Tranh, sắc mặt u ám nói: "Đồng chí, đây là chuyện riêng của gia đình tôi."

Hứa Tiểu Hoa cười lạnh: "Đợi khi nào chú Ngô đ.á.n.h anh và mẹ anh đến bán sống bán c.h.ế.t, anh cũng đừng có nói ra ngoài nhé, anh có bản lĩnh thì cũng cứ nói đó là chuyện riêng của gia đình đi!" Bây giờ cô chỉ muốn anh trai mình mau đến đây, cho người này một trận tơi bời.

Những người trong văn phòng nghe được sơ qua câu chuyện, lập tức bàn tán xôn xao.

"Trời ơi, thật không ngờ Lưu Đại Quân lại là loại người như vậy!"

"Chẳng phải sao? Bình thường anh ta gặp ai cũng cười hớ hớ, lúc trước tôi còn thấy thương hại anh ta nữa chứ, hóa ra cũng may là đứt một cánh tay, nếu không thì Dương Tư Tranh chẳng phải bị đ.á.n.h còn t.h.ả.m hơn sao?"

"Sau này tôi chẳng dám đến cửa sổ của anh ta lấy thức ăn nữa đâu, tâm địa độc ác quá, vợ chồng cãi nhau là chuyện thường, nhưng anh ta đây là muốn lấy mạng người ta rồi!"

"Nhìn biểu cảm của anh ta hung dữ chưa kìa, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cô bé kia vậy!"

Từng câu từng chữ lọt vào tai, Lưu Đại Quân muốn giả vờ không nghe thấy cũng không được, cũng không dám giữ vẻ mặt u ám nữa, nhưng cái cười của anh ta vì gượng gạo nên trông lại càng thêm phần ghê rợn.

"Tiểu đồng chí, hôm qua là do tôi không kiềm chế được tính khí, vì nghe thấy Tư Tranh..."

Hứa Tiểu Hoa ngắt lời anh ta: "Anh nói với tôi cũng vô dụng, anh tốt nhất là nên cầu nguyện chị Dương còn giữ được mạng, nếu không hai mẹ con anh cứ đợi đền mạng đi!"

Lời này của cô rõ ràng là để dọa Lưu Đại Quân.

Thực ra lúc sáng sớm ra khỏi cửa, Hứa Tiểu Hoa đã hỏi bà Ngô, bà nói chị Dương đã tỉnh lại rồi, chỉ là trên người có nhiều vết bầm tím, sợ ảnh hưởng đến nội tạng nên hôm nay còn phải kiểm tra thêm.

Lưu Đại Quân định hỏi thêm, Hứa Tiểu Hoa đã quay người bỏ đi. Trước mặt những người ở bộ phận nhân sự, Lưu Đại Quân cũng không dám đuổi theo, quay đầu lại thấy mọi người ở bộ phận nhân sự đều nhìn mình với ánh mắt cảnh giác, khinh bỉ, nhất thời mặt mũi đỏ bừng như gan lợn, lầm bầm nói: "Tôi... hôm qua tôi chỉ có chút va chạm với Tư Tranh thôi."

Triệu Tư Đường vốn dĩ rất hòa nhã, bỗng nhiên ném tờ phiếu xin nghỉ cho anh ta, giọng nói lạnh lùng: "Lưu Đại Quân, nếu chuyện này là thật, chúng tôi sẽ báo cáo lên công đoàn, Dương Tư Tranh cũng là nhân viên của nhà máy chúng ta."

Lưu Đại Quân muốn giải thích vài câu nhưng hoàn toàn không biết phải mở lời thế nào, cuối cùng đành lủi thủi rời khỏi bộ phận nhân sự.

Anh ta vừa đi, Lương An Văn liền nhíu mày nói: "Trước đây Dương Tư Tranh đã mấy lần gửi đơn xin ly hôn, lúc chúng tôi đi tìm hiểu tình hình, Lưu Đại Quân đều nói là Dương Tư Tranh thấy anh ta tàn phế nên coi thường anh ta, mẹ anh ta còn nước mắt ngắn nước mắt dài nói đối xử với Dương Tư Tranh tốt thế nào, nên chúng tôi mới..."

Lương An Văn nghĩ đến chuyện này mà hối hận không thôi, nếu sớm biết Lưu Đại Quân là loại súc vật như vậy, cô nhất định đã sớm khuyên lãnh đạo phê duyệt đơn xin ly hôn của Dương Tư Tranh rồi.

