Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 600
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:34
"Bệnh viện Hiệp Hòa."
"Vậy con đi mau đi!"
Đến lúc Tiểu Hoa tới nơi thì thấy Từ Khánh Nguyên đang nằm trên giường bệnh như đã ngủ thiếp đi, bên cạnh có hai người đồng nghiệp của anh. Thấy Tiểu Hoa đến họ vội vàng kể lại tình hình.
Là trong lúc tiến hành "phương pháp tổng hợp một bước Antimon Trichloride" thì không biết bước nào xảy ra vấn đề, bỗng nhiên ngất xỉu tại chỗ. May mà lúc đó trong phòng thí nghiệm có người nên lập tức chuyển anh ra ngoài đưa đến bệnh viện và đã cho uống t.h.u.ố.c giải độc.
Người đồng nghiệp nữ họ Võ giúp đỡ nói: "Lãnh đạo sợ có chuyện gì nên bảo tụi tôi kịp thời thông báo cho người nhà. Để đảm bảo an toàn thì vẫn nên để đồng chí Từ nằm viện theo dõi thêm hai ngày nữa."
Tiểu Hoa nghe nói không có chuyện gì lớn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, bày tỏ lòng cảm ơn với hai vị đồng chí.
Lúc sắp đi hai người nói với Tiểu Hoa: "Đồng chí Hứa, nếu có việc gì cần giúp đỡ thì cứ nói với tụi tôi nhé, ngày mai lãnh đạo tụi tôi cũng sẽ qua thăm."
"Vâng, cảm ơn các anh chị!"
Đợi mọi người đi rồi, Tiểu Hoa ngồi bên giường bệnh một lát, mơ hồ nhớ đến giấc mơ xem mắt trước kia, không ngờ anh Khánh Nguyên thực sự bị trúng độc.
Nghĩ đến đây tim Tiểu Hoa đập thình thịch, nếu chuyện này là thật thì có phải chứng tỏ rất nhiều giấc mơ trước đây cũng là thật không? Nhận thức này khiến trán Tiểu Hoa lập tức rịn ra một lớp mồ hôi dày đặc.
Vận mệnh của Kiều Kiều là thật, chuyện cô và mẹ không nhận ra nhau cũng là thật sao?
Lúc Từ Khánh Nguyên tỉnh lại thấy Tiểu Hoa đang ngồi bên giường, nước mắt rơi từng giọt từng giọt xuống đất, dường như có thể nghe thấy tiếng "tách tách", anh khẽ gọi một tiếng: "Tiểu Hoa, sao thế em?"
Tiểu Hoa đáp: "Anh Khánh Nguyên, em mơ thấy anh bị trúng độc, không ngờ anh thực sự bị trúng độc thật."
Từ Khánh Nguyên nắm lấy tay cô nói: "Không sao đâu, lần này là ngoài ý muốn, độc tính không lớn, đã ổn rồi."
Tiểu Hoa há miệng nhưng rốt cuộc không dám nói với anh là cô còn mơ thấy rất nhiều chuyện khác nữa. Khoảnh khắc này cô thậm chí không phân biệt nổi mình đang ở trong mơ hay là hiện thực?
Từ Khánh Nguyên thấy tâm trạng cô vẫn rất căng thẳng liền tìm cách đ.á.n.h lạc hướng: "Tiểu Hoa, rót cho anh chén nước được không?"
Tiểu Hoa vội đứng dậy đi rót nước thì phát hiện phích nước trống không, lại vội vội vàng vàng đi lấy nước sôi.
Từ Khánh Nguyên gọi với theo: "Tiểu Hoa, em đi chậm thôi, kẻo bỏng đấy."
Tiểu Hoa vội vàng lấy nước về, rót cho Từ Khánh Nguyên nửa chén, để nguội một lúc mới đưa cho anh, có chút áy náy nói: "Anh Khánh Nguyên, xin lỗi anh, đầu óc em cứ lùng bùng thế nào ấy, quên cả lấy nước cho anh."
Từ Khánh Nguyên mỉm cười lắc đầu: "Không sao," thấy Tiểu Hoa như thực sự bị anh dọa cho sợ, trong lòng anh cũng thấy hối hận vì lúc làm thí nghiệm không cẩn thận hơn một chút để cô phải lo lắng.
Thấy cô vẫn còn vẻ lo âu, anh liền nhắc đến bọn trẻ, cười hỏi: "Tiểu Tinh Tinh và Tiểu Thanh Xuyên chơi với nhau thế nào rồi? Không cãi nhau chứ?"
Tiểu Hoa lắc đầu: "Không ạ, tốt lắm."
Hai vợ chồng trò chuyện vài câu phiếm, Từ Khánh Nguyên chắc là do tác dụng của t.h.u.ố.c nên lại ngủ thiếp đi. Tiểu Hoa đứng dậy đi rửa hai quả táo, đến khi quay lại thì phát hiện trước cửa phòng bệnh có một người phụ nữ đang đứng, cứ tưởng là đồng nghiệp của anh Khánh Nguyên, chẳng ngờ đến gần mới nhận ra là người quen.
