Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 410

Cập nhật lúc: 07/01/2026 05:23

Bữa tối hôm đó Thẩm Phượng Nghi và Tần Vũ chuẩn bị rất thịnh soạn. Ở chính giữa bàn ăn là chiếc bánh kem hấp do chính tay Hứa Cửu Tư làm. Tần Vũ lấy ra một chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Hoa Mai đưa cho con gái: "Đây là mẹ và bố chọn cho con, con xem có thích không?"

Kiều Kiều tặng một đôi găng tay do chính cô tự đan.

Từ Khánh Nguyên lấy ra một chiếc lược gỗ đào đưa cho Tiểu Hoa: "Anh tự tay làm đấy, mài giũa lâu lắm rồi, em xem có thích không?"

Mọi người cùng xúm lại xem, thấy trên cán lược còn khắc những bông hoa mai nhỏ nhạt màu, biết rõ người này thực sự đã bỏ ra không ít tâm tư.

Hứa Tiểu Hoa hơi rũ mắt, nghĩ đến sáng mai anh đã phải đi, niềm vui nhận quà nhanh ch.óng bị nỗi buồn chia ly lấn át. Cô ngước mắt nhìn anh, mũi hơi cay cay, lời không nỡ rốt cuộc cũng không nói ra được, chỉ mỉm cười thốt ra một câu: "Em cảm ơn anh!"

Từ Khánh Nguyên cũng nhận ra sự thay đổi tâm trạng của cô, thấy cô cúi đầu trong lòng anh cũng thấy không dễ chịu gì, anh cười nói: "Lần này anh đi trước, Tiểu Hoa này, khi nào bên em định đoạt xong thì nhớ viết thư cho anh nhé."

Hứa Tiểu Hoa gật đầu.

Thẩm Phượng Nghi thở dài một tiếng, sau đó lên tiếng mời mọc: "Được rồi, được rồi, mọi người mau nếm thử cái bánh kem này của Cửu Tư xem nào, tốn bao nhiêu công sức mới làm được đấy."

Đêm về gió bắc rít từng hồi, Kiều Kiều ngủ được một giấc tỉnh dậy thấy người bên cạnh vẫn chưa ngủ, liền lên tiếng hỏi: "Tiểu Hoa, sao cậu vẫn chưa ngủ?"

Hứa Tiểu Hoa thở dài: "Tớ hơi mất ngủ."

"Cậu lo cho anh Khánh Nguyên à? Tiểu Hoa này, anh Khánh Nguyên đầu óc giỏi hơn tụi mình nhiều, anh ấy đi đâu chắc chắn cũng sống tốt thôi, cậu đừng có lo hão."

Hứa Tiểu Hoa nói: "Cũng không hẳn vậy Kiều Kiều ạ, tớ bỗng thấy tiền đồ khó đoán quá. Anh Khánh Nguyên đi chuyến này không biết bao giờ mới có thể quay lại kinh thành. Chuyện tớ đi Đông Bắc cũng chưa đâu vào đâu, vạn nhất lần sau chị Ngải gửi thư tới lại bảo đợt học tập do Bộ Công nghiệp nhẹ tổ chức lần này bị hủy thì sao?"

"Thế thì tớ biết làm thế nào?"

Kiều Kiều vỗ vỗ vai cô nói: "Đừng lo lắng, xe đến trước núi ắt có đường, mau ngủ đi, sáng mai còn đi tiễn anh Khánh Nguyên nữa!"

"Ừ, được!"

Sáng hôm sau lúc bảy giờ rưỡi, Hứa Tiểu Hoa đứng trên sân ga dặn dò Từ Khánh Nguyên: "Anh Khánh Nguyên, đến bên đó nếu thiếu thứ gì thì nhớ viết thư bảo em nhé," cô khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Nếu ở bên đó sống không nổi thì cũng phải viết thư nói cho em biết, em sẽ nhờ bố nghĩ cách giúp anh, được không anh?"

Câu cuối cùng Hứa Tiểu Hoa mang theo vài phần khẩn nài.

Từ Khánh Nguyên xoa đầu cô, khàn giọng đáp: "Được, bé Hoa, em cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé. Gặp chuyện khó giải quyết thì cứ bàn bạc với bà nội và dì Tần. Nếu... anh nói là nếu nhé, nếu em không thể đến Đông Bắc được thì cũng không sao cả, so với việc đoàn tụ, anh mong em có thể sống tốt hơn. Cho dù ở đâu, cho dù... có ai bên cạnh đi nữa, chỉ cần em bình an tốt đẹp thì trong lòng anh cũng thấy an ủi rồi."

Nước mắt Hứa Tiểu Hoa rốt cuộc không kìm được mà rơi xuống, hóa ra anh cũng đã chuẩn bị tâm lý cho việc chuyến đi này có thể là biệt ly mãi mãi.

"Anh Khánh Nguyên, anh nói gì lạ vậy, em không đồng ý đâu, em chắc chắn sẽ đi tìm anh!"

