Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 180

Cập nhật lúc: 06/01/2026 18:37

Diệp Hữu Khiêm cười nói: "Bố cháu lúc chú đến đã say gục xuống rồi, chú không biết bây giờ mọi người đang sống ở đâu nên đành bảo quản lý gọi điện cho cháu."

Hứa U U vội vàng cảm ơn, lại nói: "Chú Diệp ơi bố cháu say thế này một mình cháu cũng không khiêng nổi, cháu định..."

Diệp Hữu Khiêm và ba cái đã hết sạch bát cơm trong tay, ông đặt đũa xuống nói: "Để chú giúp cháu đưa về, bây giờ mọi người ở đâu?"

Hứa U U khẽ nói: "Bố cháu bây giờ thuê một căn phòng ở phía cổng Đông đằng trước ạ, làm phiền chú Diệp giúp đỡ rồi ạ."

Diệp Hữu Khiêm vừa nghe đã biết chỗ đó không xa đây liền xua tay nói: "Không sao, không sao, để chú đưa ông ấy về." Dẫu sao hôm nay người bỏ Hoài An lại là Cửu Tư chứ không ông chắc chắn đã sớm đưa Hoài An về nhà họ Hứa rồi, chẳng cần Hứa U U phải chạy một chuyến này. Ông quay sang dặn dò con trai: "Diệp Hằng, lát nữa ăn xong cháu đưa các em về trước nhé."

Diệp Hằng "ừ" một tiếng nhưng đầu vẫn không hề ngẩng lên.

Hai chị em Diệp Dung và Diệp An vội vàng vẫy tay chào tạm biệt Hứa U U.

Hứa U U mỉm cười đáp lại, lại liếc nhìn Diệp Hằng vẫn đang điềm nhiên ăn cơm, cô vẫn không hiểu tại sao Diệp Hằng lại có định kiến lớn với mình như vậy, ngay cả việc che giấu cũng chẳng buồn làm.

Lúc này quản lý tiệm cơm lại chạy tới hỏi Hứa U U: "Đồng chí ơi đồ ăn trên bàn có cần đóng gói không? Tiền cơm đã được chú cô trả rồi."

Hứa U U nhìn qua, một phần thịt kho tàu, một phần rau xanh, dường như đều chưa động đũa, bình rượu Bạch Vân Biên thì đã cạn sạch rồi, nghĩ thôi cũng biết bố và chú hai trò chuyện không vui vẻ gì mới khiến bố say khướt như thế, cô gật đầu: "Làm phiền bác đóng gói giúp cháu ạ."

Quản lý đồng ý.

Đợi ra khỏi cổng tiệm cơm, Diệp Hữu Khiêm giúp Hứa U U đỡ người lên yên sau xe đạp, sau đó ông đẩy xe, Hứa U U đỡ người, đi khoảng hai mươi phút thì Hứa U U theo địa chỉ bố từng nói với mình tìm đến phòng 16 số 134 ngõ Phúc Lai.

Hứa U U từ dưới đống đồ lặt vặt chất ở cửa mò ra chìa khóa, đây là thói quen từ trước đến giờ của bố cô.

Lúc mở cửa Diệp Hữu Khiêm còn có chút kỳ quái hỏi: "U U à mẹ cháu không có nhà sao?"

Hứa U U nhỏ giọng nói: "Bố mẹ cháu ly hôn rồi, bây giờ chỉ mình bố cháu ở đây thôi ạ."

Diệp Hữu Khiêm ngẩn người ra, lại hỏi tiếp: "Vậy sao bố cháu không về nhà ở?" Ông biết Tào Vân Hà và Tần Vũ có mâu thuẫn nên Hứa Hoài An mới đưa vợ con dọn ra ngoài, bây giờ ly hôn rồi sao vẫn không về nhà ở chứ?

Hứa U U khẽ nói: "Chắc bố cháu không muốn ạ!" Cô nghĩ có lẽ phía bà nội cũng không muốn. Trước đây rốt cuộc cô đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, cứ tưởng bố dù có làm gì sai đi nữa thì bà nội vẫn thương ông, không thể không nhận đứa con trai này.

Cô thậm chí từng nghĩ mình có thể xuất giá từ ngõ Bạch Vân. Hoàn toàn không ngờ bà nội có thể nhẫn tâm như vậy, đến cả con trai ruột cũng không cần nữa. Nghĩ đến chuyện Khánh Quân nói với cô về việc đính hôn mời phía bà nội qua, trong lòng cô bỗng chốc thấy khó xử vô cùng.

Diệp Hữu Khiêm thấy thần sắc cô không tốt cũng không tiện hỏi nhiều, ông thở dài một tiếng nói: "U U à cháu chăm sóc bố cho tốt nhé, chú về trước đây!"

"Dạ vâng, phiền chú Diệp quá ạ."

