Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 156
Cập nhật lúc: 06/01/2026 18:32
"Em ăn một bát mì Dương Xuân, anh Nguyên, để em tự đi mua là được rồi." Nói đoạn, cô tự mình đi đến cửa sổ bán mì xếp hàng.
Thẩm Ngưng đi theo nói: "Vậy em muốn ăn giống Tiểu Hoa em gái, làm phiền Khánh Nguyên nhé." Giọng điệu của cô ấy mang theo chút quen thuộc, ai nghe vào cũng biết hai người đã quen biết nhau từ rất lâu rồi.
Rất nhanh mì đã xong, Hứa Tiểu Hoa cúi đầu ăn liên tục, sau khi ăn xong liền đứng dậy nói: "Chiều em còn phải lên lớp, em đi trước đây ạ!"
Lưu Hồng Vũ vội nói: "Tiểu Hoa, để anh tiễn em một đoạn, anh còn muốn hỏi em thêm xem bài báo đó là như thế nào nữa!" Nói đoạn liền tất bật đuổi theo.
Từ Khánh Nguyên nhìn theo bóng lưng Lưu Hồng Vũ, không khỏi nhíu mày.
Thẩm Ngưng cười nói với Từ Khánh Nguyên: "Người bạn cùng phòng này của cậu cũng thú vị thật đấy, Tiểu Hoa học lớp gì vậy?"
"Lớp ngoại ngữ của cô Viên."
Tay cầm đũa của Thẩm Ngưng hơi khựng lại, cười hỏi: "Là cậu giúp cô bé có được suất học đó đúng không? Tớ nghe nói lớp của cô Viên luôn là một chỗ khó tìm đấy."
Thấy anh không phủ nhận, cô ấy giống như có chút ngạc nhiên nói: "Tớ đã bảo mà, cậu học về kỹ thuật vật liệu, sao tự nhiên lại đi làm hiệu đính bản dịch cho cô Viên, hóa ra là như vậy."
Nhịn không được lại hỏi thêm một câu: "Cậu và nhà Tiểu Hoa em gái là họ hàng hay chỗ cố giao vậy?"
Từ Khánh Nguyên nhàn nhạt nói: "Cố giao, tang lễ của ông nội tớ là do bà nội Tiểu Hoa giúp đỡ lo liệu."
Thẩm Ngưng gật đầu: "Vậy quả thực là mối quan hệ rất thân thiết rồi." Trong lòng nhất thời cảm thấy mình đã nghĩ nhiều rồi, mối quan hệ như vậy nói là "thông gia chi hảo" cũng chẳng quá lời.
Một suất học lớp ngoại ngữ nâng cao cũng là có thể giúp đỡ được.
Cô ấy đang mải suy nghĩ thì nghe Từ Khánh Nguyên đối diện nói với mình: "Thẩm Ngưng, lát nữa ăn xong chúng ta tiếp tục bàn công việc nhé? Bốn giờ chiều tớ còn có việc."
"Được thôi." Lại hỏi anh: "Vậy hiện giờ gia đình cậu thế nào rồi?"
"Cũng ổn."
Thẩm Ngưng vốn còn muốn quan tâm thêm vài câu, nhưng thấy anh có vẻ đang lơ đãng nên cũng không tán gẫu nhiều, ăn xong liền cùng anh tiếp tục bàn giao công việc.
Vất vả mãi cuối cùng cũng bàn giao xong xuôi hoàn toàn vào lúc bốn giờ, Thẩm Ngưng đóng gói sắp xếp lại những tài liệu cần thiết, mới cười với Từ Khánh Nguyên: "Coi như không làm lỡ việc của cậu, vậy chúng ta lần sau gặp lại nhé? Cậu chắc sẽ không chê tớ làm phiền chứ?"
Lúc cô ấy nói lời này hơi nghiêng đầu một chút, trông rất tinh nghịch đáng yêu. Thực tế, cách ăn mặc hôm nay của cô ấy cũng là được phối hợp kỹ lưỡng.
Từ Khánh Nguyên lại hoàn toàn không để ý tới, thấy cô ấy đã thu dọn xong tài liệu, vội vàng nhìn đồng hồ, phát hiện đã là bốn giờ năm phút, vội vã nói một câu: "Tạm biệt!" rồi không đợi được nữa mà rời đi ngay.
Tuy nhiên, lúc anh đến lớp học thì bên trong đã không còn một bóng người nào, lại vội vàng chạy ra cổng trường.
Vừa hay gặp Lưu Hồng Vũ từ bên ngoài về: "Ơ, anh Nguyên, đi đâu mà vội vàng thế?"
"Có thấy Tiểu Hoa không?"
