Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 236
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:10
Tiểu Hoa không muốn khóc trước mặt anh trai, cô hít hít mũi, mỉm cười nói: "Anh, lần trước em về quê, mọi người hỏi em khi nào thì về lại, em bảo đợi đến lúc anh kết hôn. Giờ bố mẹ không còn, không có ai giục anh, chuyện tìm đối tượng anh phải tự để tâm vào đấy."
Thấy em gái ra vẻ bề trên, Hứa Vệ Hoa cười nói: "Được rồi, đồng chí Hứa Tiểu Hoa, anh biết rồi. Thôi, em về phòng đọc sách đi, anh phải đi ngủ đây, mai còn phải đi tìm Từ Khánh Nguyên nữa!"
"Vâng, anh nghỉ ngơi sớm đi ạ."
"Ừ."
Tiểu Hoa quay người, lúc chuẩn bị ra khỏi cửa, thấy anh trai ngồi một mình bên bàn, trong lòng không hiểu sao bỗng cảm thấy cái bóng lưng kia có chút cô độc, cô không nhịn được lên tiếng: "Anh, bố mẹ em đều nói rồi, sau này anh cũng là con cái trong nhà chúng ta. Họ là người thân của em, cũng là người thân của anh."
Dưới ánh đèn vàng vọt, chỉ nghe thấy tiếng gió mùa đông gào thét ngoài cửa sổ, Hứa Vệ Hoa cảm thấy trong l.ồ.ng n.g.ự.c vừa nghẹn ngào vừa ấm áp, anh mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy! Về đọc sách đi con bé này!"
Tiểu Hoa gật đầu đồng ý, tiện tay khép cửa phòng lại.
Cô nghĩ, sau này mình vẫn phải quan tâm đến anh trai nhiều hơn một chút. Vốn dĩ hai anh em nương tựa vào nhau, giờ cô đã có bố mẹ và bà nội, anh trai cô miệng không nói nhưng trong lòng chắc cũng cảm thấy cả nhà chỉ còn lại mỗi mình anh.
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Hoa vừa đến xưởng đã đưa bản vẽ thiết bị khử trùng đã vẽ trước đó cho Trình Bân, cô nhìn anh, có chút áy náy nói: "Vì trước đây chúng ta có chút không vui nên lần trước tôi đã nhỏ nhen không đưa cho anh."
Dừng lại một chút, cô nói tiếp: "Chuyện ngày hôm qua, vẫn phải cảm ơn anh rất nhiều. Nếu không có anh giúp đỡ, tôi và anh trai chắc chắn khó mà thoát thân được, chưa nói đến việc đưa ba tên đó đến đồn công an. Đồng chí Trình Bân, thực sự cảm ơn anh!"
Trình Bân nhận lấy bản vẽ, gãi đầu nói: "Tôi cũng có làm gì đâu, chỉ là đi gọi công an tới thôi mà. Tiểu Hoa, bản vẽ này sau khi tôi chép xong sẽ trả lại cho cô ngay, bảo đảm không làm bẩn hay hỏng hóc gì đâu."
"Được, không vội, anh cứ thong thả mà làm."
Trình Bân nói tiếp: "Chuyện trước đây tôi cũng xin lỗi cô. Quả thực trước kia tôi có chút hạn hẹp, coi thường đồng chí nữ, năng lực của cô còn mạnh hơn tôi nên tôi lại có chút tâm lý ghen tị..."
Anh càng nói mặt càng đỏ lên.
Tiểu Hoa mỉm cười: "Không sao đâu, tôi cũng nhỏ nhen mà. Những chuyện trước đây chúng ta đừng nhắc lại nữa, sau này anh cứ theo thầy Triệu học nghề cho tốt vào."
"Vâng, được ạ!"
Nói ra được rồi, Trình Bân thấy tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, anh suy nghĩ một lát rồi nói: "Tiểu Hoa, hôm qua tôi nghe nói cô còn làm việc nghĩa trên xe buýt nữa, trong lòng tôi thực sự rất kinh ngạc. Cô còn dũng cảm hơn cả những đồng chí nam như chúng tôi, tôi không nên vì giới tính mà coi thường người khác."
Đối tượng mà Tiểu Hoa làm việc nghĩa còn là một người xa lạ, lúc đó cô còn dám đứng ra. Còn anh thì sao, thấy đồng nghiệp bị lưu manh vây quanh cũng không dám xông vào, chỉ dám đi tìm công an giúp đỡ.
Trình Bân giờ nghĩ lại mới thấy đầu óc mình như chứa bã đậu vậy mới đi coi thường đồng chí nữ.
