Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 257
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:13
Đối với một người đã học đại học như Trịnh Nam mà nói, điều này có lẽ hơi "đáng sợ".
Nghĩ đến việc Trình Bân từng giúp đỡ mình, cô không khỏi có ý tốt nhắc nhở một câu: "Cô ấy có lẽ hy vọng anh có ý chí tiếp tục học hỏi, tiếp tục tiến bộ. Chẳng lẽ anh thấy cả đời này anh làm nhân viên kỹ thuật là xong rồi sao?"
Trình Bân đỏ mặt, thành thật gật đầu nói: "Anh thực sự nghĩ vậy, giống như sư phụ anh, cứ làm nhân viên kỹ thuật ở phân xưởng thôi."
"Thế vạn nhất nhà máy đồ hộp của chúng ta phá sản thì sao? Anh định tính thế nào?" Trình Bân chỉ lớn hơn cô hai ba tuổi, hai mươi năm sau cũng mới có bốn mươi tuổi, nhưng hai mươi năm sau là đón một đợt sóng sa thải rồi đấy.
Trình Bân ngẩn người, rõ ràng chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Đúng lúc đó, Lương An Văn bỗng đi tới gọi Hứa Tiểu Hoa, cô lập tức đi theo chị ấy đến phòng nhân sự.
Cô vốn tưởng là chuyện Đoàn viên, Đảng viên gì đó, không ngờ Lương An Văn đưa cho cô một tờ đơn, cười nói: "Tiểu Hoa, em điền cái này đi. Hôm nay Chủ nhiệm Diêu ở phòng kỹ thuật sang nói muốn điều động em qua đó."
"Phòng kỹ thuật ạ?"
Lương An Văn cười nói: "Đúng, phòng kỹ thuật, em không nghe nhầm đâu. Chủ nhiệm Diêu bảo nhân viên kỹ thuật ở cả xưởng vỏ hộp và xưởng đóng hộp đều khen em khả năng học hỏi tốt, chỉ mới hơn một tháng đã có thể gánh vác công việc trong xưởng, làm việc lại rất có trách nhiệm, nên muốn đưa em về phòng kỹ thuật."
Chị ngừng một lát rồi nói tiếp: "Xét thấy em mới vào nhà máy không lâu, sau khi sang phòng kỹ thuật, thời gian đầu em cũng sẽ đi theo các sư phụ để học hỏi thêm."
Hứa Tiểu Hoa bỗng cảm thấy như có miếng bánh ngọt từ trên trời rơi xuống đầu mình vậy.
Thế là cô có thể vào phòng kỹ thuật rồi sao?
Lúc tan sở về nhà buổi tối, Hứa Tiểu Hoa vẫn thấy như đang nằm mơ, cô cứ thế từ một người học việc, một công nhân phân xưởng nhảy vọt lên vị trí nhân viên kỹ thuật rồi ư?
Cơn gió chập choạng tối vẫn mang theo vài phần giá rét, nhưng trong lòng Hứa Tiểu Hoa lại ấm áp vô cùng, cô nóng lòng muốn về nhà khoe tin vui này với bà nội, mẹ và Kiều Kiều.
Nhưng cô lại bất ngờ nhìn thấy Diệp Hằng đang ngồi một mình dưới gốc cây long não cách đầu ngõ ba bốn trăm mét. Ánh mắt cậu ta trống rỗng, tâm trạng dường như không tốt lắm, bên chân đặt chiếc cặp sách.
Giữa dòng người qua lại tấp nập giờ tan tầm, cậu ta trông thật lạc lõng, giống như một thiếu niên không nhà để về.
Hứa Tiểu Hoa đang thấy lạ thì thấy Diệp Hằng như cảm nhận được ánh nhìn của cô, quay đầu nhìn sang. Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, mắt Diệp Hằng động đậy một chút, môi hơi hé mở, dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không mở lời.
Cậu ta chỉ lặng lẽ nhìn Tiểu Hoa.
Hứa Tiểu Hoa trực giác thấy cậu ta gặp chuyện rồi. Nghĩ đoạn, cô vẫn bước lại gần, lên tiếng hỏi: "Diệp Hằng, sao cậu lại ở đây? Cãi nhau với bố cậu à?"
Diệp Hằng lắc đầu: "Không có!"
"Nếu cậu không muốn về nhà thì hay là qua nhà tớ ăn cơm tối nhé?"
"Cảm ơn cậu, tớ muốn ngồi đây một lát." Ngừng một chút, Diệp Hằng ngẩng đầu nhìn Tiểu Hoa, khẽ hỏi: "Tiểu Hoa, cậu có thể ngồi với tớ một lát không?"
Hứa Tiểu Hoa bỗng cảm thấy ánh mắt cậu ta tĩnh lặng đến đáng sợ, giống như lò lửa đã tắt lịm từ lâu, đống tro than đã cháy hết rải rác một chỗ, dù có dùng cành cây khều thế nào cũng không tìm ra nổi một mẩu tàn dư còn hơi ấm.
