Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 178
Cập nhật lúc: 06/01/2026 18:37
Diệp Hằng gật đầu, quay người đi về phòng.
Diệp Hữu Khiêm thấy con trai hôm nay phối hợp như vậy trong lòng có chút ngạc nhiên, nhưng cũng chỉ nghĩ đứa trẻ đã lớn rồi, hiểu chuyện hơn, không còn việc gì cũng đối đầu với ông già này nữa.
Ông hoàn toàn không nhận ra rằng Diệp Hằng của ngày hôm nay đang đứng bên bờ vực sụp đổ.
Đợi con trai về phòng Diệp Hữu Khiêm liền đạp xe đến cửa hàng thực phẩm phụ ở phố Đông Tứ mua một gói bánh quy hạt óc ch.ó, một gói bánh hạt dẻ, ba chai nước ngọt vị cam, lúc đang định quay về thì đột nhiên gặp Hứa Hoài An liền vội gọi một tiếng.
"Hoài An, hôm nay về ăn tiệc mừng của cháu gái à?"
Hứa Hoài An ngẩn người ra một lát: "Tiệc mừng gì cơ? Tiểu Hoa Hoa làm sao vậy?"
"Hầy, cái ông bác này làm ăn kiểu gì thế, Tiểu Hoa và Khánh Nguyên đính hôn, chuyện lớn như vậy mà ông không biết sao?" Diệp Hữu Khiêm gần đây cũng lờ mờ nghe vợ nói Tào Vân Hà và Tần Vũ vì Tiểu Hoa mà nảy sinh mâu thuẫn, có vẻ như nước lửa không tương dung.
Ông không kìm được khuyên Hứa Hoài An: "Hoài An này, ông và Cửu Tư dù sao cũng là anh em mà, chuyện lớn như thế của cháu gái ông không ra mặt thì không ra làm sao cả."
Hứa Hoài An cười khổ gật đầu: "Đúng là không ra làm sao cả!"
Diệp Hữu Khiêm đang vội quay về nên cũng không trò chuyện nhiều với Hứa Hoài An, lúc sắp đi đột nhiên nhớ ra liền quay đầu lại bảo: "Hoài An, Cửu Tư tối qua về rồi đấy!"
Hứa Hoài An vốn dĩ còn đang do dự không biết mình có nên đi không, nghe thấy em trai đã về liền lập tức hạ quyết tâm quay về nhà một chuyến.
Dù là để tạ tội thì ông cũng nên về một chuyến.
Chín giờ sáng, Từ Khánh Nguyên dẫn theo ba người Lưu Hồng Vũ, Phương Dĩ An và Kiều Viễn Chí từ Đại học Kinh Thành chạy qua.
Vừa xuống xe buýt, Từ Khánh Nguyên dẫn đường đi phía trước, Lưu Hồng Vũ tụt lại sau một hai bước hạ thấp giọng nói với Phương Dĩ An và Kiều Viễn Chí: "Tôi đã bảo mà, Nguyên ca và em gái Tiểu Hoa có biến, các ông cứ không tin, hừ, tôi đây là người đã kinh qua hàng trăm bộ tiểu thuyết đấy, nhạy bén nhất là nắm bắt các manh mối."
Phương Dĩ An có chút buồn cười nói: "Phải, ông giỏi, không biết khi nào đồng chí Lưu đây mới có thể vận dụng được tinh hoa của hàng trăm bộ tiểu thuyết đó lên người mình để sớm tìm lấy một đối tượng đây?"
Lưu Hồng Vũ gãi gãi sau gáy nói: "Tôi ấy à, không vội, bây giờ tôi là một mình no cả họ không đói, tìm đối tượng vào là tôi không còn được tự do thế này nữa đâu."
Kiều Viễn Chí nhìn quanh một chút rồi nói: "Nhà cửa ở đây chắc trước ngày lập quốc cũng không rẻ đâu." Cậu thấy không ít nhà đều là cổng riêng sân riêng, cũng rất ít nhà ở chung với người khác.
Lưu Hồng Vũ lập tức nói: "Chỗ này đều là nơi ở của giới trí thức cao cấp, các ông tin không, cứ tùy tiện chặn một người lại cũng có khả năng là tổng biên tập của nhà xuất bản nào đó, hay giáo sư trong trường đại học? Thời dân quốc trí thức thích tổ chức các buổi tọa đàm, tụ tập mà, cùng một nhóm thường sẽ mua nhà ở gần nhau, như ngõ Đông Cát chính là nơi ở của nhóm phái bình luận hiện đại đó..."
Phương Dĩ An ngắt lời cậu: "Vậy bố mẹ em gái Tiểu Hoa làm gì?"
Lưu Hồng Vũ cười đáp: "Cái này tôi thực sự biết đấy, bố em ấy là nghiên cứu viên, mẹ em ấy là giáo viên trung học."