Từ Khánh Nguyên mỉm cười: "Được!"

Nhân viên đường sắt thổi còi nhắc nhở mọi người khẩn trương lên tàu, Hứa Tiểu Hoa cũng vẫy tay chào tạm biệt anh. Trong lòng dường như có ngàn vạn lời muốn nói nhưng trong khoảnh khắc chia ly này lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Mãi đến khi đoàn tàu chạy xa khuất bóng, Hứa Tiểu Hoa vẫn đứng thẫn thờ trên sân ga. Gió trên sân ga thổi vào mặt cô nhanh ch.óng làm khô những giọt nước mắt. Hứa Tiểu Hoa lờ mờ cảm thấy cuộc sống yên bình dường như đã lùi xa, và một thời đại mới sắp sửa bắt đầu.

Hôm đó là ngày 31 tháng 1 năm 1965.

Ở thành phố An, Lư Nguyên tỉnh dậy trong tiếng chuông xe đạp "kính coong" ở ngoài sân. Khi bà mở mắt ra thì chồng đã ngủ dậy rồi. Bà quấn chăn ngồi tựa vào đầu giường thẫn thờ một lát.

Tối qua bà mơ một giấc mơ rất dài, mơ thấy Từ Hữu Xuyên ở vùng biên cương đẵn cây, trộn bùn làm gạch, tay cầm gậy tre lùa cừu. Lúc này nhớ lại bà vẫn thấy có chút mơ hồ, không hiểu sao mình lại mơ thấy Từ Hữu Xuyên nữa?

Khẽ ấn ấn trán, bà nhớ ra ngày mai là đêm Giao thừa rồi, ngày gia đình đoàn viên, không biết năm nay Khánh Nguyên có về không?

Bà đang mải suy nghĩ thì chồng bà là Kim Nham Sơn bước vào nói: "Tiểu Nguyên, em tỉnh rồi à, anh đang định gọi em đây. Bữa sáng làm xong rồi, mau dậy ăn thôi em!"

"Vâng ạ!"

"Sao vậy em, có chỗ nào không khỏe à?" Nói đoạn ông bước tới đưa tay sờ trán Lư Nguyên, rồi bảo: "Làm anh hết hồn, cứ tưởng em bị sốt chứ!"

Lư Nguyên uể oải nói: "Em không sao, chỉ là hơi đau đầu thôi, anh cứ đi bận việc đi, em ra ngay đây!"

"Ơ, được!"

Ông vừa đi khỏi, Lư Nguyên cảm thấy mùi hành mỡ xung quanh lập tức nhạt đi đôi chút. Vừa rồi cái mùi đó hun bà đến mức khó thở. Con gái riêng của chồng thích ăn bánh rán hành nên chồng bà cứ cách dăm bữa nửa tháng lại làm cho con gái ăn, nghĩ đến đây trong lòng Lư Nguyên lại thấy phiền muộn.

Trước khi tái hôn bà thấy Kim Nham Sơn là một đối tượng không tồi, con gái ông trông cũng ngoan ngoãn lắm. Nhưng sau khi kết hôn bà nhanh ch.óng phát hiện ra sự quan tâm và hiến dâng vô điều kiện của ông dành cho con gái khiến người ta nhìn vào thấy chướng mắt, cứ như thể cha con họ mới là người một nhà còn bà là kẻ thừa thãi vậy.

Trong lòng bà thầm tính toán, dường như đã lâu rồi bà chưa nhận được thư của Khánh Nguyên, đứa trẻ này chắc chắn là đang trách bà.

Lư Nguyên đang mải suy nghĩ thì ngoài cửa lại vang lên tiếng hối thúc của chồng: "Tiểu Nguyên ơi mau ra ăn sáng đi em, ăn xong anh còn rửa bát, lát nữa anh còn phải đưa Tiểu Kỳ đến trường nữa!"

Lư Nguyên cau mày, đáp một tiếng: "Em ra đây!"

Tám giờ rưỡi sáng, Lư Nguyên đến đơn vị, bác bảo vệ gọi bà lại nói: "Đồng chí Lư, có một bức thư gửi cho cô đây, đợi chút để tôi tìm cho."

Một lát sau, một bức thư gửi từ kinh thành đã nằm gọn trong tay bà. Lư Nguyên nhìn tên người gửi trên đó, trong lòng thấy xót xa xen lẫn bồi hồi, là thư của Khánh Nguyên gửi tới.

Cầm lá thư trên tay thấy rất mỏng, bà nghĩ chắc cũng giống như trước đây, chỉ là một bức thư hỏi thăm lệ thường thôi. Mở ra xem, quả nhiên bên trên chỉ có hai ba dòng chữ: "Mẹ kính mến, thấy thư như thấy mặt. Gần đây con chuẩn bị chuyển công tác đến Đông Bắc để tham gia xây dựng xưởng mới, địa chỉ mới con sẽ gửi sau khi ổn định xong. Khánh Nguyên."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 410: Chương 410 | MonkeyD