"Tiểu Hoa á? Lên xe buýt đi rồi, hôm nay cô Viên cho tan học sớm hai mươi phút." Lưu Hồng Vũ nói đoạn liền vỗ vào sau gáy một cái: "Đúng rồi, Tiểu Hoa em gái nhờ em nói với anh một tiếng, bà nội em ấy bảo ngày 31 tháng 1 nếu anh có rảnh thì qua nhà em ấy ăn cơm trưa. Anh Nguyên, Thẩm Ngưng đi chưa?"
"Không rõ."
Lưu Hồng Vũ có chút ngạc nhiên nói: "Anh Nguyên, anh sao thế hả? Đó là bạn cũ của anh, sao anh cũng nên tiễn người ta một đoạn chứ?" Lúc nãy anh ta còn tán gẫu với Tiểu Hoa, đoán rằng Thẩm Ngưng và anh Nguyên chắc là có tình ý gì đó, hai người còn đang đoán xem chuyện này có mấy phần thành công nữa cơ!
Lưu Hồng Vũ nghĩ đến đây, nhịn không được chia sẻ với Từ Khánh Nguyên: "Em thấy Tiểu Hoa em gái thực sự nói chuyện cực kỳ hợp với em, em chưa từng gặp đồng chí nữ nào hợp cạ như vậy ở trường mình đâu."
Từ Khánh Nguyên lạnh lùng liếc anh ta một cái, nhíu mày hỏi: "Tiểu Hoa lên xe lúc nào?"
"Khoảng năm phút trước, em tiễn em ấy lên xe buýt mới về đây. Anh Nguyên, anh không cần lo lắng, hôm nay tan học sớm, em ấy về đến nhà trời vẫn chưa tối đâu!" Vừa nói vừa quàng vai Từ Khánh Nguyên định cùng anh về ký túc xá, thấy anh không đi, Lưu Hồng Vũ trong lòng khẽ động, khẽ hỏi: "Anh Nguyên, anh không lẽ định đi đuổi theo em gái mình đấy chứ?"
Chữ "đuổi" này của anh ta mang hai tầng nghĩa.
Từ Khánh Nguyên nhìn anh ta, thản nhiên đáp lại một câu: "Tớ và Tiểu Hoa có hôn ước."
Lưu Hồng Vũ: ... Anh ta chẳng qua chỉ là cố ý trêu chọc thôi, không ngờ lại đụng phải một quả b.o.m.
Mãi lâu sau Lưu Hồng Vũ mới như tìm lại được giọng nói của mình: "Anh Nguyên, chuyện này Tiểu Hoa em gái có biết không?"
Từ Khánh Nguyên gật đầu, cô không chỉ biết mà còn là do cô gật đầu thì chuyện này mới được định đoạt.
Lưu Hồng Vũ bỗng thấy hôm nay mình dường như đã làm sai chuyện gì đó, lắp bắp nói: "Anh Nguyên, hôm nay em và em gái mình còn thảo luận xem anh và Thẩm Ngưng có mấy phần thành công đấy."
Từ Khánh Nguyên lập tức nhìn chằm chằm vào Lưu Hồng Vũ, người sau cảm thấy sống lưng hơi lạnh lẽo, vội vàng nói: "Anh Nguyên, em nhớ ra em có việc, em đi trước đây!"
Lưu Hồng Vũ chạy một mạch về ký túc xá, thấy hôm nay mọi người đều ở đó, vừa vỗ n.g.ự.c vừa nói: "May mà tớ chạy nhanh, các cậu không thấy đâu, ánh mắt anh Nguyên lúc nãy cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy."
Phương Dĩ An có chút buồn cười nói: "Cậu làm gì cậu ấy rồi? Hay lại đi trêu chọc em gái chúng ta hả?"
Lưu Hồng Vũ liếc anh ta một cái, gác một chân lên chiếc ghế đẩu bốn chân, bĩu môi nói: "Phi, em gái gì mà em gái, rõ ràng là chị dâu của chúng ta!"
Lời này vừa thốt ra, cả phòng ký túc xá lập tức im phăng phắc, mọi người đều cảm thấy anh ta đang phát điên.
Lưu Hồng Vũ thấy mọi người đều không tin mình, liền tuyên bố: "Các cậu không tin thì cứ đợi mà xem bị vỗ mặt đi!" Anh ta giờ còn không thèm chia sẻ chuyện này với mọi người đâu, đợi sau này được ăn kẹo cưới của anh Nguyên và Tiểu Hoa em gái rồi, anh ta phải xem xem đám người này có kinh ngạc đến rớt cằm không!
Bên này lúc Hứa Tiểu Hoa xuống xe buýt vẫn chưa đến năm giờ, một mình đi trên đường, trong lòng cảm thấy có chỗ nào đó không ổn mà không nói rõ được.
Trên đường gặp Diệp Hằng chào cô, Hứa Tiểu Hoa cũng uể oải đáp lại một câu: "Tan học rồi à?"
Phía sau Diệp Hằng nói cái gì cô dường như cũng không nghe thấy.
