Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 274
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:16
Chớp mắt đã đến ngõ Bạch Vân, Hứa Tiểu Hoa chào tạm biệt Vệ Thấm Tuyết, rồi cùng Từ Khánh Nguyên xuống xe, Kiều Kiều đang xách một chiếc túi lưới đợi ở trạm.
Tiểu Hoa lập tức đưa cái hũ đen trong tay mình cho Vệ Thấm Tuyết.
Kiều Kiều gọi với vào cửa sổ: "Thấm Tuyết, mình có làm ít chao, lần sau xong mình mang cho bạn nếm thử nhé."
"Ơi, được!" Vệ Thấm Tuyết từ cửa sổ vẫy vẫy tay với mấy người Kiều Kiều.
Khi về đến nhà, cơm tối cũng gần xong, chỉ vài phút sau, Thẩm Phượng Nghi đã gọi mọi người vào ăn cơm.
Trên bàn ăn, biết được đơn vị công tác của Từ Khánh Nguyên đã định xong, mọi người đều mừng cho anh.
Thẩm Phượng Nghi nói: "Tuy là ngoại ô nhưng dù sao vẫn thuộc thành phố Kinh, cuối tuần Khánh Nguyên muốn về thì vẫn có thể đi xe buýt về được." Bà thấy cháu gái và Khánh Nguyên chung sống khá tốt, trong lòng cảm thấy cuộc hôn nhân này đến ba năm sau chắc chưa chắc đã hủy bỏ.
Khánh Nguyên có thể ở lại thành phố Kinh là tốt nhất.
Tần Vũ cũng nói: "Mọi việc vạn sự khởi đầu nan, dù sao cũng là một công việc chính thức, sau này vẫn còn cơ hội thay đổi."
Từ Khánh Nguyên đều cười đáp lời.
Lúc Từ Khánh Nguyên sắp đi, Thẩm Phượng Nghi dùng giấy dầu gói cho anh khá nhiều bánh ngải, "Mang về cho các bạn cùng lớp nếm thử, nếu thích ăn thì đến tết Đoan ngọ rủ các bạn cùng về nhà ăn cơm nhé."
Lại bảo Tiểu Hoa đưa anh ra đầu ngõ.
Đợi hai đứa trẻ đi rồi, Thẩm Phượng Nghi không kìm được thở dài với con dâu: "Khánh Nguyên dù sao cũng bị liên lụy bởi bố nó, nếu không với học vấn của nó, chắc chắn có thể vào những đơn vị tốt hơn."
Tần Vũ lắc đầu nói: "Mẹ, mẹ đừng nghĩ vậy, hiện tại công việc này đã là rất tốt rồi, tuy không phải là đặc biệt tốt nhưng được ở lại thành phố Kinh đã là điều mà rất nhiều người cố gắng cũng không với tới được rồi." Trong thâm tâm cô cảm thấy, ngay cả nhà máy dầu khí ở ngoại ô phía Tây này chắc cũng là do Khánh Nguyên đã nhờ người giúp đỡ.
Lúc này đã hơn bảy giờ tối, dù là tiết trời tháng tư thì giờ này cũng đã tối hẳn.
Hứa Tiểu Hoa và Từ Khánh Nguyên nương theo ánh trăng và ánh đèn hắt ra từ cửa sổ của các nhà, chậm rãi đi về phía đầu ngõ, Hứa Tiểu Hoa hỏi: "Anh Khánh Nguyên, bên cô dạo này có thư từ gì không ạ? Ở nhà vẫn ổn chứ anh?"
"Cũng ổn." Chỉ là mẹ anh đối với những biến cố trong gia đình vẫn có chút không thể chấp nhận được, cộng thêm đơn vị cũng đã khuyên nhủ vài lần bảo bà ly hôn với bố anh, bà chắc là đang bực bội lắm, gửi cho anh mấy bức thư liền, đều là hỏi anh có cách nào để minh oan cho bố không?
Từ Khánh Nguyên nghĩ đến sự ngây thơ của mẹ, trong lòng không khỏi có chút cay đắng.
Thậm chí anh còn chẳng biết phải trả lời thư mẹ thế nào, mỗi lần chỉ trả lời ngắn gọn vài câu về tình hình hiện tại của mình, nhưng anh càng không trả lời thẳng thắn thì lời lẽ của mẹ dường như càng trở nên gay gắt hơn.
Từ Khánh Nguyên nghĩ đến đây liền không muốn nghĩ tiếp nữa, khẽ nói với Tiểu Hoa: "Mẹ anh dường như vẫn chưa thể chấp nhận được thực tế."
"Vậy bác gái biết công việc của anh đã định xong, tâm trạng chắc sẽ tốt hơn một chút chứ ạ?" Cô và mẹ của anh Khánh Nguyên mới chỉ gặp mặt một lần, lúc đó là ở đám tang của ông nội Từ, đang lúc bối rối nên ấn tượng của cô về mẹ anh Khánh Nguyên không sâu lắm.
