Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 606
Cập nhật lúc: 07/01/2026 06:35
Diệp Hằng vừa vặn xuống xe buýt, thấy người phụ nữ này ôm một đứa trẻ trong lòng, lại còn như đang bịt miệng đứa bé, trong lòng thấy không ổn nên nhìn thêm mấy cái, liền nhận ra đứa trẻ trông hơi quen mắt, nhận ra đó là Tiểu Tinh Tinh.
Tiểu Hoa chỉ nghe thôi mà tim đã nhảy lên tận cổ họng, không kịp nghe hết đã chạy ngay đến đồn công an gần đó.
Lúc cô đến nơi, Tiểu Tinh Tinh và Tiểu Thanh Xuyên đang ngồi trên ghế bên cạnh, Thấm Tuyết đang trông chừng hai đứa, hai nhóc tì có vẻ hơi buồn ngủ, mắt lim dim, trông không có tinh thần lắm.
Tiểu Hoa gọi một tiếng: "Tiểu Tinh Tinh!"
Tiểu Tinh Tinh ngước mắt thấy là mẹ liền chạy ngay tới, "Mẹ ơi, kẻ xấu này suýt nữa bắt con đi mất, là... là chú này đã cứu con."
Đứa trẻ vừa nãy còn buồn ngủ không mở nổi mắt, thấy mẹ là lập tức tinh thần hẳn lên, "Mẹ ơi, là chú này cứu con."
Tiểu Hoa ngồi xuống ôm con gái vào lòng, nói với Diệp Hằng: "Diệp Hằng, cảm ơn anh, may mà anh nhìn thấy."
Diệp Hằng lắc đầu nói: "Không cần cảm ơn đâu." Anh nhìn Tiểu Hoa đang ôm c.h.ặ.t con gái, trong lòng vô cùng may mắn vì mình đã mua vé tàu chuyến sớm hơn nên về trước dự định, nếu không thì không thể bắt gặp Tiểu Tinh Tinh bị bắt đi.
Thấm Tuyết dắt Tiểu Thanh Xuyên lại gần xin lỗi Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa, là chị không trông trẻ cẩn thận, lúc đó Thanh Xuyên tè dầm, chị đưa nó vào phòng thay đồ, Tiểu Tinh Tinh vẫn ngồi ở cửa, không ngờ chỉ một hai phút như vậy mà đứa trẻ đã bị bế chạy mất."
"Chị dâu, chuyện này không trách chị được, ai cũng không ngờ có người lại dám đến tận cửa cướp trẻ con." Tiểu Hoa quay sang nói với công an: "Đồng chí chào anh, tôi là mẹ của đứa trẻ này, xin hỏi là ai muốn bắt cóc con tôi?"
Trong lòng cô trực giác đây là người quen gây án.
Đồng chí công an chỉ vào một người bị còng tay chân bên cạnh nói: "Người phụ nữ này cô có quen không? Chúng tôi hỏi gần hai tiếng rồi, bà ta nói năng lộn xộn, tiền hậu bất nhất, chúng tôi đang xem xét liệu có phải bà ta có vấn đề về thần kinh không?"
Người đàn bà đó cứ cúi gầm mặt, công an quát một tiếng bà ta mới ngẩng đầu lên, Tiểu Hoa nhìn rõ diện mạo bà ta, trong lòng không khỏi kinh hãi, "Quen chứ, là người trước đây chiếm dụng nhà tôi, đồng chí công an, bà ta tên Trần Di, công nhân nhà máy chăn, chồng bà ta là Thân Học Binh, công nhân nhà máy thép, hai nhà chúng tôi vì chuyện nhà cửa mà có không ít hiềm khích."
Trần Di không ngờ Hứa Tiểu Hoa vừa liếc mắt đã nhận ra mình, có chút căng thẳng nói: "Chuyện này không liên quan đến chồng tôi, là tôi nhất thời nảy ra ý định làm vậy, tôi thực sự chỉ đi ngang qua đây thấy đứa trẻ này đáng yêu quá nên muốn đưa về chơi hai ngày..."
Tiểu Hoa nghe mà tim run rẩy, giao đứa trẻ cho chị dâu, rất bình thản đi đến trước mặt Trần Di, hỏi: "Bà Trần, có chuyện này tôi không rõ lắm."
Trần Di ngơ ngác hỏi: "Chuyện gì?"
Anh công an đang ghi chép nghe thấy lời Hứa Tiểu Hoa cũng ngẩng lên nhìn, liền thấy Hứa Tiểu Hoa đi đến trước mặt Trần Di, đột ngột giáng mấy bạt tai thật mạnh vào mặt bà ta. Công an ngẩn người, sau đó mới ngăn lại: "Cô Hứa, ở đây không được động thủ."
