Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 142

Cập nhật lúc: 06/01/2026 18:29

Những thứ này bố không mang đi thứ nào cả, ông chỉ mang theo quần áo của mình và vài cuốn sách công cụ để ở nhà.

Hứa U U nghĩ, có một người bố như vậy vốn là phúc khí của cô và mẹ, nhưng mẹ cô lại không hề trân trọng.

Cô biết chắc chắn mẹ còn có lời muốn nói.

Quả nhiên nghe mẹ nói: "Mẹ và bố con đều đã có tuổi rồi, có giày vò thế nào cũng không sao, con thì còn trẻ. Mẹ thấy Tiểu Ngô rất quan tâm đến con, lần trước còn đặc biệt đến nhà tìm con, sau đó hai đứa có gặp lại không?" Tào Vân Hà nói xong liền nhìn con gái với ánh mắt đầy mong đợi.

Hứa U U cúi đầu: "Gặp rồi, lời cũng nói rõ rồi, cứ vậy đi ạ."

Tào Vân Hà nghe xong liền cuống quýt: "U U, cái con bé này, dạo này con thật sự chẳng để tâm đến chuyện gì cả, ngay cả nhân duyên của mình cũng không coi ra gì. Mẹ hỏi con một câu, tự con nói xem, nếu bỏ lỡ Tiểu Ngô, sau này con còn tìm được ai có điều kiện tốt hơn cậu ta không?"

Bà ta bồi thêm: "Điều kiện tốt đã đành, người ta còn quan tâm đến con hết mực."

Hứa U U ngẩng lên, chạm phải ánh mắt cấp thiết của mẹ, trong lòng có chút phiền muộn: "Mẹ, mẹ người ta không thích con, bố cũng thấy con và Ngô Khánh Quân không hợp nhau, tại sao chỉ có mẹ là cứ khuyên con ở bên cạnh Khánh Quân thế?"

Vừa nghe thấy Hứa Hoài An không đồng ý, Tào Vân Hà lạnh lùng nói: "Con quan tâm bố con làm gì? Ông ấy ngay cả bản thân mình còn chẳng sống hiểu nổi, con còn tin lời ông ấy sao? U U, mẹ là người đi trước, cho dù con không muốn dựa dẫm vào chồng, dựa dẫm vào nhà chồng, nhưng có một chỗ dựa như vậy, đối với công việc và cuộc sống của con thì kiểu gì cũng là chuyện thêu hoa trên gấm."

Hứa U U không muốn tiếp tục chủ đề này, gật đầu nói: "Vâng, mẹ, con biết rồi. Con đi đun chút nước nóng trước, mẹ ăn miếng bánh nướng đi."

Cô lại hỏi: "Mẹ, trong tay mẹ còn bao nhiêu tiền?"

Tào Vân Hà có chút chột dạ nhìn con gái: "Con hỏi cái này làm gì?"

Hứa U U nhận ra ý đề phòng trong lời nói của mẹ, có chút mệt mỏi nói: "Không có gì, chỉ là chợt nhớ ra nên hỏi bừa thôi. Tiền trong nhà mẹ phải cất cho kỹ, giờ chỉ có hai mẹ con mình sống với nhau, không thể so với trước kia được, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy, nếu không lỡ có chuyện gì lại chẳng có tiền ứng phó."

Tào Vân Hà thở dài: "Chẳng phải thế sao? Chỉ có cái con bé này là bướng bỉnh, không chịu lấy tiền của bố con, con xem sau này, chưa nói chuyện khác, riêng tiền thuê nhà một tháng đã mất mười hai đồng rồi."

Hứa U U kiên trì: "Con đã trưởng thành rồi, dù là bố đẻ cũng không có nghĩa vụ phải nuôi con." Huống hồ bố đẻ cô còn chưa từng nuôi cô, cô dựa vào đâu mà bắt bố dượng phải nuôi?

Tào Vân Hà vừa nghe cô nhắc đến Hứa Hoài An là cảm xúc lại có chút kích động, biết cô vẫn đang bất bình cho Hứa Hoài An, bà ta l.i.ế.m môi, thử thăm dò nói: "U U, con cũng đừng có định kiến lớn với bố sinh ra con như vậy, chuyện năm xưa ông ấy cũng có nỗi khổ bất đắc dĩ..."

Bà ta đang nói thì thấy con gái lúc nãy còn có thể bình tĩnh nói chuyện với mình bỗng đứng bật dậy, đẩy cửa đi thẳng ra ngoài. Tào Vân Hà giật mình, vội hỏi: "U U, con đi đâu thế?"

"Con về đơn vị!"

"U U!"

