Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 268
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:15
Hứa Tiểu Hoa hỏi: "Bà ơi, hồi đó ông nội đi nước ngoài để bà ở nhà một mình, cuộc sống chắc là vất vả lắm nhỉ?"
Thẩm Phượng Nghi gật đầu: "Cũng may là ông nội cháu ở bên ngoài không vướng vào mấy thói hư tật xấu c.ờ b.ạ.c trai gái, cũng không mang một cô vợ kiểu mới nào về, thế nên bà mới coi như là khổ tận cam lai." Bà lại cười nói: "Cháu không biết đâu, thời đó những người đi du học về rồi ly hôn nhiều lắm, còn có người mang cả vợ Tây về nữa cơ."
Chuyện này Hứa Tiểu Hoa cũng có nghe loáng thoáng qua. Hai bà cháu trò chuyện một lúc, Hứa Tiểu Hoa hỏi bà nội: "Bác cả đã đồng ý chuyện với cháu gái nhà bà nội nhỏ chưa ạ?"
Thẩm Phượng Nghi lắc đầu: "Chưa, chú Đông Lai của cháu còn chạy đi hỏi nó rồi, bác cả cháu đã trực tiếp từ chối thẳng thừng."
Ngừng một chút bà lại nói: "Chuyện này trong lòng bà cũng không muốn, trước đây có một Tào Vân Hà đã làm bà nhức hết cả đầu rồi. Tào Vân Hà và Hứa U U dẫu sao cũng đã ở nhà mình mười mấy năm trời. Cháu gái nhà bà nội nhỏ của cháu tốt thì tốt thật đấy, nhưng dẫu sao trước đó cũng đã có một đứa con, phụ nữ ấy mà, một khi đã có con thì trong lòng họ ai cũng đều phải đứng sau hết. Cuộc hôn nhân này mà thành thì bác cả cháu chắc cũng chỉ đi làm bàn đạp cho người ta thôi."
Điều Thẩm Phượng Nghi không nói ra là nếu trong nhà lại có thêm hai người lạ, hai mẹ con nhà người ta đồng lòng một phía, những người như bà đây đều giống như người ngoài vậy, thật sự mà có mâu thuẫn gì thì cuộc sống đó bà chẳng dám nghĩ tới. Đến tuổi này của bà rồi bà cũng chỉ muốn sống những ngày tháng thanh tĩnh.
Nói đến đây, Hứa Tiểu Hoa đột nhiên nhớ ra chuyện của Hứa U U: "Bà ơi, bà có biết Hứa U U kết hôn rồi không?"
"Bà không biết, kết hôn với cậu họ Ngô bên Không quân đó hả?"
"Vâng! Thấm Tuyết nói cho cháu biết ạ."
Thẩm Phượng Nghi khẽ hừ một tiếng: "Chả trách hôm đó nó nói với bà là sau này có lúc bà phải cầu xin nó, hóa ra là thật sự trèo được lên cành cao rồi. Nếu sau này mà gặp phải chuyện gì, mong là nó cũng có chút khí tiết, đừng có quay về tìm bác cả cháu, thì trong lòng bà còn nể nó thêm vài phần."
Hai bà cháu vừa ra khỏi ga tàu hỏa thì tình cờ thấy Hứa Hoài An vội vã chạy đến, trên tay xách rất nhiều đồ. Thẩm Phượng Nghi gọi anh lại: "Đến để tiễn thím và Đông Lai hả con?"
"Dạ vâng thưa mẹ, con nhớ nhầm giờ, tàu chạy mất rồi hả mẹ?"
"Vừa mới đi xong, về đi con!"
Hứa Hoài An liền đem đống đồ hộp, bánh ngọt trên tay đưa hết cho Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa mang về mà ăn nhé."
Hứa Tiểu Hoa định từ chối nhưng Thẩm Phượng Nghi đã ngăn lại: "Bác cho thì cháu cứ nhận lấy. Cháu là cháu gái ruột, chẳng lẽ còn không được ăn chút đồ của bác cháu sao?"
Hứa Hoài An gật đầu nói: "Vâng, Tiểu Hoa à, bà nội cháu nói đúng đấy." Nhìn vào mắt Tiểu Hoa thấy hơi đỏ lên, anh liền nói: "Mẹ, vậy con đi làm trước đây ạ."
Nói xong anh đạp xe đi luôn.
Thẩm Phượng Nghi nhìn đống đồ trong tay cháu gái, khẽ nói: "Cho cháu thì cháu cứ nhận, không nhận thì cũng chỉ làm lợi cho người ngoài thôi. Cháu còn là cháu gái ruột cơ mà, những người kia tính là cái gì?"
Đột nhiên bà nói với cháu gái: "Tốt nhất là cậu tiểu Ngô đó đáng tin cậy, nuôi nổi Tào Vân Hà, nếu không cháu cứ chờ mà xem, sớm muộn gì Hứa U U cũng quay lại đào tận xương tủy của bác cả cháu cho xem."
"Bà ơi, lúc Tào Vân Hà ly hôn với bác cả chẳng phải đã được chia tiền rồi sao?"
