Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 40

Cập nhật lúc: 06/01/2026 17:15

Tại Đại học Bắc Kinh, Từ Khánh Nguyên chưa đến sáu giờ sáng đã thức dậy. Người bạn cùng phòng Phương Dĩ An dụi dụi mắt, giọng khàn đặc hỏi: “Anh Nguyên, hôm nay có tiết hay có buổi thí nghiệm à?” Cậu nhớ hôm nay là thứ ba, đáng lẽ họ không có tiết mới đúng chứ.

Chỉ nghe Từ Khánh Nguyên đáp lại: “Không có, tôi đi thư viện.” Anh đoán chừng hôm nay em gái Tiểu Hoa chắc sẽ đến tìm mình.

Phương Dĩ An thấy trời vẫn còn tối, bên ngoài tĩnh lặng như tờ, liền lăn ra ngủ tiếp.

Đợi khi đồng hồ của trường điểm tám tiếng, Phương Dĩ An mới ngủ dậy, thấy Từ Khánh Nguyên vẫn còn ở trong ký túc xá, có chút ngạc nhiên hỏi: “Anh Nguyên, chẳng phải anh bảo đi thư viện sao?”

“Lát nữa hãy đi.”

Phương Dĩ An cảm thấy hôm nay anh Nguyên có chút kỳ lạ. Cái câu “lát nữa hãy đi” này có vẻ anh đã đợi hơn hai tiếng đồng hồ rồi. Lại sợ anh Nguyên đang suy nghĩ vấn đề gì đó nên cậu cũng không tiện hỏi nhiều, tự mình kẹp sách đi thư viện trước.

Buổi tối khi quay về thấy anh Nguyên cũng đã về rồi, Phương Dĩ An không nhịn được liền hỏi nhỏ người bạn cùng phòng Lưu Hồng Vũ đang nằm khểnh trong ký túc xá đọc cuốn “Truyện khởi nghiệp”: “Sao hôm nay anh Nguyên nhà mình về còn sớm hơn cả em thế?”

Lưu Hồng Vũ cũng đã muốn tìm người để tán gẫu từ lâu rồi, thấy Phương Dĩ An hỏi liền lập tức gấp cuốn sách lại, khẽ nói: “Cả ngày có đi thư viện đâu, trái lại còn chạy xuống lầu mấy bận cơ, trời tối mới chịu thôi đấy. Bình thường không ở phòng thí nghiệm thì cũng là ở thư viện, vậy mà cứ lù lù ở trong ký túc xá cả ngày thế này, tôi cứ nghi là anh ấy định ngồi thiền luôn rồi đấy.”

Phương Dĩ An đột nhiên nói: “Không lẽ là đang đợi ai đó chứ? Có đối tượng rồi sao?”

Lưu Hồng Vũ “xì” một tiếng: “Làm sao có thể chứ? Tôi mà có đối tượng thì anh Nguyên cũng chưa chắc đã có đâu. Anh Nguyên là kẻ cuồng thí nghiệm mà, vấn đề cá nhân của anh ấy tôi thấy sau này phải nhờ tổ chức giải quyết thôi!”

Phương Dĩ An gãi gãi đầu, cũng thấy mình nghĩ nhiều quá. Giống như bọn họ thỉnh thoảng còn có lúc lòng xuân phơi phới, tham gia mấy câu lạc bộ trà đạo, leo núi để kết bạn, giúp các bạn nữ sửa xe đạp. Còn anh Nguyên từ khi nhập học đến nay chỉ biết vùi đầu vào nghiên cứu khoa học, chưa bao giờ tham gia mấy cái hoạt động tạp nham đó cả.

Hai người lại xì xào thêm vài câu, cuối cùng kết luận là ai cũng có những lúc tâm trạng không tốt.

Tuy nhiên, trong mấy ngày tiếp theo, Từ Khánh Nguyên đều ở lỳ trong ký túc xá, hỏi đến thì lại bảo “lát nữa đi thư viện”. Mãi đến tối thứ sáu, ngay cả một người hay đi một mình như Kiều Viễn Chí cũng thấy có gì đó không ổn, liền hỏi Lưu Hồng Vũ: “Từ Khánh Nguyên bị làm sao thế? Thí nghiệm thất bại à? Hay là luận văn bị từ chối đăng rồi?”

Lưu Hồng Vũ lắc đầu: “Tôi cũng chẳng biết nữa.” Suy nghĩ một lát cậu đi đến chỗ Từ Khánh Nguyên ngồi, khẽ hỏi một tiếng: “Anh Nguyên này, có phải anh gặp chuyện gì rồi không? Mấy đứa em đều thấy mấy ngày nay trạng thái của anh không được ổn cho lắm.”

Từ Khánh Nguyên sững người một lát rồi đột nhiên hỏi: “Mấy ngày rồi?”

“Ba ngày rồi đấy anh!”

Từ Khánh Nguyên khẽ cụp mắt xuống, anh cũng không biết mình đang đợi cái gì nữa. Luôn nghĩ rằng cô ấy hẳn là sẽ đến tìm mình chứ, chuyện năm xưa cô ấy đã không nhớ nữa thì chắc chắn phải qua đây hỏi mình chứ.

