Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 129
Cập nhật lúc: 06/01/2026 18:27
Bà ta ngừng một lát rồi nói tiếp: “Tiểu Ngô, dì cứ sợ U U nghĩ quẩn làm chuyện gì dại dột thôi.”
Cậu ta nghe xong thì lòng rối bời, cậu ta biết U U có tình cảm với mình, nếu không hôm đó cô ấy đã không nảy sinh tình cảm mãnh liệt trong ký túc xá của cậu ta như vậy. Cậu ta vội hỏi: “Dì ơi, hôm nay U U đi đâu rồi ạ?”
“Nó đến đơn vị rồi, bảo hôm nay đơn vị có việc, buổi tối mới về, hay là cháu cứ ở đây đợi nó một lát để khuyên nhủ nó xem sao?”
Cậu ta không đợi thêm được một khắc nào, lập tức chạy đến tờ "Báo Đảng Trung ương", không ngờ câu đầu tiên U U nói khi thấy cậu ta là: “Khánh Quân, mẹ anh không đồng ý chuyện của chúng ta, bố em cũng không đồng ý. Em nghĩ một cuộc hôn nhân không được cha mẹ chúc phúc có lẽ thật sự có vấn đề mà chúng ta chưa nhận ra. Chúng ta cứ thế này đi! Cảm ơn anh vì sự giúp đỡ và chăm sóc suốt thời gian qua!”
Lúc cô ấy nói những lời đó, đầu luôn cúi thấp, đôi vai hơi run rẩy, cậu ta biết U U là vì nghĩ cho cậu ta nên mới nói những lời tuyệt tình như vậy.
Cậu ta chặn U U lại, muốn nói thêm vài câu, không ngờ U U đỏ hoe mắt, cầu xin: “Khánh Quân, đây là đơn vị của em, anh làm thế này sẽ ảnh hưởng đến công việc của em.”
Cậu ta không còn cách nào khác, chỉ đành trơ mắt nhìn cô ấy vừa khóc vừa đi mất. Trong lòng thầm hận sự hèn nhát của mình, hận bản thân đã mang đến cho cô ấy sự bất lực và đau khổ.
Cậu ta đợi ở bên ngoài cả buổi, đến một ngụm nước cũng chưa uống, nhờ bảo vệ vào nói giúp mấy lần nhưng U U nhất quyết không chịu gặp.
Cậu ta nghĩ rằng, "người thắt chuông phải là người cởi chuông", trước tiên phải tìm Hứa Tiểu Hoa hỏi cho rõ ràng xem hôm đó rốt cuộc đã nói gì với mẹ cậu ta? Tại sao thái độ của mẹ cậu ta lại gay gắt đến vậy?
Cậu ta đi đến ngõ Bạch Vân, hỏi thăm mãi mới tìm được đến nhà họ Hứa, không ngờ Hứa Tiểu Hoa cũng không có nhà, người giúp việc nói là đi học ở Đại học Kinh đô rồi, chiều tối mới về.
Thế là cậu ta cứ đứng đây đợi mãi.
Lúc này, cậu ta nhìn chằm chằm vào Hứa Tiểu Hoa đang đầy vẻ cảnh giác, đang định mở miệng thì bỗng nhiên thấy Hứa Tiểu Hoa bị ai đó kéo một cái, chắn ra phía sau.
Là Từ Khánh Nguyên.
Ngô Khánh Quân hơi bất ngờ: “Khánh Nguyên, sao cậu lại ở đây?”
Từ Khánh Nguyên nhíu mày nói: “Ngô Khánh Quân, cậu tìm nhầm người rồi, Tiểu Hoa không nói gì với mẹ cậu cả. Hôm đó dì Trương tìm đến tận trường tớ, là tớ nói đấy.”
Ngô Khánh Quân hoàn toàn không ngờ tới chuyện này còn có phần của Từ Khánh Nguyên, kìm nén cơn giận hỏi: “Vậy cậu đã nói gì với mẹ tớ?” Vừa nói cậu ta vừa nắn nắn nắm đ.ấ.m, với phụ nữ cậu ta không tiện ra tay, nhưng với Từ Khánh Nguyên thì cậu ta sẽ không khách sáo đâu.
Từ Khánh Nguyên liếc nhìn cậu ta một cái, thản nhiên nói: “Hôm đó dì Trương hỏi tớ tại sao gia đình Hứa U U lại bị bà nội Hứa đuổi ra khỏi nhà, tớ đã kể lại sự thật.” Ngừng một lát, anh lại nói: “Ngô Khánh Quân, cậu nên biết rõ chuyện này là thế nào. Nếu cậu muốn trách thì cứ trách tớ, không liên quan gì đến Tiểu Hoa cả.”
Kể lại sự thật, cũng chính là chuyện Tào Vân Hà đã can thiệp vào việc Hứa Tiểu Hoa bị lạc.
Dù Ngô Khánh Quân bây giờ đang trong cơn giận dữ cũng phải thừa nhận rằng chuyện này là mẹ của U U sai.
