Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 233

Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:09

Hai tên còn lại cũng lập tức lao lên giúp sức.

Cảnh tượng bỗng chốc trở nên hỗn loạn, bốn người đ.á.n.h thành một đoàn. Mặc dù Hứa Vệ Hoa rõ ràng chiếm thế thượng phong, nhưng đối phương dù sao cũng là ba người, trên tay và chân Hứa Vệ Hoa cũng chịu không ít thiệt thòi.

Hứa Tiểu Hoa sốt ruột xoay như chong ch.óng, kêu lớn bảo mọi người báo công an cứu mạng. Chẳng mấy chốc đã có người đến xem nhưng chỉ đứng vây xem từ xa, không ai tiến lên giúp đỡ.

Tiểu Hoa quýnh quáng không biết làm sao, thấy có người đang gánh một chiếc đòn gánh trên vai, liền lập tức chạy lại mượn. Người đó còn không bằng lòng, bảo: "Lát nữa cô làm hỏng đòn gánh của tôi thì sao? Một chiếc đòn gánh không rẻ đâu."

Tiểu Hoa dứt khoát giật lấy, hét lên: "Hỏng tôi đền tiền!" Nói xong liền xông vào cứu anh trai. Tên da đen vốn bị Hứa Vệ Hoa đ.á.n.h đến mức đầu nặng chân nhẹ, trong lòng đang hối hận vì chọn đúng ngày này để kiếm chuyện, thấy Hứa Tiểu Hoa lao tới, hắn bỗng nảy ra ý đồ, đưa tay muốn bắt lấy cô.

Da đầu Tiểu Hoa tê dại từng đợt, nhưng cô vẫn nghiến răng, vung đòn gánh về phía tên da đen, khiến hắn phải linh hoạt né tránh.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, bỗng nghe thấy tiếng của công an: "Tránh ra, công an làm nhiệm vụ, ai đang đ.á.n.h nhau đấy?"

"Là bọn họ, bọn họ đấy! Ba người bắt nạt một người!"

Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, thấy Trình Bân dẫn công an tới, trong lòng lập tức nhẹ nhõm.

Ba tên da đen không một tên nào chạy thoát. Tại đồn công an, Hứa Tiểu Hoa kể lại đầu đuôi sự việc, cuối cùng không quên bổ sung: "Thưa đồng chí công an, bọn chúng nói sau này ngày nào cũng sẽ đến gần nhà cháu chặn đường, còn đe dọa cháu là sau này không đi đêm được đâu. Cháu lo lắng nếu bọn chúng được ra ngoài sẽ trả thù cháu."

Đồng chí công an vừa ghi chép vừa nói: "Nếu lời cháu nói là sự thật thì bọn chúng và tên Hồ Nhị Hổ trước đó thuộc về băng nhóm phần t.ử đen, e là không có cơ hội đi tìm cháu gây rắc rối nữa đâu."

Tiểu Hoa nghe vậy mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Trình Bân đứng bên cạnh nghe đại khái sự việc xong, cũng giúp lời: "Thưa đồng chí công an, đồng chí Hứa làm cùng đơn vị với tôi. Thời gian trước còn vì dũng cảm giúp người mà được lên 'Nhật báo Kinh thành' và 'Báo Đảng' đấy. Các đồng chí nhất định phải điều tra kỹ băng nhóm phần t.ử đen này, không thể để người làm việc tốt lại chịu liên lụy được!"

Đồng chí công an cười nói: "Yên tâm đi, bảo vệ an toàn tính mạng và tài sản của quần chúng nhân dân là sứ mệnh của chúng tôi."

Sau khi ra khỏi đồn công an, Hứa Tiểu Hoa lập tức gửi lời cảm ơn Trình Bân: "Trình Bân, cảm ơn anh nhé. Nếu không có anh giúp tìm công an, hôm nay tôi và anh trai tôi chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi lớn."

Trình Bân gãi đầu nói: "Dù sao chúng ta cũng là đồng nghiệp, thấy cô gặp chuyện, tôi không có can đảm xông lên thì giúp báo án là việc nên làm mà."

Tiểu Hoa lắc đầu: "Không, anh đã làm rất tốt rồi. Anh mà xông lên, e là cũng chẳng tóm được ba tên đó, mà sau này còn là hậu họa." Cô hoàn toàn không ngờ tên lưu manh kia còn có đồng đảng, lại còn dám ngang nhiên tìm đến cửa trả thù như vậy.

Trình Bân nghe lời cô nói, có chút ngượng ngùng: "Giúp được là tốt rồi," lại hỏi Tiểu Hoa: "Có cần đưa anh trai cô đi bệnh viện khám không?"

Hứa Vệ Hoa vội vàng nói: "Không cần, không cần đâu, chỉ bị vài cái vào chân thôi, không phải chuyện gì lớn." Trong lòng anh thầm cảm thấy may mắn, may mà hôm nay mình đi cùng em gái đến đại học Kinh thành, nếu không một mình con bé gặp phải đám lưu manh này, chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

Anh dự định trước khi đi sẽ đến đại học Kinh thành một chuyến, dặn dò Từ Khánh Nguyên sau này phải đưa em gái mình về nhà. Lúc này, Hứa Vệ Hoa bỗng thấy hôn ước này cũng không phải là không có lợi ích gì, ít nhất là có thêm một người có thể giúp trông nom em gái.