Người này dường như đang trải qua một nỗi tuyệt vọng to lớn.
Hứa Tiểu Hoa không từ chối, cô ngồi xuống bên cạnh cậu ta. Cô nghĩ Diệp Hằng chắc chắn gặp vấn đề rồi, khẽ hỏi: "Có chuyện gì xảy ra sao? Không phải bố cậu thì là thi cử không lý tưởng..."
Cô còn chưa nói hết câu đã nghe cậu ta nói bằng giọng khàn đặc: "Người đó đang ở nhà tớ."
Giọng cậu ta rất thấp, thấp đến mức giữa buổi chiều chập choạng ồn ào lẫn lộn tiếng người, tiếng chuông xe, tiếng bước chân và tiếng gió này, Hứa Tiểu Hoa cứ ngỡ mình nghe nhầm, cô hơi nhíu mày hỏi lại: "Cái gì?"
"Người đó đang ở nhà tớ."
Câu nói của cậu ta không rõ ràng, nhưng Hứa Tiểu Hoa lập tức phản ứng ra "người đó" là chỉ ai. Toàn thân cô lạnh toát, run giọng hỏi: "Bây giờ sao?"
"Ừ!"
Diệp Hằng cúi đầu, nói nhỏ: "Hắn ta là bạn của bố tớ, mang lễ vật đến bái phỏng, bố tớ coi hắn như khách quý." Khi Diệp Hằng nói câu này, cậu ta nhấn từng chữ một, dường như không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào, nhưng Hứa Tiểu Hoa biết mỗi một chữ đều bọc lấy một lưỡi d.a.o băng, đ.â.m vào không phải người kia mà là chính bản thân Diệp Hằng.
Hứa Tiểu Hoa nghiến răng nói: "Hắn ta sao còn mặt mũi mà đến? Ban đêm không gặp ác mộng sao?"
Diệp Hằng khẽ nói: "Kẻ đã giao lương tâm cho quỷ dữ thì sao có thể gặp ác mộng?" Những năm qua, người luôn gặp ác mộng vì chuyện này chính là cậu ta. Rất nhiều đêm đen kịt, lúc không ngủ được, trong đầu cậu ta sẽ vô thức hiện ra cảnh tượng ngày hôm đó, đó là cơn ác mộng cả đời của cậu ta.
Cậu ta biết mẹ mình không phải lâm bệnh qua đời mà là u uất mà c.h.ế.t, vậy mà bố cậu ta vẫn coi kẻ đó là bạn tâm giao, đối đãi như khách quý. Khoảnh khắc vừa bước vào cửa nhà, nghe thấy giọng của Đô Hữu Tông là trong lòng cậu ta đã trào dâng một cơn sóng cuộn.
Bà nội hỏi cậu ta có chuyện gì, cậu ta lắc đầu, vội vàng trốn ra ngoài. Lý trí còn sót lại bảo cậu ta rằng cậu ta không thể ở lại thêm, phải rời đi, cậu ta sợ chính mình sẽ mất kiểm soát mà xông vào bếp lấy d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t tên súc sinh đó.
Cậu ta không thể làm vậy, mẹ cậu ta hy sinh là vì cậu ta, vì bố cậu ta, cậu ta không thể làm vậy, cậu ta phải sống tốt.
"Tiểu Hoa, tớ không báo thù được cho mẹ tớ." Đó không phải là một cái tát giáng vào mặt mẹ cậu ta, đó là một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c mẹ cậu ta, tước đi mạng sống của mẹ cậu ta, vậy mà cậu ta lại bất lực.
Nước mắt Diệp Hằng tức khắc trào ra khỏi hốc mắt, cậu ta cúi đầu nhắm c.h.ặ.t mắt lại.
Hứa Tiểu Hoa im lặng hồi lâu, bỗng nhiên hỏi: "Có thể tố cáo không?"
Diệp Hằng lắc đầu: "Không có bằng chứng, mẹ tớ cũng mất lâu rồi. Chuyện này dù có nói ra thì cái bị ảnh hưởng cũng chỉ là danh tiếng sau khi mất của mẹ tớ thôi."
Hứa Tiểu Hoa cũng biết đạo lý là vậy, cô chợt nói với Diệp Hằng: "Bây giờ không được không có nghĩa là sau này không được. Diệp Hằng cậu đợi hai năm nữa đi, kiểu gì cũng có lúc thời đại của hắn kết thúc. Hắn có thể dùng thân phận để uy h.i.ế.p bố mẹ cậu, sau này cậu cũng có thể dán đại tự báo tố cáo hắn." Hai năm nữa thì còn thân phận nào "gốc rễ đỏ" hơn là Hồng Tiểu Binh sao?
Dù cô thấy cách này không nên dùng, nhưng đối với ác quỷ thì chẳng có gì là quá đáng cả.
