Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 400
Cập nhật lúc: 07/01/2026 05:21
Hứa Tiểu Hoa nghĩ một lúc, chẳng còn chút ấn tượng nào cả. Nhưng trước ánh mắt mong chờ lặng lẽ của mẹ, rốt cuộc cô không nỡ nói ra, chỉ bảo: "Mẹ, có lẽ con gặp mặt là sẽ nhận ra thôi ạ."
Tần Vũ mỉm cười xoa đầu con gái: "Phải rồi, lúc đó con còn quá nhỏ. Ngủ sớm đi, mai chẳng phải còn đi thăm Chương Lệ Sinh sao?"
"Mẹ ơi, may mà mẹ nhắc con, con suýt nữa thì quên mất chuyện này."
"Ngủ đi!"
Sáng sớm hôm sau, khi Hứa Tiểu Hoa tỉnh dậy đã thấy Khánh Nguyên quay về rồi. Cô vội hỏi thăm tình hình của bác cả, biết mọi chuyện đều ổn mới hỏi thêm: "Bố vẫn còn ở bên đó hả anh?"
"Đồng chí Đồng đã đến từ sáng sớm rồi. Chú Hứa định đợi phòng thu phí của bệnh viện làm việc thì đi nộp viện phí xong sẽ về."
Hứa Tiểu Hoa gật đầu. Tối qua họ đến muộn nên mọi chi phí đều do phía Đồng Tân Nam tạm thời ứng trước. Hôm nay người nhà mình đều đã qua đó rồi, chẳng có lý nào lại để Đồng Tân Nam phải trả tiền.
Lúc này Thẩm Phượng Nghi cũng biết con trai cả lại nằm viện, sáng sớm bà đã nấu cháo kê định lát nữa mang qua. Thấy Tiểu Hoa ngủ dậy, bà nói với cô: "Bác cả cháu lần này đúng là mạng lớn. Đêm qua lạnh như thế, nếu mà phát hiện muộn một chút thì..." Nói đến đây bà cụ thở dài thườn thượt.
Tiểu Hoa nói: "Bà nội, bà nói với bác cả là hãy tịnh dưỡng cho tốt. Đợi khỏe hẳn rồi thì đêm ba mươi nhà mình cùng ăn bữa cơm đoàn viên."
Thẩm Phượng Nghi sững sờ. Thấy cháu gái không giống như đang nói đùa, đôi môi bà khẽ run rẩy, bà ôm chầm lấy cháu gái, giọng hơi nghẹn ngào: "Hoa Hoa nhỏ, cháu ngoan của bà, bà biết cháu làm vậy là vì bà mà!"
Con trai cả bỏ nhà đi bà không khóc, hai đứa con trai không nhìn mặt nhau bà cũng không khóc. Vậy mà lúc này đứa cháu gái nhỏ của bà nói về bữa cơm đoàn viên, bà cụ bỗng chốc không kìm nén được nữa. Mọi nỗi đau khổ, uất ức bấy lâu nay đều vỡ òa ra.
Tần Vũ và Tiểu Hoa phải dỗ dành hồi lâu mới làm bà cụ nín được. Thẩm Phượng Nghi vừa lau nước mắt vừa nói: "Lát nữa bà nhất định phải mắng bác cả cháu vài câu. Đến cả Hoa Hoa nhỏ còn biết xót thương bà già này, vậy mà nó là con đẻ sao lại không có cái tâm đó được cơ chứ?"
Mãi cho đến khi ra khỏi nhà bà cụ vẫn thỉnh thoảng sụt sịt nước mắt. Không phải vì bữa cơm đoàn viên kia, mà là vì cháu gái đã nhún nhường và thỏa hiệp vì bà.
Đứa trẻ này rõ ràng vẫn còn nhỏ thế kia. Nhưng cũng chính vì vậy bà lại càng không thể tha thứ cho đứa con cả.
Buổi sáng, Hứa Tiểu Hoa đi ra ngoài cùng bà nội. Cô phải đến cổng đơn vị hội quân với Trịnh Nam, còn bà nội đến bệnh viện đưa cháo cho bác cả. Khi hai người chia tay nhau ở đầu ngõ, Hứa Tiểu Hoa nhìn mái tóc bạc trắng của bà nội, trong lòng thầm nghĩ chuyện bác cả náo loạn với gia đình như vậy chắc hẳn bà nội cũng đau lòng lắm, chỉ là vì không muốn làm cô khó xử nên bà mới không biểu hiện ra trước mặt cô mà thôi.
Người bà tốt như vậy không biết còn có thể ở bên cạnh cô bao lâu nữa?
Trong lòng cô hạ quyết tâm khi nào tìm được nhà ở Xuân Thị rồi sẽ đón bà nội qua đó.
Khi cô đến cổng đơn vị thì Trịnh Nam đã tới rồi. Trên tay cô ấy xách đầy táo, sữa bột, đồ hộp và bánh quy. Tiểu Hoa không ngờ cô ấy đã chuẩn bị đầy đủ hết rồi, cô thấy hơi áy náy: "Chị Nam, thật là ngại quá, em cứ nghĩ đợi hai mình gặp nhau rồi mới đi mua quà cáp, chị mua hết từ tối qua rồi ạ?"
