Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 203

Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:04

Từ Khánh Nguyên suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy hôm nay Kiều Kiều đừng quay về, chuyện này cứ để dì Tần và bọn anh ra mặt nhé! Em ở đây bầu bạn với Kiều Kiều được không?"

Hứa Tiểu Hoa có chút do dự nói: "Mọi người không rành chỗ đó, người cũng lạ lẫm, em vẫn nên đi theo thì hơn. Chỉ là tình hình của Kiều Kiều bây giờ, để bạn ấy ở lại một mình sợ là bạn ấy sẽ sợ hãi..."

Dù sao cô cũng lớn lên ở thôn Hứa gia, bố cô lại làm kế toán trong thôn nhiều năm, dù sau này bị dán nhãn "phản cách mạng", lúc ông còn sống mọi người không dám qua lại nhiều, nhưng sau khi ông mất, những chú bác trước đây thân thiết với bố cô vẫn rất quan tâm đến cô.

Cô đang phân vân thì thấy ở cửa lớn bỗng có một nam đồng chí đi vào, vì ngược sáng nên cô vẫn chưa nhìn rõ là ai đã nghe người đó gọi một tiếng: "Tiểu Hoa!"

"Lớp trưởng!" Hứa Tiểu Hoa lập tức nhận ra ngay, đó là giọng của Quách Minh Siêu.

Quách Minh Siêu rảo bước đi tới, cười nói: "Tối qua lúc về nhà nghe mẹ tớ nói cậu đến rồi, đang ở nhà khách phía đông thành phố này, nên tớ định qua xem sao." Tối qua bà nội cậu đã tỉnh lại, tình hình tiến triển tốt hơn nhiều, nên bố bảo cậu và anh trai về nhà trước.

Lâu ngày không gặp, cậu thấy Tiểu Hoa xinh ra nhiều, da dẻ hồng hào trắng trẻo hơn, quần áo trên người cũng rất vừa vặn, trông còn mới đến tám chín phần, người dường như còn béo lên một chút. Điều này chứng tỏ bố mẹ bên kia đối xử với cô rất tốt, Quách Minh Siêu trong lòng thấy mừng cho cô.

Lúc cậu mỉm cười đ.á.n.h giá Tiểu Hoa, Từ Khánh Nguyên cũng nhìn chàng trai trẻ kém mình vài tuổi này, vóc dáng cao ráo, chiếc áo bông hơi mới mặc trên người có chút lụng thụng, cho thấy người hơi gầy nhưng tinh thần rất tốt. Chỉ là mặt mũi đen sạm, tay chân còn có vết nứt nẻ, giống như đã làm việc đồng áng một thời gian vậy.

Liên tưởng đến những gì Tiểu Hoa từng nói với họ về việc phải đào núi lấp ruộng ở trường, anh cảm thấy trước khi về nhà, cô gái nhỏ của mình chắc chắn đã chịu không ít khổ cực.

Lúc này, Quách Minh Siêu cũng chú ý thấy bên cạnh Tiểu Hoa còn có hai nam đồng chí, bèn hỏi: "Tiểu Hoa, hai vị này là anh trai cậu à?"

Hứa Tiểu Hoa lắc đầu: "À, không phải, đây là... đối tượng của tớ - Từ Khánh Nguyên, còn đây là bạn của bọn tớ - Lưu Hồng Vũ."

Quách Minh Siêu nghe thấy hai chữ "đối tượng", không khỏi sững người, nụ cười trên mặt tức khắc đông cứng lại, không kìm được mà quan sát kỹ Từ Khánh Nguyên.

Cậu mấp máy môi, có chút không hiểu hỏi: "Tiểu Hoa, sao cậu có đối tượng nhanh thế?"

Hứa Tiểu Hoa cười cười, cảm thấy nếu nói là hôn ước do gia đình định sẵn thì dường như có ý cố tình phủi sạch quan hệ với anh Khánh Nguyên, nên dứt khoát không trả lời.

Từ Khánh Nguyên ở bên cạnh đưa tay về phía Quách Minh Siêu: "Chào cậu, hân hạnh!"

Quách Minh Siêu cũng bắt tay lại: "Chào anh, hân hạnh!"

Cũng chỉ trong chốc lát, Quách Minh Siêu đã lấy lại bình tĩnh, hỏi Hứa Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa, chuyện của Kiều Kiều còn cần tớ giúp gì không? Cậu cứ nói nhé, Kiều Kiều thật sự rất không dễ dàng, nếu giúp được tớ nhất định sẽ dốc sức."

"Cảm ơn lớp trưởng, đã làm phiền cậu nhiều rồi. Mẹ tớ nói lần này tới đây sẽ đón Kiều Kiều đi luôn. Bây giờ đau đầu nhất chính là vấn đề hộ khẩu của Kiều Kiều, của bạn ấy vẫn ở trong thôn, chưa chuyển tới trường."

