Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 320
Cập nhật lúc: 07/01/2026 02:25
"Ồ, vậy thì đúng là nên về xem sao."
Ngày Quốc khánh, Hứa Tiểu Hoa tiễn Từ Khánh Nguyên lên tàu hỏa đi An Thành, trước lúc tàu chạy Tiểu Hoa dặn anh: "Anh Khánh Nguyên, về nhà hãy nói chuyện t.ử tế với dì Lư nhé, bà ấy giờ ở nhà một mình tâm trạng chắc không được tốt lắm."
Từ Khánh Nguyên gật đầu: "Ừm, anh biết rồi!"
Nhân viên đường sắt nhắc nhở mọi người lên tàu, Từ Khánh Nguyên vẫy tay với Tiểu Hoa: "Về đi em!"
"Dạ!"
Mãi cho đến khi tàu hỏa khuất hẳn tầm mắt Tiểu Hoa mới quay người đi về, vừa đi vừa nghĩ, lần này anh Khánh Nguyên về chắc hẳn là sẽ có chuyện để giày vò đây.
Dì Lư mấy tháng trời không viết thư cho con trai rõ ràng là đang giận dỗi chuyện lần trước, anh Khánh Nguyên dù có về mà nếu không chịu nhún nhường thì dì Lư chắc hẳn vẫn sẽ không thèm đếm xỉa đến đứa con trai này.
Tuy trong lòng cũng có chút lo lắng nhưng cô biết chuyện này cần anh Khánh Nguyên tự mình giải quyết. Điều cô có thể làm chỉ là tin tưởng anh.
Từ Khánh Nguyên đến An Thành vào hơn mười giờ sáng ngày hôm sau, xách theo túi hành lý nhỏ, theo địa chỉ mà cô anh đã đưa từ trước tìm đến nơi ở của mẹ.
Anh lên tiếng gõ cửa nhưng thấy không có ai ở nhà.
Bà thím hàng xóm đi tới hỏi: "Đồng chí này cậu tìm ai thế?"
"Chào chị ạ, Lư Nguyên có ở đây không ạ?"
"Cậu là?"
"Tôi là con trai bà ấy!"
Bà thím đó vội cười nói: "Ồ, ra là con trai Tiểu Lư à, bà ấy sáng sớm nay đã đi ra ngoài rồi, chắc phải đến trưa hoặc tối mới về, hay là cậu vào nhà tôi ngồi một lát?"
Từ Khánh Nguyên hơi nhíu mày hỏi: "Bà ấy đến đơn vị ạ?"
"Không phải, sáng nay bà ấy bảo tôi là đi dạo quanh hồ chứa nước gần đây, chắc là đi chơi cùng bạn bè rồi."
Từ Khánh Nguyên nói lời cảm ơn rồi quay đi tìm cô mình.
Từ Hiểu Lam thì đang ở nhà chuẩn bị bữa trưa, thấy anh đến thì có chút kinh ngạc hỏi: "Khánh Nguyên, sao cháu về mà không báo một tiếng thế? Có chuyện gì vậy cháu?"
"Cháu không yên tâm về mẹ nên về xem sao ạ, vừa qua chỗ ở của mẹ thì bà ấy lại không có nhà."
Từ Hiểu Lam nghe anh nhắc đến mẹ thì khẽ cúi đầu: "Không vội, cứ ăn trưa ở chỗ cô đã, chiều hãy qua xem sao."
Một câu nói rất đỗi bình thường nhưng Từ Khánh Nguyên lại nhận ra sự không tự nhiên trong lời nói của bà, anh nhìn chằm chằm vào bà hỏi: "Cô ơi, có phải cô đang giấu cháu chuyện gì không, phía mẹ cháu có chuyện gì ạ?"
Từ Hiểu Lam lắc đầu nói: "Không có." Nhưng vẫn cúi đầu không nhìn cháu trai.
Từ Khánh Nguyên không tin, gọi một tiếng: "Cô ơi!"
Từ Hiểu Lam nhìn anh, khẽ thở dài một tiếng nói: "Thực ra chuyện này cô cũng chẳng biết nói thế nào, chỉ là có lần cô đi trung tâm thương mại mua giày da cho Kỳ Dung thì thấy mẹ cháu đi cùng một nam đồng chí và một cô bé đang dạo phố, nói cười vui vẻ lắm, nhìn cứ như là một gia đình vậy. Cô lúc đó thấy lạ nên có tiến lên chào hỏi một câu."
Dịu lại một chút bà nói tiếp: "Không ngờ thái độ của mẹ cháu rất lạnh nhạt, chỉ nói chuyện vài câu xã giao rồi bảo có việc phải đi ngay. Lúc bà ấy đi được vài bước thì cô bé kia hỏi cô là ai, bà ấy bảo là hàng xóm cũ."
