Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 420
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:02
Lúc đó sự hối hận trong lòng cô ta tăng lên gấp bội. Nếu trước đó không vì tham lam mà nghe lời Thôi Mẫn đi vu khống Hứa Tiểu Hoa thì có phải cô ta cũng có thể mượn tiền Tiểu Hoa rồi mua một công việc ở huyện Khúc Thủy hay không.
Nếu khoảng năm 1963 cô ta thành công làm việc ở huyện Khúc Thủy thì sau này cũng không vì một công việc mà bị lừa gạt.
Hứa Tiểu Hoa không trả lời cô ta. Trước đó Bảo Lan Dung vốn không thù không oán gì với họ, sau khi biết chuyện của Kiều Kiều còn đặc biệt viết một bức thư tới thôn họ Hứa, khó mà nói được Phương Tiểu Bình sau khi biết chuyện liệu có viết thêm một bức thư như vậy hay không?
Một bức thư mà Ngưu Đại Hoa và Lý Vĩnh Phúc đã không nảy sinh ý định lên Kinh Thành, khó mà nói thêm một bức nữa hai người này còn có thể kiềm chế được hay không.
Tần Vũ thấy con gái dường như không muốn trò chuyện nhiều với người này liền cười nói: "Tiểu Hoa, mợ vẫn đang đợi chúng mình ở nhà đó!"
Tiểu Hoa gật đầu, nói với Phương Tiểu Bình: "Tớ đi trước nhé."
Phương Tiểu Bình nhìn theo cô, "Ừm" một tiếng.
Cả nhóm đi chưa được hai ba mét thì phía sau bỗng vang lên một tràng tiếng quát tháo: "Cái đồ c.h.ế.t tiệt này, tao bảo mày đi mua cái bánh bao sao mà lâu thế không thấy về, hóa ra là ra đường phát rồ à? Mày cứ nhìn chằm chằm vào thằng đàn ông nào mà mê mẩn thế? Sao mày không biết giữ lấy cái mặt tí nào vậy, đã gả vào nhà tao rồi mà còn muốn mồi chài ai nữa hả?"
Hứa Tiểu Hoa quay đầu lại liền nhìn thấy Phương Tiểu Bình bị một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi xô đẩy. Bên cạnh bà ta còn dắt một người đàn ông vóc dáng cao lớn, vừa đến đã định nắm lấy tay Phương Tiểu Bình: "Hi hi, Tiểu Bình ơi, mẹ anh bảo em không về là vì ăn vụng bánh bao của anh rồi, em không ăn vụng đấy chứ? Bánh bao đâu rồi?"
Anh ta mò mẫm trong túi áo Phương Tiểu Bình một lượt, thấy không có gì liền lập tức "oa" một tiếng khóc rống lên.
Trên đường phố người qua kẻ lại tấp nập, Phương Tiểu Bình cả người như bị đóng đinh tại chỗ. Bất kể hai mẹ con nhà kia có mắng mỏ hay xô đẩy thế nào cô ta cũng không hề phản ứng, không cãi lại lấy một câu, giống như một khúc gỗ vậy.
Hứa Tiểu Hoa còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy mẹ nhíu mày nói: "Tiểu Hoa, chồng của người bạn học này của con..."
Hứa Tiểu Hoa lắc đầu: "Con không rõ ạ."
Phương Tiểu Bình ở phía sau nhìn người chồng đang khóc oa oa và khuôn mặt đầy kinh ngạc của Hứa Tiểu Hoa, chỉ cảm thấy không còn mặt mũi nào nữa. Năm đó họ hàng nói giới thiệu cho cô ta một mối hôn sự tốt, cô ta còn tưởng cuối cùng mình cũng thoát khỏi lao động chân tay nặng nhọc không dứt ở núi Đại Lĩnh rồi, không ngờ lại là một cái hố lớn như vậy.
Cuộc đời cô ta dường như bị lún sâu trong vũng bùn vậy.
Trong lòng Hứa Tiểu Hoa cũng có chút phức tạp. Thấy Phương Tiểu Bình cả người đờ đẫn, cô khẽ nói với mẹ: "Đi thôi ạ!" Trong lòng cô hiểu rõ, Phương Tiểu Bình không muốn để mình nhìn thấy sự nhục nhã của cô ta.
Tần Vũ nhìn cô gái đó cũng thấy có chút đáng thương, nói với con gái: "Chuyện này nếu nhà ngoại không giúp đỡ thì vẫn phải tự mình cứu lấy mình thôi. Cô bé này trông tuổi tác tầm như con, chắc là vẫn chưa có dũng khí để thoát khỏi." Hồi trước khi làm việc ở cơ sở bà cũng thỉnh thoảng gặp trường hợp như vậy, mỗi lần đều không khỏi bùi ngùi.
Không dưới một lần bà từng nghĩ, liệu con gái bà cũng sẽ gặp phải vận hạn như vậy không?
Nghĩ đến đây bà hỏi con gái: "Cô bé đó là bạn học của con sao? Người nhà cô ấy không quản à?"