Diệp Hữu Khiêm xua tay: "Không có gì đâu!" Ông vừa bước chân ra khỏi ngưỡng cửa đột nhiên nghe thấy Hứa U U phía sau hỏi: "Chú Diệp ơi chú hai cháu về rồi ạ? Hôm nay bố cháu đi ăn cơm cùng chú hai ạ?"

Diệp Hữu Khiêm gật đầu: "Đúng thế, Cửu Tư tối qua về," dừng lại một chút ông nói tiếp: "Vừa kịp tiệc đính hôn hôm nay của Tiểu Hoa."

Hứa U U ngẩn người ra: "Tiểu Hoa đính hôn? Với ai ạ?"

Diệp Hữu Khiêm thấy cô ngay cả chuyện này cũng không biết thì có chút ngạc nhiên nhìn cô một cái: "Từ Khánh Nguyên chứ ai! Chú nghe nói đây là hôn ước đã định sẵn từ lâu của hai nhà mà."

Mãi đến khi Diệp Hữu Khiêm đi rồi Hứa U U vẫn chưa lấy lại được tinh thần, cô không ngờ Hứa Tiểu Hoa thực sự sẽ nhận lời đính hôn này.

Cô nghĩ nếu đổi lại cô ở vào vị trí của Hứa Tiểu Hoa, là con ruột của nhà họ Hứa thì cô có nhận lời không? Cô nghĩ phần lớn là sẽ không.

Một hôn ước mà chỉ nhìn qua thôi đã biết có vô số bất lợi cô sẽ không nhắm mắt nhảy xuống như vậy.

Thẫn thờ suy nghĩ rất lâu Hứa U U mới quan sát nơi ở của bố, rộng khoảng mười mét vuông, một chiếc giường kê sát tường, bức tường đối diện là một tủ sách, góc tường cạnh cửa ra vào bày bếp lò, than tổ ong và một chiếc bàn vuông nhỏ cùng một chiếc ghế cũ. Trông có vẻ sạch sẽ ngăn nắp nhưng sự nghèo nàn, gia đồ bốn bức tường cũng là thật.

Chỗ này còn chẳng bằng căn nhà họ thuê ở ngõ Thiển Thủy trước đây.

Chính lúc này cô mới nhận ra sự eo hẹp, quẫn bách về tài chính của bố, sau khi ly hôn với mẹ trong tay ông chẳng còn chút tiền dư nào, trong thời gian ngắn phải thuê phòng lại phải sắm sửa những nội thất thiết yếu, từng việc từng việc đều cần dùng đến tiền, có thể tạm bợ gây dựng được một cái tổ thế này đã là tốt lắm rồi.

Hứa U U lặng lẽ nhóm bếp lò, đun ít nước nóng, đến lúc định đựng nước nóng cô mới phát hiện ra không có phích nước.

Trong lòng bỗng dưng đủ loại cảm xúc lẫn lộn, bố cô vốn có nhà, có phòng, có người mẹ hiền từ và những người anh em kính trọng ông, chuyện ăn mặc đều có người lo liệu. Bây giờ rơi vào cảnh khốn cùng như thế này hoàn toàn là do cô và mẹ gây ra.

Phía nhà họ Hứa, Thẩm Phụng Nghi thấy Cửu Tư mang theo chút hơi rượu trở về trong lòng bà sáng như gương, trước mặt khách khứa bà cũng không hỏi gì mà chỉ khẽ vỗ vỗ cánh tay anh nói với anh: "Cửu Tư, sắp khai tiệc rồi, con cùng Khánh Nguyên, Tiểu Hoa dẫn mọi người vào ngồi đi!"

Hứa Tiểu Hoa cũng để ý thấy lúc bố vừa vào mắt có chút thẫn thờ, thần sắc cũng không tốt lắm, rõ ràng là đang có tâm sự, cô đoán chắc là do nói chuyện với bác cả không mấy vui vẻ.

Cô gọi một tiếng: "Mẹ!"

Tần Vũ liếc nhìn chồng rồi quay mắt đi, khẽ nói với con gái: "Không sao đâu con đừng bận tâm những người ngoài kia, hôm nay là ngày con và Khánh Nguyên đính hôn, chúng ta phải vui vẻ lên." Nghĩ một lát bà lại nói: "Trong lòng bố mẹ con luôn đứng thứ nhất."

Chẳng lý nào Hứa Hoài An đặt một đứa con nuôi lên trên cả em trai mà gia đình họ lại vì Hứa Hoài An mà để con gái mình phải chịu ấm ức.

Hứa Tiểu Hoa gật đầu, vừa nãy bất ngờ nhìn thấy bác cả trong lòng cô cũng có chút không thoải mái, thấy ông như tiều tụy đi rất nhiều, không còn phong thái như trước. Nghĩ lại những chuyện thời gian qua chắc hẳn đả kích đối với bác cả cũng rất lớn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 180: Chương 180 | MonkeyD