Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 538
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:23
Quả nhiên cô ta đã tìm thấy Tiểu Hoa đang đứng đợi xe ở trạm xe buýt, Hứa Tiểu Hoa cũng nhìn thấy cô ta.
Hứa U U chủ động lên tiếng trước: "Tiểu Hoa, em có tiện nói chuyện vài câu không?"
Tiểu Hoa gật đầu, cùng cô ta đi sang bên cạnh vài bước. Chỉ nghe Hứa U U hỏi: "Tiểu Hoa, lần này em về đây ở lại mấy ngày?"
"Chắc cũng sắp đi rồi, tùy thuộc vào tiến độ công việc."
Hứa U U lại hỏi tiếp: "Em ở ngõ Bạch Vân bên đó sao? Chị nghe ba nói hai căn phòng bên đó bị người ngoài chiếm mất rồi, có cần Khánh Quân giúp một tay không?"
Tiểu Hoa lắc đầu: "Cảm ơn, hiện tại tụi em không về đó ở nên không cần giúp đâu." Cô cảm thấy lời này của Hứa U U có chút kỳ lạ, nếu thật sự muốn giúp thì nên đi hỏi bác trai mới đúng, vì hiện giờ bác trai mới là người đang ở đó.
Hứa U U gật đầu, rồi lại thốt ra một câu: "So với mười năm trước, em chẳng thay đổi gì nhiều, năm nay em chắc cũng 29 tuổi rồi nhỉ?"
Tiểu Hoa gật đầu.
Hứa U U nói: "Thời gian trôi nhanh thật, năm em mới về mới có 16 tuổi thôi, không ngờ mười ba năm đã trôi qua rồi. Tiểu Hoa này, chúng ta vẫn không thể hòa giải sao?" Ở câu cuối cùng, giọng cô ta khẽ nhỏ đi, như thể đã lấy hết can đảm để mở lời vậy.
Tiểu Hoa im lặng một lát rồi nói: "Trong mười năm này, chị cũng đã từng giúp em, em cũng đã từng giúp chị. Nếu chúng ta là hai người xa lạ chưa từng gặp mặt, có lẽ chúng ta sẽ trở thành bạn bè, nhưng đáng tiếc là không phải."
Cô khựng lại một chút rồi tiếp: "Từ 'hòa giải' này em không dám nói. Nói cho kỹ thì mâu thuẫn không phải là mâu thuẫn của hai chúng ta, thù hận cũng không phải là thù hận của hai chúng ta. Nhưng mà, cũng giống như mẹ của chị đã vì chị mà làm tổn thương em, thì em vì những người yêu thương em, vì cậu bé Hứa Miễn Như năm tuổi đã chạy thục mạng giữa hang ổ bọn buôn người và nhà ga kia, cũng không thể hòa giải được."
Hứa U U cười khổ thốt ra một câu: "Đây đúng là một giả thuyết sai lầm, không có mâu thuẫn mà lại không thể hòa giải."
Tiểu Hoa suy nghĩ một chút rồi cũng đáp lại một câu: "Đúng vậy, đây là một giả thuyết sai lầm, cho nên không thể có câu trả lời."
Hứa U U hít sâu một hơi: "Cảm ơn sự thẳng thắn của em. Chị và Khánh Quân sắp tái hôn rồi, em giúp chị nói với ba một tiếng nhé. Chị nghĩ em và dì Đồng đều không muốn chị xuất hiện ở ngõ Bạch Vân đâu."
Tiểu Hoa hỏi một câu: "Ngày tái hôn đã định chưa?"
Hứa U U sững người, ngước lên chạm phải đôi mắt trong trẻo của Tiểu Hoa, dường như cô ấy đã biết gì đó, trái tim cô ta bỗng nhảy dựng lên một cái: "Sao em lại hỏi vậy?"
Tiểu Hoa nhìn cô ta, bình thản nói: "Là chị nói sắp tái hôn, thì chắc hẳn phải có một cái ngày."
Hứa U U lập tức có chút chật vật, khẽ nói: "Vẫn chưa định ngày cụ thể, Khánh Quân vừa mới ly hôn với La Thanh Thanh xong, vẫn đang làm báo cáo xin tái hôn." Về chuyện này, bản thân cô ta cũng có chút lo lắng, vấn đề lịch sử của cô ta vẫn chưa thực sự được giải quyết dứt điểm. Cô ta được ra ngoài cũng chỉ là chuyển từ mâu thuẫn địch ta sang mâu thuẫn nội bộ nhân dân, thậm chí công việc của cô ta còn chưa được khôi phục lại hoàn toàn, hiện giờ cũng chỉ đang làm một số công việc hiệu đính cơ bản ở tòa soạn báo.
Tiểu Hoa nói: "Được, em sẽ nói với bác trai một tiếng. Nếu không còn chuyện gì khác thì em đi trước đây."
Hứa U U gật đầu. Khi Tiểu Hoa đã thực sự đi xa, Hứa U U nhìn theo bóng lưng cô lại gọi với theo một tiếng: "Tiểu Hoa!"