Bình thường anh ở trong phòng thí nghiệm cả ngày, cô ấy đến chắc chắn sẽ không tìm thấy. Năm xưa anh đã không thực hiện đúng lời hứa mà chạy thẳng tới nhà ga, anh nghĩ lần này Tiểu Hoa Hoa lại đến tìm mình, anh dù thế nào cũng phải đợi cô ấy.

Lưu Hồng Vũ ướm hỏi: “Anh Nguyên, mai anh còn đi thư viện không?”

Từ Khánh Nguyên khẽ cụp mi, một lúc lâu sau mới lắc đầu: “Không đi, phải đến phòng thí nghiệm thôi.” Anh nghĩ bụng, người mà ba ngày rồi vẫn không đến thì chắc là sẽ không đến nữa đâu.

Trong lòng Lưu Hồng Vũ vẫn thầm lẩm bẩm, đừng có để ngày mai lại ở trong ký túc xá cả ngày, hỏi đến lại bảo “lát nữa đi phòng thí nghiệm” nhé.

Lưu Hồng Vũ đột nhiên bị cái ý nghĩ này của chính mình làm cho kinh hãi. Thời buổi này những người đầu óc có vấn đề không ít đâu, anh Nguyên chắc không phải cũng đi vào ngõ cụt rồi chứ?

Sáng thứ sáu Lưu Hồng Vũ vừa ngủ dậy liền liếc nhìn chỗ ngồi của anh Nguyên, thấy người không có ở đó mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Hơn tám giờ cậu cầm cặp l.ồ.ng định đi căng tin ăn sáng, vậy mà lại tình cờ nhìn thấy một cô bé đang hỏi bà quản lý ký túc xá: “Bà ơi, bà có thể giúp cháu gọi anh Từ Khánh Nguyên ở phòng 312 tầng 3 được không ạ?”

Bà quản lý liếc nhìn cô bé này một cái, thấy tuổi đời còn khá nhỏ, liền mỉm cười hỏi: “Cháu với cậu ấy có quan hệ gì thế? Tìm cậu Từ có việc gì không?”

Thấy cô bé đó trả lời: “Cháu là em họ bên đằng người quen, sang thăm anh trai cháu ạ. Cháu tên là Hứa Tiểu Hoa, bà ơi, bà cứ nói tên cháu là anh ấy biết ngay ạ.”

Bà quản lý lấy sổ đăng ký ra bảo cô bé điền thông tin vào.

Lưu Hồng Vũ vội vàng nói: “Bà ơi, cháu ở phòng 312 đây ạ. Từ Khánh Nguyên đi phòng thí nghiệm rồi, để cháu dẫn vị tiểu đồng chí này đi tìm anh ấy.” Nói đoạn cậu đang định dẫn đường cho cô bé.

Thì bỗng thấy đằng sau có người vỗ vai mình, quay đầu lại nhìn thì chẳng phải anh Nguyên thì là ai!

Cậu có chút kinh ngạc hỏi: “Anh Nguyên, chẳng phải anh bảo đi phòng thí nghiệm sao?”

Từ Khánh Nguyên liếc nhìn Hứa Tiểu Hoa một cái, thản nhiên nói: “Hôm nay đi thư viện.” Anh lại nói với Hứa Tiểu Hoa: “Có phải em định đi thư viện không?”

Hứa Tiểu Hoa gật đầu.

Ánh mắt Từ Khánh Nguyên lướt qua cái cặp l.ồ.ng trên tay Lưu Hồng Vũ, hỏi Hứa Tiểu Hoa: “Ăn sáng chưa?”

“Cháu ăn rồi ạ!”

“Vậy đi thư viện thôi!”

Lưu Hồng Vũ đứng đằng sau hai người, mãi một lúc sau mới nhận ra hóa ra câu “đi thư viện” là có ý nghĩa như vậy. Nhưng cô bé này nhìn cùng lắm cũng chỉ mới tốt nghiệp cấp hai thôi chứ mấy? Anh Nguyên nhà mình không lẽ có chút quá... Cậu lại cảm thấy bản thân mình tư tưởng có chút đồi bại quá rồi, anh Nguyên nhà cậu làm sao có thể có cái ý nghĩ đó được chứ, chắc chắn chỉ là em gái bên đằng người quen thôi!

Nhưng nghĩ đến một người ngồi lỳ trong ký túc xá đợi suốt ba ngày, miệng thì cứ bảo “lát nữa đi thư viện”, Lưu Hồng Vũ vẫn cứ thấy có gì đó sai sai.

Trên đường đi, Từ Khánh Nguyên hỏi Hứa Tiểu Hoa: “Sao hôm nay mới đến?”

Hứa Tiểu Hoa “Hả?” một tiếng, cô nhớ là trước đó họ cũng đâu có hẹn gặp nhau vào ngày nào đâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 40: Chương 40 | MonkeyD