Phương Dĩ An nói: "Chả trách hiếu học như vậy, hóa ra là có truyền thống gia đình. Tôi vốn dĩ còn nghĩ Hứa Tiểu Hoa và Nguyên ca hai người chênh lệch nhiều về học vấn, quan hệ xã hội như vậy sau này có tiếng nói chung không, bây giờ xem ra là tôi nghĩ nhiều rồi."
Rất nhanh đã đến đầu ngõ, Từ Khánh Nguyên thấy ba người họ rõ ràng bị tụt lại vài bước liền dừng chân một lát đợi họ tới.
Lưu Hồng Vũ vội chạy bước nhỏ lên trêu chọc: "Nguyên ca, thế nào, đã đến cửa nhà em gái Tiểu Hoa rồi, có chút căng thẳng không? Có cần anh em tiếp thêm động lực cho không?"
Từ Khánh Nguyên liếc cậu một cái: "Không cần, hôm nay có người lớn ở đó, cậu giữ mồm giữ miệng chút đi."
Lưu Hồng Vũ vội vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Nguyên ca cứ yên tâm, hôm nay bọn tôi tuyệt đối không làm ông mất mặt đâu."
Từ Khánh Nguyên không thèm để ý đến cậu mà tự mình dẫn đường đi phía trước.
Đến cửa nhà họ Hứa thấy trong sân đã có rất nhiều người, Từ Hiểu Lam nhìn thấy cháu trai đến liền vẫy tay gọi: "Khánh Nguyên, con mau lại đây, chú Hứa của con về rồi, con qua chào hỏi một tiếng!"
Hứa Cửu Tư đang ở trong phòng khách cùng con gái nói về một số danh từ sinh học xuất hiện trong cuốn sách "Đề cương ghi chép bài giảng gia công thực phẩm đóng hộp", đột nhiên nghe thấy tiếng của Từ Hiểu Lam, nhìn ra ngoài cửa thấy có bốn thanh niên đi tới, anh không khỏi mỉm cười nói với con gái: "Tiểu Hoa Hoa, nói cho bố biết người nào là Khánh Nguyên?"
"Bố, người mặc áo khoác dạ đen kia chính là anh ấy ạ."
Lúc này Từ Khánh Nguyên đã theo cô vào phòng khách, cúi chào Hứa Cửu Tư: "Cháu chào chú Hứa ạ!"
Hứa Cửu Tư đứng dậy nói với con gái: "Tiểu Hoa, con dẫn các bạn của Khánh Nguyên ra ngồi một lát đi, bố nói chuyện với Khánh Nguyên một chút."
Hứa Tiểu Hoa đoán chắc chắn bố có chuyện muốn nói với anh Khánh Nguyên, cô gật đầu rồi đứng dậy ra tiếp đón bọn Lưu Hồng Vũ.
Tiểu Hoa vừa đi Hứa Cửu Tư liền đưa tay ra với Từ Khánh Nguyên: "Khánh Nguyên, đã nhiều năm không gặp, cháu đã lớn thế này rồi, còn cao hơn cả bố cháu nữa."
Từ Khánh Nguyên nắm lấy tay anh, mỉm cười nhẹ nói: "Chú Hứa, chú cũng không thay đổi nhiều lắm, cháu vẫn nhớ hồi ở Thành Đô chú từng vác cháu trên vai để hái chữ 'Hỷ' trên cửa nhà người ta đấy ạ."
Nghe anh nhắc lại chuyện cũ, Hứa Cửu Tư vỗ lưng anh, có chút bùi ngùi nói: "Khó cho cháu vẫn còn nhớ, năm đó cháu mới ba bốn tuổi chứ mấy?" Dừng lại một lát anh lại nói: "Nghe mẹ Tiểu Hoa nói lúc Tiểu Hoa rơi vào hang ổ buôn người là do cháu cứu ra, Khánh Nguyên à, cảm ơn cháu!"
"Chú Hứa, đó là chuyện của nhiều năm về trước rồi, chú không cần để tâm đâu ạ."
Hứa Cửu Tư lắc đầu nói: "Không thể nói như vậy được Khánh Nguyên à, chú Hứa chỉ có mỗi đứa con gái này, mất tích mười một năm mới vừa tìm về được, vốn dĩ chú không nỡ để con bé đính hôn đâu, nhưng vì là cháu nên chú Hứa lại thấy không đến mức khó chấp nhận như vậy, sau này phải chung sống thật tốt với Tiểu Hoa nhé!"
"Chú Hứa, cháu đều biết cả ạ."
Hứa Cửu Tư lại hỏi về việc học hành và dự định của anh sau khi tốt nghiệp.
Phía Tiểu Hoa đang lấy kẹo cho bọn Lưu Hồng Vũ, Phương Dĩ An và Kiều Viễn Chí đều mỉm cười cảm ơn, chỉ có Lưu Hồng Vũ là không kìm được nhìn quanh sân một chút rồi nói với Hứa Tiểu Hoa: "Em gái Tiểu Hoa, nhà em rộng rãi thật đấy."