Chỉ nhớ mang máng là một người phụ nữ dáng người không cao lắm, trông có vẻ dịu dàng hiền hòa.
Từ Khánh Nguyên lắc đầu nói: "Chắc là không đâu, bà mà biết đơn vị công tác của anh chắc sẽ càng bi quan hơn."
Giọng anh có chút trầm xuống.
Hứa Tiểu Hoa không kìm được ngẩng đầu nhìn anh một cái, trong bóng đêm mờ ảo, cô không nhìn rõ lắm biểu cảm của anh, nhưng cô biết, lúc này Từ Khánh Nguyên cũng có chút yếu lòng và buồn bã.
Cô khẽ an ủi: "Anh Khánh Nguyên, anh đừng có áp lực lớn quá, chúng ta không thể làm hài lòng tất cả mọi người được, ngay cả khi người đó có thể là người thân của chúng ta."
Từ Khánh Nguyên quay đầu nhìn cô, thấy cô khẽ chau mày, rốt cuộc anh không kìm lòng được, đưa tay lên xoa nhẹ mái tóc cô, "Cảm ơn em, Tiểu Hoa!"
Hứa Tiểu Hoa ngẩn ra một lúc, nhanh ch.óng lắc đầu nói: "Không có gì đâu ạ, chúng ta cùng khích lệ lẫn nhau." Giọng điệu của cô rõ ràng có chút lúng túng và hốt hoảng.
Từ Khánh Nguyên sợ hành động của mình làm cô sợ, vội vàng chuyển chủ đề, hỏi: "Cuộc thi kỹ thuật mùng một tháng năm chuẩn bị thế nào rồi em?"
Hứa Tiểu Hoa thở dài: "Trong lòng em cũng không tự tin lắm, hình như đọc khá nhiều sách rồi nhưng trong đầu cứ rối tung lên, cảm giác vẫn chưa tiêu hóa và hấp thụ một cách hệ thống được."
Từ Khánh Nguyên gật đầu: "Chỉ đọc sách là không được, cuộc thi của các em không thi lý thuyết mà chủ yếu vẫn là thực hành, nếu có điều kiện, anh khuyên em nên tìm hiểu kỹ lại các máy móc ở từng xưởng trong nhà máy một cách hệ thống."
"Dạ vâng ạ!" Tiểu Hoa thầm nghĩ, lát nữa về phải nhờ Tiền Tiểu Sơn, Triệu Hưng bọn họ giúp đỡ một chút mới được.
Đến đầu ngõ, Từ Khánh Nguyên không để cô tiễn thêm nữa, "Về đi thôi, đường tối lắm!"
"Anh Khánh Nguyên, tạm biệt anh!"
"Tạm biệt em!"
Cho đến khi Tiểu Hoa vào nhà rồi, Từ Khánh Nguyên mới quay người đi về phía trạm xe buýt.
Lúc anh về đến ký túc xá thì vẫn chưa đến chín giờ, trong phòng chỉ có một mình Lưu Hồng Vũ, nghe thấy tiếng mở cửa, cậu ta lập tức ló đầu ra từ trên giường nhìn, "Anh Nguyên, đưa Tiểu Hoa về rồi đấy à?"
Từ Khánh Nguyên gật đầu, đưa gói giấy dầu cho cậu ta, "Bà của Tiểu Hoa làm bánh ngải, bảo anh mang về cho mọi người ăn đấy!"
Lưu Hồng Vũ lập tức đặt cuốn sách trong tay xuống, leo từ trên giường xuống, vừa cầm một chiếc bánh ngải ăn vừa hỏi: "Anh Nguyên, hôm nay anh nói chuyện công việc với Tiểu Hoa chưa?"
"Nói rồi."
Lưu Hồng Vũ lập tức tiến lại gần anh hai bước, "Em gái Tiểu Hoa nói gì không?"
"Không nói gì."
Lưu Hồng Vũ thở phào nhẹ nhõm nói: "Em cứ lo cô ấy không chấp nhận được, anh bảo xem, một người môn nào cũng đứng nhất như anh, cuối cùng lại đến nhà máy dầu khí, còn em đây, cái ngữ nửa vời này lại được ở lại trường."
Từ Khánh Nguyên cười nói: "Hồng Vũ, cậu đừng có tự coi nhẹ mình như vậy, chuyên môn của cậu không kém, khả năng giao tiếp, khả năng tổ chức đều mạnh, các thầy cô trong viện đều khá coi trọng cậu, cậu được ở lại trường anh cũng không thấy bất ngờ đâu."
Lưu Hồng Vũ nghe anh nói xong, trong lòng không khỏi có chút xúc động, "Anh Nguyên, bình thường anh toàn nói em không ra gì, không ngờ trong lòng anh lại đ.á.n.h giá em cao như thế."
Từ Khánh Nguyên chỉ cười.
"Anh Nguyên, sau này em nhất định sẽ làm việc thật tốt, đợi đến khi em làm nên trò trống gì rồi, em sẽ viết cho anh một cuốn tiểu thuyết có được không?"
