Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 417
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:02
Tiểu Hoa nghĩ một lát rồi nói: "Bị ép buộc và đam mê thì đương nhiên là không giống nhau rồi."
Kiều Kiều cười nói: "Thế thì chắc là tớ đam mê làm dưa muối rồi. Mỗi lần làm dưa muối trong lòng tớ đều tràn đầy mong đợi, nghĩ xem một tháng sau chúng sẽ có màu gì, sắc thái và mùi vị ra sao."
Thấm Tuyết quay sang hỏi: "Tiểu Hoa, thế cậu thích cái gì? Nghiên cứu kỹ thuật sao?"
Tiểu Hoa lắc đầu: "Hiện tại hình như không phải, mục đích học tập kỹ thuật vẫn là để sinh tồn, có một loại cảm giác cấp bách về sự sinh tồn hơn là niềm đam mê phát ra từ tận đáy lòng."
Thấm Tuyết nói: "Chúng mình còn trẻ, vẫn có thể từ từ khám phá mà," dừng một chút, cô lại nói: "Tiểu Hoa, với hoàn cảnh gia đình của cậu, tớ rất khó hình dung việc cậu nỗ lực như vậy lại là vì áp lực sinh tồn."
Tiểu Hoa đáp: "Thứ ba mẹ có và thứ mình tự nỗ lực kiếm được vẫn là không giống nhau. Tớ hy vọng bản thân có năng lực để báo hiếu họ, nếu không tớ sẽ thấy lo âu."
Vệ Thấm Tuyết khẽ nói: "Tớ hình như có chút hiểu ý cậu. Mẹ tớ trước đây căn bản không cần tớ phải bận tâm, bây giờ tớ cũng sẽ lo lắng mẹ tiêu xài hoang phí như vậy thì sau này biết làm thế nào?"
Lại nói với Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa, bây giờ tớ có chút ngưỡng mộ cậu, ít nhất ba mẹ cậu còn có thể giao tiếp tốt với nhau. Mẹ tớ từ sau khi ly hôn, hễ nhắc đến ba tớ là lại nói năng quái gở, bây giờ tớ cũng sợ gặp bà ấy lắm."
Quay đi quay lại nếu bà biết mình lấy một bức thư từ chỗ bà đưa cho ba chắc là còn phát điên hơn nữa.
Tiểu Hoa an ủi cô: "Ai mà chả có lúc đ.â.m đầu vào ngõ cụt, cứ từ từ thôi!"
Vệ Thấm Tuyết gật đầu, nhìn cảnh đường phố lướt nhanh qua cửa sổ, thẫn thờ nghĩ, ai cũng có thể chê bai mẹ cô, chỉ có cô là không được, mẹ cô đã dành cho cô rất nhiều rất nhiều tình yêu thương.
Mười mấy phút sau, ba người tìm thấy ký túc xá của Lưu Hồng Vũ. Lưu Hồng Vũ đang ngồi trước bàn viết tiểu thuyết, nghe thấy giọng Tiểu Hoa ngoài cửa liền lập tức đứng dậy, mở cửa thấy đúng là Tiểu Hoa và Kiều Kiều, có chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng nói: "Tiểu Hoa, cuối cùng em cũng chịu tới thăm anh rồi!"
Tiểu Hoa cười nói: "Em không chỉ đi một mình đâu, còn dẫn theo hai người bạn nữa này. Anh Lưu, dạo này việc sáng tác của anh có tiến triển gì không?"
Lưu Hồng Vũ chào hỏi Kiều Kiều và Vệ Thấm Tuyết xong liền vào trong mặc áo khoác, dẫn ba người ra quán trà trong khuôn viên trường. Trên đường đi nói với Tiểu Hoa: "Tiến triển có thể coi như không đáng kể, vừa rồi anh còn đang nghĩ có lẽ anh thiếu đi sự cảm thụ về nỗi khổ đau, nên những thứ viết ra khó mà lay động lòng người, chính anh cũng thấy không ổn."
Tiểu Hoa nghe anh nói vậy thấy da đầu có chút tê rần: "Anh Lưu, trong cuộc sống này thứ không thiếu nhất chính là khổ đau rồi, vậy mà anh lại còn lo lắng bản thân chịu khổ chưa đủ. Dừng một chút, sau đó cô lại nói: "Sao em cứ cảm thấy anh có lẽ đã nắm bắt được chân lý để trở thành một nhà văn nhỉ?"
Lưu Hồng Vũ nhìn cô cười hỏi: "Ý em là lay động lòng người sao?"
Hứa Tiểu Hoa lắc đầu: "Không, là khổ đau cơ."
Lưu Hồng Vũ cười nói: "Thế thì giai đoạn hiện tại anh vẫn chưa hội tụ đủ điều kiện để trở thành một nhà văn rồi."
Tiểu Hoa không tiếp lời, cô nghĩ những ngày tháng sau này có thiếu cái gì cũng sẽ không thiếu "khổ đau".
Vệ Thấm Tuyết thấy hai người họ trò chuyện như không có ai bên cạnh, hỏi Kiều Kiều: "Hai người họ gặp nhau là cứ thế này à?"