Nếu là vì chuyện này, cậu ta thật sự không thể trách ai được, cả người lập tức như xì hơi, mặt mày ủ rũ nói: “Khánh Nguyên, cậu thật làm khổ tớ và U U rồi.”
Lúc này, Ngô Khánh Quân cũng nhận ra giọng điệu của mình quá gay gắt, đang định xin lỗi thì thấy Từ Khánh Nguyên nhìn mình đầy cảnh giác như đang đề phòng một phần t.ử xấu xa nào đó, cậu ta có chút bất lực nói: “Khánh Nguyên, vừa nãy là tớ bốc đồng một chút, tớ thật sự không còn cách nào khác. Bây giờ không chỉ mẹ tớ, mà ngay cả U U cũng muốn chia tay với tớ.”
Nói đến đây, giọng điệu cậu ta có phần cô quạnh: “Rõ ràng mấy ngày trước tớ và U U còn bàn chuyện đính hôn, sau này cậu có đối tượng rồi sẽ biết nỗi đau bây giờ của tớ thôi…”
Hứa Tiểu Hoa không có hứng thú với chuyện của cậu ta và Hứa U U, cô ngắt lời: “Xin lỗi nhé, nếu không có chuyện gì liên quan đến tôi thì tôi xin phép đi trước đây!”
Cô lại nói với Từ Khánh Nguyên: “Anh Khánh Nguyên, vào nhà em ăn cơm tối rồi hãy đi ạ!”
Lần này Từ Khánh Nguyên không từ chối, liếc nhìn Ngô Khánh Quân một cái rồi đi theo Tiểu Hoa.
Ngô Khánh Quân suy nghĩ một chút rồi cũng bám theo.
Đến cổng nhà họ Hứa, Hứa Tiểu Hoa hơi kỳ lạ hỏi: “Đồng chí Ngô, xin hỏi còn có việc gì nữa không ạ?”
Chỉ thấy Ngô Khánh Quân lên tiếng: “Tiểu Hoa, tôi có thể gặp bà nội cô được không? Tôi có vài lời muốn trò chuyện với bà.”
Hứa Tiểu Hoa lắc đầu nói: “E là không được đâu, bà nội tôi tuổi đã cao, không chịu nổi kích động đâu.” Cô thừa biết Ngô Khánh Quân chắc chắn là muốn nói giúp cho Hứa U U, người này vốn dĩ chẳng hiểu rõ sự tình trong nhà cô mà còn muốn làm anh hùng, chẳng phải là rước thêm bực vào người cho bà lão sao?
Thấy cậu ta vẫn chưa chịu đi, cô nhíu mày nói: “Thật sự xin lỗi, làm phiền anh tránh ra cho. Đồng chí Ngô, dù sao anh cũng là anh em bộ đội nhân dân, chẳng lẽ không nên làm gương, chú ý đến lời nói và hành động của mình sao?”
Lời này khiến Ngô Khánh Quân đỏ bừng mặt, lí nhí đáp một câu: “Làm phiền rồi!”
Nói xong, cậu ta quay người đi về phía đầu ngõ. Không hiểu sao Hứa Tiểu Hoa thấy bóng lưng cậu ta có vài phần cô đơn, cô vội lắc đầu gạt bỏ ý nghĩ kỳ quặc đó.
Thẩm Phượng Nghi nghe thấy tiếng cháu gái nói chuyện, vội ra mở cửa. Thấy Từ Khánh Nguyên cũng ở đó, bà cười nói: “Bà vừa nghe tiếng Tiểu Hoa Hoa nói chuyện, còn đang thắc mắc là gặp ai, Khánh Nguyên, mau vào nhà ngồi.”
Hứa Tiểu Hoa cũng không giấu bà nội: “Bà nội ơi, là đối tượng của Hứa U U, vừa nãy cứ đòi vào gặp bà, cháu đã đuổi anh ta đi rồi.”
Thẩm Phượng Nghi nhìn ra phía đầu ngõ một cái, thần sắc thản nhiên nói: “Chuyện mẹ nó đến đây làm loạn bà còn chưa tính sổ với nó đâu, cái loại chẳng ra gì.”
Mấy người họ hoàn toàn không ngờ tới việc Ngô Khánh Quân sau khi bị đuổi đi lại gặp được Hứa U U ngay đầu ngõ.
Hứa U U đến đây là vì chuyện của Dương Tư Tranh. Không ngờ lại gặp được Khánh Quân ở đây. Cô giơ tay xem đồng hồ, thấy còn hai mươi phút nữa mới đến giờ hẹn, bèn cân nhắc mở lời: “Khánh Quân, sao anh lại ở đây?”
Ngô Khánh Quân há miệng: “U U, anh muốn đến hỏi Tiểu Hoa xem rốt cuộc cô ấy đã nói gì với mẹ anh?”
Hứa U U khẽ rủ mắt, nhỏ giọng nói: “Cô ấy chẳng nói gì cả.” Câu hỏi này cô cũng đã từng hỏi Tiểu Hoa, Tiểu Hoa nói mình không hề nói gì.