Triệu Tư Đường cũng cảm thấy đồng cảm, an ủi cô ấy: "Chuyện này cũng là bất khả kháng thôi, đơn xin ly hôn của Dương Tư Tranh tôi đã xem qua, chỉ viết là 'tình cảm không hợp, thường xuyên cãi vã', chị ấy không tự mình nói ra thì làm sao chúng ta biết được?"

Trong lòng Lương An Văn vẫn thấy áy náy, cảm thấy công việc của mình làm chưa tốt, đáng lẽ phải trao đổi với Dương Tư Tranh thêm vài lần nữa.

Cô định bụng buổi chiều Hứa Tiểu Hoa đi làm sẽ qua hỏi thăm tình hình thêm.

Về phía Hứa Tiểu Hoa, sau khi lấy được giấy xin nghỉ, cô lại đến xưởng đồ hộp rỗng tìm Thư Văn Văn báo cáo. Cô đến sớm, ca sáng và ca tối còn chưa bàn giao, tìm mãi mới thấy Thư Văn Văn đang đứng ở một góc xưởng thì thầm to nhỏ với Diệp Hòa Miêu.

Loáng thoáng có thể nghe thấy: "Cậu thực sự đi tìm cái thằng tàn phế đó à?"

"Ừm, tớ cũng là hết cách rồi, nhờ anh ta nói giúp một câu... làm xong rồi, ... nếu không mẹ tớ lại đến khóc lóc, tớ không chịu nổi ánh mắt của chị em dâu nhà tớ đâu."

Hứa Tiểu Hoa chấn động tâm can, "thằng tàn phế" ở đây có phải là đang nói Lưu Đại Quân không?

Chẳng lẽ khởi nguồn câu chuyện nhà Xảo Vi tối qua lại là vì Thư Văn Văn sao?

Nén lại sự phẫn nộ và bất bình trong lòng, Hứa Tiểu Hoa tiến lên nói với Thư Văn Văn chuyện muốn xin nghỉ nửa ngày, hiện giờ việc cấp bách là phải cứu chị Dương ra khỏi cái hang cọp đó.

Thư Văn Văn hoàn toàn không ngờ có người đến sau lưng mình, nhíu mày nói: "Tiểu Hoa, em đi đứng kiểu gì mà chẳng có tiếng động nào thế?"

Hứa Tiểu Hoa thản nhiên đáp: "Chị lớp trưởng Thư, là do các chị nói chuyện say sưa quá thôi? Ai đi mà chẳng có tiếng động? Hơn nữa, 'cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng', ban ngày ban mặt thế này chị sợ cái gì?"

Thư Văn Văn bị cô nói cho nghẹn lời, có chút không vui hỏi: "Có chuyện gì không?"

Hứa Tiểu Hoa nói muốn xin nghỉ nửa ngày, đã xin giấy nghỉ bên bộ phận nhân sự rồi, cô chỉ còn nửa ngày làm việc ở xưởng đồ hộp rỗng nên chẳng sợ Thư Văn Văn gây khó dễ cho mình nữa.

Thư Văn Văn cũng không hỏi cô có chuyện gì, chỉ liếc nhìn cô một cái, nhắc nhở: "Xin nghỉ là bị trừ lương đấy nhé!"

"Vâng ạ."

Thư Văn Văn thấy cô ra vẻ không quan tâm, giọng nói nhàn nhạt: "Em đi đi!" Điều chị ta không nói cho Hứa Tiểu Hoa biết là, chỉ cần người ca đêm đồng ý đổi ca cho cô thì tiền lương ngày hôm nay sẽ không bị trừ.

Đợi Hứa Tiểu Hoa đi rồi, Thư Văn Văn thì thầm với Diệp Hòa Miêu: "Cậu còn bảo tớ nhắm vào con bé đó, cậu nhìn lời nó vừa nói xem, hận không thể làm người ta nghẹn c.h.ế.t. Chẳng hiểu giám đốc Khúc sao lại tuyển một cái hạng người như thế vào đây nữa."

Diệp Hòa Miêu qua loa đáp lại vài câu, có chút lơ đễnh hỏi: "Văn Văn, cậu đem chuyện đó thọc đến chỗ chồng Dương Tư Tranh, sợ là sẽ xảy ra chuyện đấy?"

Thư Văn Văn có chút chột dạ dời mắt nói: "Xảy ra chuyện gì được chứ? Cùng lắm là hai vợ chồng tranh luận vài câu thôi, tớ đã nói rồi, nếu chuyện thành công sẽ đưa cho anh ta năm mươi đồng, số tiền đó đâu có ít!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 117: Chương 117 | MonkeyD