Nhân cơ hội này, Tiểu Hoa nhắc nhở: "Vậy thì anh phải thay đổi tư tưởng đi thôi, đồng chí nam và đồng chí nữ chỉ khác nhau về giới tính và thể lực, còn nhân cách và trí tuệ của họ đều như nhau cả." Cô lại nói: "Còn nữa, sau này anh không được gọi Tâm Di là 'cô nàng béo' nữa đâu đấy, như vậy cũng rất x.úc p.hạ.m người khác."
Trình Bân vội vàng gật đầu: "Vâng, sau này tôi nhất định sẽ chú ý." Nghĩ đến Tạ Tâm Di, anh vẫn không nhịn được khẽ biện minh cho mình một câu: "Tôi không có ý x.úc p.hạ.m cô ấy đâu, tôi chỉ thấy cô gái đó tính tình vui vẻ nên nghĩ cô ấy sẽ không để ý."
"Cô ấy không nói ra, nhưng tôi với tư cách là bạn bè thấy cách gọi đó không phù hợp."
"Được, sau này tôi không gọi như vậy nữa."
Buổi sáng Triệu Hưng đi tới, thấy hai người cùng nhau nghiên cứu cấu tạo của thiết bị khử trùng, trong lòng cũng thấy yên tâm phần nào, cứ nghĩ là những lời răn đe đồ đệ trước đây của mình đã được đồ đệ nghe lọt tai.
Hơn mười giờ sáng, phía bảo vệ bỗng nhiên có người tới báo có người tìm Hứa Tiểu Hoa ở cổng. Tiểu Hoa vội vàng chào Triệu Hưng một tiếng rồi đi ra ngoài.
Khi thấy người đứng ở cổng là Vệ Thấm Tuyết, cô có chút kinh ngạc: "Đồng chí Vệ, sao cô lại tới đây?"
Vệ Thấm Tuyết nắm lấy tay cô, áy náy nói: "Tiểu Hoa, thực sự xin lỗi cậu, hôm qua đã gây thêm rắc rối cho cậu rồi." Cô kể lại chuyện đồn công an gọi cô đến phối hợp điều tra, sau đó mới giới thiệu bố mẹ đứng phía sau mình: "Bố mẹ tớ nghe nói chuyện này, bảo nhất định phải đến thăm, cảm ơn cậu hẳn hoi!"
Tiểu Hoa lúc này mới phát hiện trong tay bố của Vệ Thấm Tuyết xách rất nhiều đồ.
Cô vội vàng xua tay: "Không cần đâu, không cần đâu ạ. Thực ra cháu cũng chẳng giúp được gì nhiều, chỉ là giúp đưa tên lưu manh đó đến đồn công an thôi mà."
Vệ Thấm Tuyết vội nói: "Sao lại không có chứ, cậu xem đã gây ra rắc rối lớn như thế nào cho cậu kìa." Giờ cô cũng đã hiểu tại sao lúc đó trên xe buýt nhiều người như vậy mà không ai dám giúp đỡ, mọi người đều sợ bị trả thù, sợ rước họa vào thân.
Nhưng cô gái nhỏ hơn mình hai tuổi này lại dũng cảm lên tiếng. Ngay cả lúc đó Tiểu Hoa chưa nhận thức được những rắc rối sau này có thể xảy ra, nhưng sau chuyện ngày hôm qua, cô vẫn giữ vẻ mặt như thể mình chẳng làm gì to tát, điều đó thực sự khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.
Cô nói với Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa này, nếu đổi lại là tớ trước đây chắc chắn tớ không có đủ can đảm như cậu đâu. Nhưng sau này nhất định tớ cũng sẽ giống như cậu, dũng cảm giúp đỡ những người cần giúp đỡ."
Lúc hai cô gái trò chuyện, Liễu Tư Chiêu và Vệ Minh Lễ đứng bên cạnh thầm quan sát Tiểu Hoa. Theo Liễu Tư Chiêu thấy, con gái của Tần Vũ này ngoài việc trông có vẻ nghèo nàn ra thì những thứ khác đều không có gì để chê trách.
Bà không nhịn được lên tiếng hỏi: "Tiểu Hoa, mẹ cháu sao lại để cháu đi làm ở xưởng thế này, trong nhà xảy ra chuyện gì sao?"
Bà vừa mở lời, Tiểu Hoa bỗng thấy giọng nói này có chút quen tai, giống như đã nghe thấy ở đâu đó rồi. Cô nhìn kỹ một lúc lâu, chắc chắn là họ đã từng gặp nhau, chỉ là nhất thời không nhớ ra được: "Thưa cô, chúng ta đã từng gặp nhau phải không ạ?"
Liễu Tư Chiêu gật đầu mỉm cười: "Phải, ở cửa hàng giày da số 2 Kinh thành, cô và mẹ cháu là bạn học cũ đấy. Hôm qua nghe Thấm Tuyết nhắc đến cháu cô mới nhớ ra, mẹ cháu hôm nay có nhà không?"