"Gia đình cô ta chắc cũng ổn, hồi trước còn gom tiền mua công việc cho cô ta nữa. Còn việc vì sao lại gả cho người này thì con cũng không rõ ạ." Quách Minh Siêu cũng chỉ nói cô ta gả vào một gia đình tốt, sắp xếp công việc cho cô ta ở Hàng Châu thôi.
Tần Hiểu Đông đột nhiên hỏi một câu: "Hồi trước lúc đi học, chính là cô gái này vu khống em lấy trộm xà phòng phải không?"
Hứa Tiểu Hoa ngẩn người: "Anh ơi, sao anh biết ạ?"
Tần Hiểu Đông nhàn nhạt nói: "Chẳng phải Tào Vân Chiêu vu khống em trộm đồ sao? Anh không tin nên đã viết một bức thư cho giáo viên chủ nhiệm của các em hồi đó, ông ấy có nói trong thư."
Tần Vũ cũng không biết chuyện này, cười hỏi: "Thế sao con không nói với mọi người?"
Tần Hiểu Đông nhún vai: "Con không ngờ bà nội và bác cả của Tiểu Hoa lại không có ai tin tưởng, nên con không đưa bức thư đó ra nữa."
Tần Thành nghiến răng nghiến lợi nói: "Tên Tào Vân Chiêu đó đúng là mặt dày thật, uổng công hắn còn tự xưng là trí thức, đi bắt nạt một đứa trẻ như vậy." Dừng một chút, ông lại nói: "Để tôi xem bao giờ hắn gặp báo ứng, cũng để hắn nếm thử mùi vị bị vu khống là thế nào!"
Tần Vũ thấy anh trai vẻ mặt đầy căm phẫn liền an ủi: "Anh cả, anh cũng đừng giận nữa, anh em mình khó khăn lắm mới gặp được nhau một lần, về nhà trước đã ạ. Em với Tiểu Hoa đều đói lả người rồi đây này."
"Được, được, chúng mình về nhà trước đã."
Trên đường đi Tần Vũ hỏi thăm bệnh tình của mẹ chị dâu, Tần Thành nói: "Kéo dài được hai năm rồi. Hồi mới phát bệnh bên phía em dâu nó không chịu chăm sóc, cụ bà lại không thích hợp đi đường dài tới Dung Thành nên chúng tôi mới tìm cách điều động về đây đấy."
"Thế hiện tại cụ bà sao rồi ạ?"
Tần Thành thở dài: "Dầu cạn đèn tắt, e là chẳng còn được bao lâu nữa. Đáng lẽ là chúng tôi phải đi thăm Tiểu Hoa nhưng em lại bảo Tiểu Hoa sắp đi thành phố Xuân, chúng tôi nghĩ lần này mà không gặp mặt một cái thì chẳng biết đến năm nào mới được gặp lại nhau nữa."
Tần Vũ gật đầu: "Vâng ạ."
Nhà họ Tần ở trong Chu Công Từ bên cạnh Thư viện Hàng Châu. Tần Thành giới thiệu với em gái và cháu gái ngoại: "Chỗ này trước đây là nơi tưởng niệm đại nho Chu Hi, sau này trở thành ký túc xá cho giáo viên của Học viện Mỹ thuật."
Tiểu Hoa theo cậu vào trong. Nhà cậu được phân ở tầng dưới một tòa lầu nhỏ trong sân phụ, có ba gian phòng. Mợ Trần Vịnh Vi nghe thấy động tĩnh vội chạy ra đón: "Lão Tần, đón được người rồi à?"
Đó là một người phụ nữ hơi mập, nước da trắng trẻo, đôi mắt ôn hòa trầm tĩnh, Tần Hiểu Đông có nét giống bà. Hứa Tiểu Hoa gọi một tiếng: "Mợ ạ!"
Mắt Trần Vịnh Vi sáng lên: "Ôi, là Hoa Hoa nhỏ đây mà! Mau lại đây để mợ nhìn kỹ xem nào, lớn lên trông vẫn giống hồi nhỏ lắm, chỉ là gầy quá."
Tần Hiểu Đông cười nói: "Mẹ ơi, em ấy đã béo lên nhiều rồi đó ạ, lúc con với cô gặp em ấy lần đầu tiên còn gầy đến phát sợ cơ."
Trần Vịnh Vi nắm lấy tay Tiểu Hoa: "Mợ nhìn vẫn thấy gầy. Mợ làm cho cháu món sườn xào chua ngọt cháu thích nhất đây này, còn mua cả bánh hạnh nhân nữa, hồi nhỏ cháu thích nhất hai món này đấy, lần nào tới nhà mợ cái miệng nhỏ cũng nhét không hết, cái vẻ tham ăn đó mới đáng yêu làm sao..."
Chỉ một loáng sau Hứa Tiểu Hoa đã bị sự nhiệt tình của mợ làm cho cảm động, lúc gọi "mợ" lần nữa đã không còn vẻ khô khốc nữa. Đây thực sự là người thân của cô, ngay cả việc tham ăn trong mắt họ cũng là biểu hiện của sự "đáng yêu".