Quách Minh Siêu vội nói: "Vậy lấy danh nghĩa nhà trường để chuyển trước thì sao? Kiều Kiều bây giờ chưa có công việc, ở Kinh Thành cũng không có mối quan hệ thân nhân trực hệ, dù mọi người có chuyển được bạn ấy ra thì tạm thời cũng không có đơn vị nào tiếp nhận, hay là cứ chuyển tới trường trước, sau này đợi Kiều Kiều ổn định bên đó rồi lại chuyển tới Kinh Thành."

Hứa Tiểu Hoa không rõ lắm về chế độ hộ tịch thời đại này, nghe Quách Minh Siêu nói vậy liền nhìn sang Từ Khánh Nguyên.

Từ Khánh Nguyên gật đầu: "Đúng là như vậy," anh hạ mắt suy nghĩ một lát rồi nói: "Nếu nói là chuyển vào trường học, có lẽ còn có thể đ.á.n.h tan sự nghi ngờ của nhà họ Lý."

Hứa Tiểu Hoa trong lòng khẽ động, bỗng nhiên có một ý hay.

Đúng lúc này Tần Vũ cũng mua xong bánh nướng, bánh bao và màn thầu quay về, Hứa Tiểu Hoa giới thiệu Quách Minh Siêu với mẹ. Quách Minh Siêu lập tức tỏ ý xin lỗi: "Hôm qua cháu không có nhà, mẹ cháu không rõ cháu và Tiểu Hoa là bạn rất thân nên không đón tiếp dì chu đáo, thật là lỗi quá!"

Tần Vũ cười nói: "Tiểu Quách cháu khách sáo rồi, dì còn phải cảm ơn cháu đã giúp đỡ Kiều Kiều đấy chứ, mẹ cháu cũng rất khách sáo, còn giữ bọn dì lại ăn cơm tối nữa."

Quách Minh Siêu cười cười, không nói thêm gì. Cậu biết mẹ mình có chút lời ra tiếng vào về việc cậu giúp đỡ Kiều Kiều. Trong lòng thầm may mắn, hôm qua mẹ dù sao cũng giữ chút thể diện cho cậu, nếu không hôm nay cậu chẳng còn mặt mũi nào đi gặp Tiểu Hoa.

Lúc Lý Kiều Kiều tỉnh dậy lần nữa là nghe thấy tiếng chim sẻ kêu "chi chi" bên ngoài, trời đã sáng rõ.

Trên giường chỉ có một mình cô, cô giật mình ngồi bật dậy, vội vàng gọi: "Tiểu Hoa, dì Tần!"

Cô vừa dứt lời đã thấy Tiểu Hoa mở cửa đi vào: "Kiều Kiều, cậu tỉnh rồi à, tớ vừa xuống lầu một lát. Mẹ tớ mua bánh bao với bánh nướng rồi, cậu ăn một ít đi."

Lý Kiều Kiều khẽ nói: "Tiểu Hoa, tớ giật cả mình, tớ cứ tưởng... tưởng chuyện hôm qua đều là mơ thôi!" Đợi cô ngủ dậy sẽ phát hiện giấc mơ là giả.

Hứa Tiểu Hoa ngồi xuống cạnh giường, nắm tay cô nói: "Sao có thể chứ, hôm nay tớ và mẹ sẽ đến thôn Hứa gia một chuyến để lo thủ tục chuyển hộ khẩu và xin giấy giới thiệu cho cậu. Mẹ tớ còn muốn đến trước mộ bố mẹ bên này của tớ để thắp hương, nếu thuận lợi thì chiều nay chúng ta sẽ về Kinh Thành."

Nghe đến việc đi Kinh Thành, Lý Kiều Kiều hơi cúi đầu. Hôm qua nghe Tiểu Hoa nói vậy, trong lòng cô đã có chút nghi ngại, lúc này chỉ có hai người nên cô mới hỏi ra: "Tiểu Hoa, tớ đến nhà cậu có tiện không? Liệu có gây phiền phức cho cậu không? Chẳng phải trong thư trước cậu nói trong nhà có bà bác không thích cậu sao, nếu tớ cứ thế mà đến..."

Hứa Tiểu Hoa cười nói: "Cậu không cần lo lắng, trước khi tớ đi bà nội đã đặc biệt dặn dò tớ phải đưa cậu về rồi. Còn về bà bác..."

Nhắc đến Tào Vân Hà, Hứa Tiểu Hoa liền nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng, dò xét của bà ta trên xe buýt hôm qua, cô mỉm cười nói: "Bà ta ly hôn với bác cả tớ rồi, bây giờ ở nhà chỉ có bà nội, mẹ và tớ thôi. Bố tớ cũng thường niên ở vùng Tây Bắc, cậu không phải lo."

Sợ Kiều Kiều nặng lòng, Hứa Tiểu Hoa bổ sung thêm: "Hơn nữa bây giờ tớ đã được nhận chính thức rồi, lương một tháng 27,5 tệ, đủ cho hai chúng ta sinh sống. Cậu đến đó rồi có thể thi vào các đơn vị, cũng có thể nhờ bà nội và mẹ tớ xem giúp có tìm được công việc làm tạm thời nào không..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 203: Chương 203 | MonkeyD