Trịnh Nam cười bảo: "Không phải đâu, toàn là đồ có sẵn ở nhà chị thôi, chị chọn đại vài thứ mang đi. Em đừng bận tâm, mình đi thôi?"
"Vậy để em mua thêm ít kẹo. Lát nữa đi ngang qua cửa hàng thực phẩm phụ chị đợi em vài phút nhé." Hứa Tiểu Hoa không nỡ để Trịnh Nam chịu thiệt, cô định mua thêm hai thứ bổ sung vào.
Trịnh Nam nói: "Được, phía trước có một cửa hàng thực phẩm phụ đấy."
Nửa tiếng sau, hai người đã đến khu nhà nơi Chương Lệ Sinh ở. Dù mới là sáng sớm nhưng bên trong đã ồn ào náo nhiệt. Có tiếng "bạch bạch" của người đập quần áo khi giặt, tiếng trẻ con chạy nhảy nô đùa, còn có tiếng phụ nữ oang oang trò chuyện cười đùa. Trịnh Nam đứng ở cổng viện khẽ nhíu mày.
Tiểu Hoa đi vào trước, cô cẩn thận phân biệt căn phòng của nhà họ Chương rồi quay lại gọi Trịnh Nam: "Em nhớ mang máng là tầng hai, phòng thứ ba bên trái."
Trịnh Nam đi theo phía sau. Vừa mới lên lầu đã nghe thấy một bà lão khóc lóc gào thét: "Trần Nghi Lan, cô đúng là không có lương tâm mà! Cô ngược đãi mẹ chồng, cô sao có thể đối mặt được với bố của Lệ Sinh đây! Cô đúng là đồ không có lương tâm, cái bát cháo này loãng đến nỗi soi thấy bóng người luôn rồi, cô định để tôi c.h.ế.t đói đấy à! Trần Nghi Lan, loại chuyện này mà cô cũng làm ra được sao? Lệ Sinh ơi, Tiểu Nghiêm ơi, hai đứa mau cứu bà nội với, mẹ tụi bay định để bà nội bay c.h.ế.t đói đây này~"
Một người dì đang giặt quần áo trong sân cười lớn: "Hê, bà già này lại gào lên rồi. Bà ấy cũng chẳng nhìn lại xem nhà bà ấy bây giờ tình cảnh thế nào. Người tuy già nhưng mắt có mù đâu cơ chứ?"
Một người dì khác nói: "Chao ôi, cái này chẳng qua là bắt nạt Nghi Lan tính tình hiền lành thôi. Cứ dăm bữa nửa tháng lại làm loạn một trận. Nhà cô ấy chẳng phải bữa nào ngon nhất cũng dành cho bà ta sao? Không nhìn xem mấy đứa nhỏ phía dưới đói đến mức nào rồi à?"
"Chứ còn gì nữa! Bà ta mà được húp cháo đặc thì mấy đứa nhỏ phía dưới húp nước lã luôn đấy!"
...
Hứa Tiểu Hoa và Trịnh Nam đứng ở cửa, nhất thời cũng thấy ngại ngùng không dám bước lên gõ cửa.
Lúc này từ trong phòng có một cô bé đi ra, chừng mười hai mười ba tuổi. Cô bé tết hai b.í.m tóc đuôi sâm, tóc hơi hoe vàng, trên tay bê một cái chậu rửa mặt bị bong tróc sơn trông khá nhếch nhác. Thấy ở cửa có hai chị gái đang đứng, cô bé tò mò hỏi: "Hai chị tìm ai ạ?"
Hứa Tiểu Hoa ôn tồn nói: "Em gái ơi, đây có phải nhà anh Chương Lệ Sinh không? Bọn chị là đồng nghiệp của anh ấy, đặc biệt tới thăm anh ấy."
Mắt cô bé sáng lên, vội quay vào nhà gọi lớn: "Mẹ ơi, có người tới thăm anh cả kìa, là đồng nghiệp ở đơn vị anh ấy."
Trần Nghi Lan đang kìm nén nước mắt để thay t.h.u.ố.c cho con trai cả. Nghe thấy lời con gái nói bà lập tức đi ra. Đến khi nhìn thấy Hứa Tiểu Hoa và Trịnh Nam, nhận ra những lời của mẹ chồng khi nãy đã bị hai cô gái nhỏ nghe thấy hết cả rồi, mặt bà bỗng chốc nóng bừng vì xấu hổ.
Trịnh Nam ôn tồn nói: "Thím ạ, cháu và Tiểu Hoa nghe tin đồng chí Chương xuất viện nên đặc biệt tới thăm anh ấy." Nói rồi cô đưa những thứ đồ trên tay ra.
Lúc này Trần Nghi Lan mới phát hiện hai người còn xách theo rất nhiều đồ, bà vội nói: "Cảm ơn tấm lòng của hai cháu. Người đến chơi là quý rồi, đồ đạc thì không thể nhận đâu."
Trịnh Nam bảo: "Thím khách sáo quá ạ. Bọn cháu đại diện cho các đồng nghiệp tới đây, mọi người cùng nhau mua đấy, thím nhất định phải nhận cho bọn cháu vui."