Tiểu Hoa gật đầu, "Được, đồng chí, tôi không động thủ nữa."
Người bên cạnh đỡ Trần Di dậy, thấy mặt bà ta lập tức sưng đỏ lên, rõ ràng lúc nãy Hứa Tiểu Hoa đã dùng hết sức bình sinh.
Trần Di hằn học nhìn cô, "Sao cô dám đ.á.n.h người ở đây?"
Hứa Tiểu Hoa nhìn chằm chằm bà ta hỏi: "Sao bà dám đến tận cửa cướp con của người ta?"
Trần Di trừng mắt nhìn cô: "Tôi chỉ là về xem chút thôi, tình cờ thấy đứa nhỏ này, tôi không định bắt cóc, chỉ là muốn đưa về chơi hai ngày."
Câu nói cuối cùng một lần nữa kích động Hứa Tiểu Hoa, cô bất chấp tất cả lại xông lên đá cho bà ta hai cái, đồng chí công an đành phải tách hai bên ra.
Tiểu Tinh Tinh hơi lo lắng gọi: "Mẹ ơi, mẹ ơi, sao thế ạ?"
Hứa Tiểu Hoa ôm con gái vào lòng, "Không sao, mẹ thấy bà ta đáng ghét nên đ.á.n.h nhau một trận thôi, mấy bạn nhỏ của con chẳng phải cũng hay đ.á.n.h nhau sao?"
Tiểu Tinh Tinh gật đầu, "Vâng, mẹ ơi con hơi đói rồi, con muốn về nhà, bố về chưa ạ?"
"Bố sáng mai là về rồi."
Một lúc sau, công an mang biên bản đến cho Tiểu Hoa xác nhận không có sai sót gì thì ký tên.
Lúc sắp đi, Tiểu Hoa hỏi: "Đồng chí, trường hợp như Trần Di thì phải ngồi tù mấy năm?"
"Cô Hứa, bà ta đây là hành vi bắt cóc trẻ em chưa thành, tối đa là ba năm tù có thời hạn."
Hứa Tiểu Hoa lại hỏi: "Vậy nếu cộng thêm tội trộm cắp thì sao?"
"Sẽ căn cứ vào giá trị tài sản để tuyên án."
Tiểu Hoa gật đầu, "Đồng chí, Trần Di còn lấy trộm rất nhiều đồ đạc nhà tôi, tôi nghi ngờ bà ta là kẻ trộm chuyên nghiệp, bắt cóc trẻ con chắc chắn cũng không phải nhất thời nảy ý, mà là đã có mưu tính từ trước."
Đồng chí công an bảo Tiểu Hoa kể lại chi tiết chuyện trộm cắp, ghi chép xong xuôi liền nói: "Cô Hứa, chuyện này chúng tôi sẽ điều tra trước, khi có kết quả sẽ thông báo cho cô."
"Vâng, cảm ơn anh!"
Ra khỏi đồn công an, Tiểu Hoa ôm c.h.ặ.t con gái trong lòng, Tiểu Tinh Tinh rất ngoan ngoãn nói: "Mẹ ơi, con lớn rồi, mẹ bế không nổi đâu, mẹ dắt tay con đi được không?"
Tiểu Hoa nhìn con gái, hốc mắt hơi ươn ướt, gật đầu: "Được, mẹ dắt con đi."
Cả nhóm vừa ra khỏi đồn công an thì thấy Hứa Vệ Hoa cũng đang đi về phía này, thấy hai đứa nhỏ đều bình an mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi Tiểu Hoa: "Không sao chứ?"
Tiểu Hoa lắc đầu, "Không sao đâu anh."
Thấm Tuyết nói: "Đại Hoa, may mà đồng chí Diệp nhìn thấy, nếu không Tiểu Tinh Tinh bị người ta bế mất rồi, đều tại em không trông con cẩn thận."
Tiểu Hoa nói: "Chị dâu, người ta đã có tâm đến trộm thì mình phòng không xuể đâu, đừng nói chuyện này nữa." Trong lòng cô lại quyết định phải khiến vợ chồng Trần Di phải trả giá đắt.
Họ vừa về đến nhà thì Từ Khánh Nguyên cũng về ngay sau đó, Tiểu Tinh Tinh chạy lại gọi "Bố ơi, bố ơi, con suýt bị kẻ xấu bắt đi mất..."
Tiểu Hoa thấy anh về, tâm trạng căng thẳng suốt nãy giờ mới hơi nới lỏng một chút.
Đêm đó, Hứa Tiểu Hoa hoàn toàn không ngủ được, lòng nặng trĩu, cô không dám tưởng tượng nếu con gái cô cũng bị lạc mất ở độ tuổi này giống cô năm xưa thì cô biết phải làm sao?