Đối phương dường như đang đợi cô, thấy cô lại gần liền lịch sự nói: "Tiểu Hoa, lâu rồi không gặp, em còn nhớ chị không?"
Tiểu Hoa gật đầu: "Đồng chí Thẩm, lâu rồi không gặp, chị không thay đổi mấy."
Người đến chính là Thẩm Ngưng.
Thẩm Ngưng so với lúc trẻ thì hơi đẫy đà hơn một chút, mặc một chiếc áo sơ mi trắng và váy xám dài đến mắt cá chân, chân đi đôi giày da đen đầu tròn, trông rất nhã nhặn. Lúc này cô ôn tồn nói: "Chị vừa ở tầng một nộp viện phí, nghe thấy tên Từ Khánh Nguyên, nộp xong liền qua quầy y tá hỏi thăm một chút, định qua xem có phải người mình quen không."
Hứa Tiểu Hoa gật đầu nói: "Là anh Khánh Nguyên ạ, hôm nay làm thí nghiệm xảy ra chút vấn đề nên bị trúng độc."
Thẩm Ngưng nhíu mày hỏi: "Có nghiêm trọng không em?"
Tiểu Hoa gật đầu: "Không sao ạ, đồng chí Thẩm sao chị cũng ở bệnh viện thế?"
"Chị cũng đưa nhà chị qua đây, anh ấy trước đây từng ra chiến trường, trong chân còn mảnh đạn nên thường xuyên không thoải mái, dạo này công việc không bận nên chị muốn anh ấy qua kiểm tra kỹ một chút."
Thẩm Ngưng nói xong lại hỏi: "Mấy năm nay mọi người vẫn tốt chứ? Sau khi Khánh Nguyên tốt nghiệp chị không còn nghe tin gì của anh ấy nữa, anh ấy vẫn ở kinh thành à?"
Tiểu Hoa lắc đầu nói: "Giữa chừng anh ấy có đi vùng Đông Bắc vài năm, năm ngoái mới về, hiện giờ đang làm việc ở Viện Nghiên cứu Khoa học."
Thẩm Ngưng cười nói: "Tốt quá, anh ấy thích làm nghiên cứu mà."
Tiểu Hoa hỏi: "Hiện giờ chị làm giáo viên hay là chuyển sang nhà xuất bản rồi?"
Thẩm Ngưng lắc đầu: "Tốt nghiệp đại học chị ở nhà xuất bản hai năm, sau đó bị xuống nhà máy in làm công nhân xếp chữ vài năm, giờ lại quay về nhà xuất bản rồi."
Trong lòng Tiểu Hoa khẽ động: "Là Nhà xuất bản Ngoại văn ạ?"
Thẩm Ngưng cười hỏi: "Sao em biết?"
Tiểu Hoa nói: "Bác cả em cũng ở Nhà xuất bản Ngoại văn, sau này làm công nhân ở nhà máy in vài năm, em nghĩ có lẽ hai người cùng một đơn vị."
Tiểu Hoa nói xong thì thấy Thẩm Ngưng như không nghe thấy gì, cúi đầu không biết đang nghĩ gì, liền lên tiếng hỏi: "Đồng chí Thẩm, nếu chị có việc thì cứ đi làm đi ạ, anh Khánh Nguyên hiện đang ngủ."
Thẩm Ngưng có chút căng thẳng xoa xoa ngón tay, ngẩng đầu nhìn Tiểu Hoa nói: "Tiểu Hoa, bao nhiêu năm qua chị luôn muốn nói với mọi người một lời xin lỗi."
Trải qua bao nhiêu năm, ấn tượng của Tiểu Hoa về Thẩm Ngưng đã có chút mờ nhạt, chỉ nhớ năm đó vì anh Khánh Nguyên mà hai người có chút không vui. Nhưng cụ thể là chuyện gì thì cô không nhớ rõ nữa.
Tiểu Hoa không nhớ nhưng Thẩm Ngưng lại nhớ rất kỹ.
Chỉ nghe cô nói: "Tiểu Hoa, sau khi bức thư đó gửi đi chị đã hối hận rồi, nhưng thư đã gửi cho thầy của Khánh Nguyên mất rồi. Sau này chị thậm chí không dám nghe ngóng tin tức của Khánh Nguyên, chị sợ vì bức thư đó mà anh ấy phải chịu sự đối xử không tốt..."
Cô nói một cách chậm rãi, Tiểu Hoa lập tức nhớ ra ngay: "Thư? Chị đã viết một bức thư tố cáo sao?"
Thẩm Ngưng gật đầu, có chút khó mở lời nói: "Vâng, về chuyện của ba Khánh Nguyên."