Tiểu Hoa quay đầu lại: "Dạ?"
Hứa U U đỏ hoe mắt hỏi: "Chúng ta thật sự không thể làm bạn bè sao?" Năm 70, sau khi cô ta gặp chuyện, biết bao nhiêu người đều tránh cô ta như tránh tà, nhưng nhà họ Hứa ở ngõ Bạch Vân vẫn tiếp nhận hai đứa con của cô ta. Trong chuyện này dẫu có nguyên nhân từ phía ba, nhưng nếu Tiểu Hoa và bà nội không gật đầu thì ba cũng không dám tự ý quyết định.
Sau khi trải qua nhiều chuyện, cô ta mới nhận ra mình từng không chỉ có một gia đình, mà còn có những người thân vô cùng tốt. Rời xa nhà họ Hứa, cả đời này cô ta có lẽ chẳng bao giờ tìm được những người thân như vậy nữa.
Tiểu Hoa nhìn ra sự d.a.o động trong lòng cô ta, nhưng vẫn kiên định lắc đầu, nói một câu: "Tạm biệt!"
Hứa U U khẽ thốt lên: "Tạm biệt!"
Tiểu Hoa về đến nhà, Tiểu Nam Qua liền khoe với cô: "Chị ơi, chị ơi, mẹ em lấy ảnh về rồi này, chị xem đi, đây là tấm chụp chị và em. Em định gửi một tấm cho Tiểu Thạch Đầu và các bạn xem."
Dứt lời, cậu bé nhìn thấy vịt quay trên tay Tiểu Hoa, lập tức gọi to Tiểu Long và Tiểu Hổ.
Mấy đứa nhỏ hò reo ầm ĩ, phấn khích không thôi. Kiều Kiều hỏi cô: "Sao lại mua vịt quay nữa vậy? Cậu mới tới nửa tháng mà đã mua hai lần rồi."
Tiểu Hoa nói: "Em còn ở lại được mấy ngày đâu? Hiếm khi lũ trẻ thích như vậy."
Kiều Kiều cười bảo: "Cậu cứ chiều tụi nó đi!"
Tiểu Hoa nói: "Kiều Kiều này, em nói cho chị biết, cũng chỉ có bây giờ chúng nó mới hiếm lạ vịt quay thôi, thêm một hai năm nữa, chị cứ xem chúng nó có còn vui mừng đến thế này khi thấy vịt quay không?"
Kiều Kiều bật cười trêu: "Sao lại không chứ? Như tụi nó ấy hả, cho một con lợn quay chắc cũng chẳng thèm chê đâu."
Đang nói chuyện thì Hứa Hoài An trở về, Tiểu Hoa gọi một tiếng: "Bác trai," rồi đem lời Hứa U U nhờ nhắn lại kể cho ông nghe.
Biết Ngô Khánh Quân đã ly hôn với La Thanh Thanh và chuẩn bị kết hôn với U U, Hứa Hoài An không có biểu cảm gì đặc biệt, chỉ gật đầu nói: "Tốt rồi, tốt rồi." Thật ra ông cũng không hiểu nổi tại sao U U lại nhất quyết đòi tái hôn với Khánh Quân.
Nhưng đó là tâm nguyện của U U, hiện giờ tâm nguyện sắp thành hiện thực, ông nghĩ chắc hẳn U U sẽ thấy vui.
Trên bàn ăn, mấy đứa nhỏ hăng hái chia sẻ món vịt quay thơm ngon đến nhường nào. Hứa Hoài An nhìn cái miệng nhỏ nhễ nhại dầu mỡ của con trai, trong lòng vừa vui mừng lại vừa có chút áy náy, cảm thấy những năm qua đã để con trai phải chịu không ít khổ cực theo mình.
Buổi tối trước khi đi ngủ, Đồng Tân Nam nói với chồng: "Tiểu Hoa đúng là thương lũ trẻ, đối với Tiểu Long, Tiểu Hổ và Tiểu Nam Qua cái gì cũng chiều theo ý tụi nó. Cô bé ở đây có một tháng mà em cứ lo lương một tháng của cô bé chắc chẳng đủ để bù đắp vào đâu."
Hứa Hoài An gật đầu: "Đúng vậy, Tiểu Hoa thích trẻ con, lại là người có kiên nhẫn. Hai chị em chúng tuy thời gian tiếp xúc không nhiều nhưng Tiểu Nam Qua khá là thích người chị này đấy."
Đồng Tân Nam bảo: "Người lại còn hào phóng nữa, anh xem bấy nhiêu năm qua cô bé nào là gửi kẹo bánh, nào là gửi vải vóc cho lũ trẻ. Không nói đến bên Tiểu Long, Tiểu Hổ, thì đối với Tiểu Nam Qua thật ra cũng chỉ là chị em họ thôi mà cô bé còn làm tốt hơn cả chị em ruột, chẳng trách lũ trẻ đều thích cô bé."