Kiều Kiều ôn tồn nói: "Đúng vậy, hễ nhắc đến sáng tác là không ai xen vào miệng được đâu, ngay cả anh Từ ở đó cũng chỉ có thể lặng lẽ đứng nghe thôi."
Vệ Thấm Tuyết nghĩ nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Sao tớ nghe cứ thấy thần thần quái quái thế nhỉ?"
Thấy vẻ mặt cạn lời của Thấm Tuyết, Lý Kiều Kiều cười nói: "Nói xong chủ đề này là ổn thôi mà. Tớ đều cảm thấy đây là mật hiệu giữa hai người họ, đối xong mật hiệu là sẽ bình thường lại thôi."
Cô vừa dứt lời thì Lưu Hồng Vũ đã nói với họ: "Trưa nay anh mời khách, chúng mình ra tiệm cơm quốc doanh ăn."
Hứa Tiểu Hoa vội xua tay nói: "Anh Lưu, không cần thiết đâu, em tới là để gọi anh về nhà em ăn cơm đó. Anh biết không, anh Khánh Nguyên hai hôm trước đi Đông Bắc rồi." Cô biết Lưu Hồng Vũ trong tay có chút eo hẹp. Sau khi cha anh qua đời, anh chị cả chia phần lớn gia sản, phần của anh thì anh còn không lấy, để cho mẹ anh giữ.
Anh và các sinh viên lại khá thân thiết, đôi khi thấy sinh viên đời sống khó khăn anh còn giúp đỡ, trợ cấp cho họ nữa.
Nghe thấy Từ Khánh Nguyên đã đi, Lưu Hồng Vũ có chút bất ngờ: "Nhanh vậy sao? Anh còn bảo cậu ấy trước khi đi thì tới tìm anh uống bữa rượu mà."
Hứa Tiểu Hoa cười nói: "Anh cũng không được trách anh Khánh Nguyên đâu, anh ấy vốn dĩ muốn trì hoãn thêm mấy ngày nhưng đơn vị không đồng ý. Ngày 31 tháng 1 đi rồi, bảo em tới nói với anh một tiếng."
"Trách thì không đến mức đó, chỉ là anh Nguyên đi chuyến này thì không biết đến năm nào tháng nào mới gặp lại được nữa." Ở ký túc xá đại học, anh và anh Nguyên có quan hệ tốt nhất. Anh Nguyên bình thường lầm lì ít nói, trông có vẻ không dễ gần lắm, nhưng hễ bạn có chuyện gì tìm đến là anh ấy chưa bao giờ từ chối.
Anh thích đọc tiểu thuyết, không làm việc chính sự, ở lớp họ đều bị coi là kẻ lập dị, nhưng anh Nguyên chưa bao giờ kỳ thị anh, còn nói với anh: "Tìm được con đường phù hợp với bản thân là rất quan trọng."
Tâm trạng của Lưu Hồng Vũ đi xuống thấy rõ.
Kiều Kiều khuyên: "Anh Lưu, chẳng phải vẫn còn chúng em sao? Nếu anh thấy buồn thì cuối tuần cứ tới tìm em và Tiểu Hoa chơi. Gần đây tớ lại làm thêm mấy vị dưa muối mới, lần tới anh qua chọn một ít nhé?" Cô nói xong đoạn này thì lặng lẽ quan sát anh, trong lòng vẫn còn có chút căng thẳng.
Đợi Lưu Hồng Vũ cười gật đầu nhận lời, Lý Kiều Kiều trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.
Vệ Thấm Tuyết nghe một lúc mới vỡ lẽ ra: "Đồng chí Từ đi rồi sao? Là điều động ngắn hạn hay dài hạn thế?" Từ Khánh Nguyên và Tiểu Hoa là chính quy đã đính hôn rồi, hai người cũng coi như có tình cảm, anh ấy mà đi một đi không trở lại thì cuộc hôn nhân này tính sao?
Kiều Kiều đáp: "Dài hạn, Tiểu Hoa tháng 5 cũng phải qua đó, đại khái cũng sẽ ở bên đó nhiều năm đấy!"
"Tiểu Hoa, ba mẹ cậu cũng bằng lòng sao? Ba cậu không giúp các cậu sao?" Vệ Thấm Tuyết cũng từng hỏi riêng ba cô xem ba của Tiểu Hoa làm nghề gì, ba cô nói là nhân viên nghiên cứu khoa học rất quan trọng.
Cô nghĩ, đã là "quan trọng" thì phía quốc gia hẳn là phải coi trọng, đối với người nhà họ Hứa chắc chắn phải có một phần chăm sóc mới đúng chứ, sao đứa con gái duy nhất này còn phải rời xa quê hương đi đến nơi xa xôi như vậy?
Tiểu Hoa đáp: "Ba mẹ tớ đã hỏi qua ý kiến của tớ, tớ muốn qua đó học thêm chút đồ. Còn về anh Khánh Nguyên, bọn tớ đều cảm thấy dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình. Thành phần gia đình anh ấy có chút đặc thù, nếu nhất quyết không đi sợ là sẽ bị nói là giác ngộ không đủ."