Trình Bân đưa họ về đến hẻm Bạch Vân rồi mới đi đến đơn vị, hôm nay anh có ca trực đêm.

Đến đầu hẻm, Kiều Kiều cũng vừa mới tan làm, thấy trên mặt và người Hứa Vệ Hoa có chút không ổn, liền vội hỏi: "Anh Hoa, anh sao thế này?"

Tiểu Hoa liền kể lại chuyện cô giúp đỡ Vệ Thấm Tuyết lần trước nên hôm nay bị trả thù. Cô lại dặn Kiều Kiều: "Lát nữa cậu đừng có lỡ miệng với bà nội và mẹ tớ nhé, cứ nói là anh tớ làm việc nghĩa ở bên ngoài thôi, để họ khỏi lo lắng cho tớ."

Kiều Kiều vội gật đầu, nghĩ một lát rồi cũng kể chuyện gặp Vệ Thấm Tuyết hôm nay: "Tiểu Hoa này, hai hôm trước tớ quên chưa nói với cậu, đồng chí Vệ hình như là nhắm trúng Ngô Khánh Quân rồi."

Lời này vừa thốt ra, Tiểu Hoa vô cùng kinh ngạc: "Cái gì cơ?" Cô hoàn toàn không ngờ Vệ Thấm Tuyết và Ngô Khánh Quân lại có thể dính dáng đến nhau!

Trời ạ! Còn có người dám tranh giành Ngô Khánh Quân với Hứa U U sao?

Lý Kiều Kiều gật đầu: "Chắc chắn là chuyện như vậy rồi. Hôm đó khi cậu và anh Hoa đi mua đồ hộp, bánh kẹo, cô ấy có hỏi riêng tớ về Ngô Khánh Quân. Tớ đã nói anh ấy là đối tượng của chị họ cậu, nhưng đồng chí Vệ hình như không để lọt tai. Hôm đó tớ định nói với cậu rồi, nhưng đầu óc thế nào ấy, lại quên bẵng đi mất."

Lý Kiều Kiều gõ gõ vào đầu mình rồi nói tiếp: "Tiểu Hoa, hôm nay đồng chí Vệ còn đến bộ đội tìm Ngô Khánh Quân đấy. Tớ vừa mới nhắc lại với cô ấy là Ngô Khánh Quân và chị họ cậu đã nộp báo cáo kết hôn rồi."

Tiểu Hoa nhíu mày: "Vậy cô ấy phản ứng thế nào?"

"Không có phản ứng gì cả, hình như không hề bất ngờ, còn nói hôm nay đã gặp chị họ cậu, khen chị ấy xinh đẹp nữa."

Tiểu Hoa: "..."

Mãi một lúc sau, cô mới thốt ra được một câu: "Vệ Thấm Tuyết trông cũng bình thường mà, sao đối diện với Ngô Khánh Quân lại có thể điên rồ như vậy nhỉ?" Đây là những năm sáu mươi đấy, vấn đề phong cách sống ở thời này nghiêm trọng biết bao!

Vả lại, trong nguyên tác, Ngô Khánh Quân và Hứa U U yêu nhau c.h.ế.t đi sống lại, chẳng giống như có ai có thể chia rẽ được, Vệ Thấm Tuyết chẳng phải là tự chuốc khổ vào thân sao?

Tiểu Hoa cố gắng nhớ lại, cũng không nhớ trong sách có nhân vật nào tên Vệ Thấm Tuyết cả. Cô nghĩ chắc là do thời lượng xuất hiện quá ít, hoặc là bị Hứa U U dùng chiêu "bốn lạng đẩy ngàn cân" hóa giải dễ dàng, nên cô không có ấn tượng gì.

Lý Kiều Kiều hỏi: "Tiểu Hoa, hay là có cần nói với bác cả một tiếng không?"

Tiểu Hoa nhíu mày: "Chuyện của Hứa U U chẳng liên quan gì đến tớ cả." Giữa họ, nói là kẻ thù cũng không quá lời, cô sẽ không quản chuyện của Hứa U U đâu.

Vả lại, hôm nay Hứa U U đã gặp Vệ Thấm Tuyết rồi, với cái đầu của chị ta, chẳng lẽ lại không nhận ra Vệ Thấm Tuyết có ý đồ gì?

Chỉ là, Tiểu Hoa có chút không hiểu nổi Vệ Thấm Tuyết, cô ấy là một cô gái tốt, xinh đẹp, gia cảnh lại tốt, sắp tới còn được vào đoàn văn công làm việc, đối tượng như thế nào mà chẳng tìm được, sao lại nghĩ quẩn đi tranh giành Ngô Khánh Quân với Hứa U U chứ?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.