Thẩm Phượng Nghi lạnh lùng cười nhạt: "Chút tiền đó thì thấm tháp gì? Phải chu cấp cho mụ ta tiêu xài, lại còn phải chu cấp cho cái gã đàn ông không biết xấu hổ kia nữa, chẳng mấy chốc mà hết sạch đâu."
Hứa Tiểu Hoa sững người, có chút không dám tin vào những lời bà nội nói.
Thẩm Phượng Nghi vỗ vỗ tay cô nói: "Cháu còn nhỏ nên không biết trên đời này có những kẻ không cần liêm sỉ đâu."
Hứa Tiểu Hoa ướm hỏi: "Bà ơi, sao bà biết chuyện đó ạ?" Theo cô thấy thì đây dẫu sao cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì, Tào Vân Hà chắc chắn phải giấu giếm chứ, sao lại ầm ĩ đến mức ngay cả bà nội cũng biết?
"Bà nội Diệp của cháu có bệnh thấp khớp, thường xuyên phải đến bệnh viện thay t.h.u.ố.c, tháng trước ở bệnh viện tình cờ gặp Tào Vân Hà đi cùng một người đàn ông đi khám bệnh, quay về kể cho bà nghe. Bà thấy xui xẻo nên chẳng muốn nhắc với mọi người thôi."
Nghỉ một lát bà lại nói với cháu gái: "Hứa U U vội vàng kết hôn như vậy chưa chắc đã không có phần xúi giục của mẹ nó trong đó đâu, cháu cứ chờ mà xem, con bé này sớm muộn gì cũng hối hận cho xem." Bây giờ bà chỉ hy vọng con trai trưởng có thể sớm tỉnh ngộ.
Nếu không phải Lan Dung cũng mang theo một đứa con thì cuộc hôn nhân này bà thật sự muốn đồng ý, tìm một người ghê gớm về quản thúc anh Cả. Bà thực sự là bị hai mẹ con Tào Vân Hà làm cho khiếp sợ rồi, không dám dễ dàng thử lại một lần nữa.
Hứa Tiểu Hoa không nhịn được hỏi: "Bà ơi, bà nói chuyện này liệu Hứa U U có biết không ạ?" Tuy mình không thích Hứa U U, nhưng cũng không thể phủ nhận cô ta đối với bác cả vẫn có chút tình cảm cha con.
Tào Vân Hà làm như vậy, trong lòng Hứa U U sẽ nghĩ sao?
Thẩm Phượng Nghi lắc đầu: "Chắc là không biết đâu, loại chuyện này có gì vẻ vang đâu chứ? Tào Vân Hà chắc cũng chẳng mặt mũi nào mà mở miệng với con gái."
Hứa Tiểu Hoa cảm thấy có chút ảo ma, dường như từ khi gia đình bác cả dọn ra ngoài, diễn biến của câu chuyện đã bắt đầu đi theo hướng không thể kiểm soát.
Hai bà cháu về đến đầu ngõ Bạch Vân cũng mới chỉ bảy giờ rưỡi, đúng lúc thấy Diệp Hữu Khiêm đạp xe đi làm, Hứa Tiểu Hoa chào một tiếng: "Cháu chào chú Diệp ạ!"
Diệp Hữu Khiêm ngẩng đầu thấy là Hứa Tiểu Hoa, định gượng cười một chút nhưng cuối cùng cũng chỉ nhếch khóe miệng, gật đầu một cái rồi đạp xe đi. Anh nghĩ đến những lời con trai nói, nếu ngày đó không phải vợ anh xảy ra chuyện thì đứa trẻ này có lẽ cũng không bị lạc.
Thẩm Phượng Nghi nhìn bóng lưng anh, thở dài với cháu gái: "Chao ôi, chú Diệp của cháu dạo này không biết bị làm sao nữa, trông cứ như người mất hồn ấy, bà nội Diệp của cháu đã than thở với bà mấy lần rồi." Tiếp đó bà lại thì thầm: "Cũng may là bây giờ không còn thịnh hành việc mời thầy cúng nữa, nếu không bà nội Diệp của cháu đã định tìm người về xem cho chú Diệp rồi đấy."
Hứa Tiểu Hoa im lặng, cô biết vấn đề của chú Diệp không phải là chuyện ma quỷ mà là chuyện lòng người. Đột nhiên cô nhớ ra có nhà văn nào đó đã từng nói, ma quỷ không đáng sợ, đáng sợ nhất chính là con người.
Thẩm Phượng Nghi hỏi cháu gái: "Dạo này cháu có thấy Diệp Hằng không?"
Hứa Tiểu Hoa lắc đầu: "Mấy ngày nay cháu không gặp ạ."
Thẩm Phượng Nghi cười nói: "Bà nội Diệp của cháu nói Diệp Hằng dạo này rất nỗ lực, thành tích cũng dần dần đi lên rồi, thi đỗ đại học chắc không thành vấn đề lớn đâu."
Hứa Tiểu Hoa cười nói: "Vậy thì tốt quá rồi ạ." Cô tính toán một chút, bây giờ đã là đầu tháng Tư, tính ra chỉ còn hai tháng nữa là thi đại học rồi. Chuyện phân phối công tác tốt nghiệp của anh Khánh Nguyên chắc cũng sắp định đoạt xong xuôi.