Nhưng Hứa U U đầu cũng không ngoảnh lại mà đi mất.

Vừa ra khỏi hẻm Thiển Thủy, nước mắt Hứa U U đã rơi xuống. Cô có thể đi đâu? Chính cô cũng không biết. Một người bố sinh ra đã bỏ rơi cô, một người bố nuôi mà cô không còn mặt mũi nào để đối mặt.

Dường như ở tuổi hai mươi ba này, cô lại không còn nhà nữa.

Cô bước đi trong mơ hồ, lên đại một chuyến xe buýt trong vô định. Đến khi đứng trước cổng đại viện Không quân, cô mới giật mình tỉnh táo lại.

Phía Hứa Tiểu Hoa, cô cũng nghe được một tin tức rất bất ngờ từ miệng bà nội.

"Cái gì, bác cả ly hôn thật rồi ạ?"

Thẩm Phượng Nghi đưa nửa quả táo cho cháu gái rồi mới mở lời: "Đúng thế, chú Ngô và bà Ngô về kể đấy. Hôm nay không phải Tiểu Tranh đi làm chứng nhận ly hôn với Lưu Đại Quân sao? Chú Ngô và bà Ngô sợ con bé chịu thiệt nên đi cùng, nói là ở đó nhìn thấy bác cả cháu và Tào Vân Hà."

Thẩm Phượng Nghi khẽ thở dài: "Cuối cùng cũng ly rồi. Chuyện khác bà không sợ, bà chỉ thấy lòng dạ Tào Vân Hà quá tàn nhẫn, U U lại không phải con gái ruột của bác cả cháu, sau này bác cháu mà có chuyện gì, e là cái mạng cũng phải dâng cho Tào Vân Hà mất."

Đây là lần đầu tiên kể từ khi gia đình con trai trưởng dọn đi, bà cụ bày tỏ sự lo lắng đối với người con trai này trước mặt Tiểu Hoa.

Cũng chỉ thở dài một câu như vậy, bà cụ nhanh ch.óng lấy lại tinh thần, nói với cháu gái: "Đừng quan tâm đến họ nữa, Tiểu Hoa Hoa, tối nay chúng ta ăn sườn kho tàu được không?"

"Vâng, cảm ơn bà nội ạ!"

"Vậy cháu đi đọc sách một lát đi, tí nữa cơm xong bà gọi!"

Hứa Tiểu Hoa ngồi trước bàn học, không kìm được mà nhẹ nhàng sờ vào bông hoa nhỏ mình khắc trên chân tủ sách hồi bé. Cô không ngờ cuối cùng bác cả vẫn chọn ly hôn.

Còn mười lăm hai mươi ngày nữa là bố sẽ về rồi, đối mặt với người anh trai đã ly hôn này, bố sẽ có thái độ thế nào đây? Liệu bố sẽ kiên quyết bảo vệ cô như mẹ, hay sẽ nể tình anh em mà bắt cô phải gọi một tiếng "Bác"?

Phải một hồi lâu sau, Hứa Tiểu Hoa mới gạt bỏ được những ý nghĩ lộn xộn đó, bắt đầu ôn lại cuốn "Quy trình cơ bản và nguyên lý sản xuất đồ hộp". Không ngờ xem chưa được bao lâu thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Tưởng là Xảo Vi đến tìm mình, cô vội đi mở cửa.

Khi mở cửa ra, người đứng bên ngoài bất ngờ lại chính là bác cả, Hứa Hoài An.

Cô đứng ngẩn người ra đó.

Hứa Hoài An nhìn thấy Tiểu Hoa thì có vẻ hơi căng thẳng, ông nhấc cái gói giấy dầu cầm trên tay lên: "Tiểu Hoa Hoa, bác mua ít vịt quay, bà nội có nhà không cháu?"

Hứa Tiểu Hoa gật đầu: "Có ạ, để cháu đi gọi bà."

Cô không gọi bác, cũng không bảo ông vào nhà, Hứa Hoài An cũng không vào, cứ thành thật đứng đợi ở cửa.

Diệp Hữu Khiêm trong ngõ đi xe đạp ngang qua, thấy ông đứng thừ người trước cửa liền bấm chuông một cái: "Hoài An, hôm nay về đấy à, sao không vào nhà?"

Hứa Hoài An ngập ngừng một lát rồi trả lời: "Mẹ tôi chưa đồng ý cho tôi về mà!"

Diệp Hữu Khiêm có chút buồn cười nói: "Cãi nhau với bà thím à? Vậy thì phải đứng cho hẳn hoi, diện bích hối lỗi nhé." Nói xong, ông cười ha hả rồi đạp xe đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 142: Chương 142 | MonkeyD