Sau khi chuyện này xảy ra Từ Hiểu Lam mấy đêm liền không ngủ được, bà đem đoạn đối thoại cùng thần thái, giọng điệu của chị dâu lúc đó rà soát lại mấy lượt trong đầu, càng nghĩ càng thấy không đúng.
Nhưng chuyện này bà không dám nói với anh trai, cũng chẳng dám nói với cháu trai, ngay cả việc mỗi lần Khánh Nguyên viết thư đều hỏi tình hình của mẹ nó, bà sợ không nói câu nào thì thằng bé lại lo lắng không biết mẹ nó có gặp chuyện gì không, nên có lần mới khẽ nhắc qua một câu là ở trung tâm thương mại thấy mẹ nó dẫn một cô bé đi dạo phố.
Lúc đó bà viết thư xong đã xem đi xem lại thấy không có vấn đề gì mới gửi đi, nhưng giờ nhìn đứa cháu trai đột ngột trở về này bà nghĩ chắc hẳn thằng bé vẫn nhận ra manh mối từ câu nói đó.
Nghĩ đến đây Từ Hiểu Lam nhìn cháu trai nói: "Cũng có thể là cô nghĩ nhiều thôi, có lẽ mẹ cháu dạo này có thêm bạn mới, tình cờ gặp ở trung tâm thương mại thôi."
Bà chuyển sang hỏi han tình hình công việc của cháu trai.
Từ Khánh Nguyên đáp: "Cũng tốt ạ, coi như là đã thạo việc rồi."
"Phía nhà Tiểu Hoa vẫn ổn cả chứ cháu?"
Từ Khánh Nguyên gật đầu: "Vâng đều ổn ạ, bà và dì Tần vẫn luôn chăm sóc cháu chu đáo lắm."
Từ Hiểu Lam cười nói: "Vậy thì tốt rồi, bố cháu mà biết chắc sẽ mừng lắm." Bà lại hỏi lần này anh về ở lại mấy ngày.
Hai người trò chuyện bâng quơ vài câu, Từ Hiểu Lam biết trong lòng anh đang có tâm sự nên sau bữa cơm nghe anh bảo muốn qua chỗ mẹ bà cũng không cản, chỉ bảo: "Bên mẹ cháu chắc không có chỗ ngủ dư đâu, tối nay cháu qua cô ngủ nhé, dù muộn thế nào cô cũng để cửa đợi cháu."
"Dạ vâng thưa cô."
Từ Khánh Nguyên đợi mãi cho đến hơn bốn giờ chiều mới thấy mẹ từ xa đi tới, trên tay xách không ít đồ đạc. So với lần gặp mặt ở Kinh Thị lần trước thì mẹ anh dường như béo lên một chút, sắc mặt cũng rất tươi nhuận.
Lư Nguyên trong lòng đang mải tính toán chuyện gì đó nên hoàn toàn không phát hiện ra con trai đang đứng trong sân, bà bước vào sân liền cúi đầu lấy chìa khóa từ trong túi ra, cho đến khi nghe thấy một tiếng: "Mẹ!"
Bốn mắt chạm nhau, cả hai mẹ con đều ngẩn ra. Lư Nguyên là không ngờ con trai lại đột ngột trở về nên cảm thấy kinh ngạc trước sự xuất hiện của anh.
Còn Từ Khánh Nguyên là không ngờ tới việc mẹ mình dường như có trang điểm đôi chút, lông mày và khuôn mặt đều có lớp phấn son nhạt màu.
Người phản ứng lại đầu tiên là Lư Nguyên, bà vừa cầm chìa khóa mở cửa vừa thản nhiên hỏi: "Sao về mà không báo trước một tiếng thế? Đến từ lúc nào vậy?"
"Con đến từ buổi trưa ạ."
Động tác mở khóa của Lư Nguyên khẽ khựng lại: "Ăn trưa rồi chứ? Qua chỗ cô cháu à?"
"Vâng, con ăn ở chỗ cô ạ."
"Trong lòng anh thì bà cô đó lúc nào cũng quan trọng hơn người làm mẹ này mà, vào đi!"
Đợi khi mở cửa ra Từ Khánh Nguyên phát hiện căn nhà không lớn lắm nhưng được mẹ anh dọn dẹp rất gọn gàng, trên bàn trải khăn hoa nhí, bày một chiếc bình hoa cổ nhỏ bằng sứ mịn, bên trong cắm mấy cành hoa quế.
Trên tường treo một khung ảnh, có ảnh chụp một mình bà, ảnh lúc nhỏ của anh, ảnh của gia đình bên cậu ngoại, duy chỉ không thấy ảnh của bố anh.
Trên bàn trà đang chất đống đồ đạc bà mang về, nào là sữa bột, đồ hộp, còn có cả bánh kẹo, rõ ràng cuộc sống của bà không hề tệ chút nào.
