Thập Niên 60: Em Gái Thất Lạc Đã Trở Về - Chương 88
Cập nhật lúc: 06/01/2026 17:47
"Vâng ạ, bà nội!"
Lúc này Hứa Tiểu Hoa hoàn toàn không lường trước được rằng, đôi cánh bướm là cô trong ngày đầu đông tuyết rơi này đã vô tình vỗ thêm một cái, Hứa U U bị cô kích động đến mức quay người liền đi tìm Ngô Khánh Quân cầu an ủi.
Khi Hứa U U đến đại viện Không quân thì đã khoảng năm giờ chiều. Đợi lính gác cổng hỏi cô tìm ai, cô bèn lấy thẻ công tác ra: "Chào đồng chí, tôi là phóng viên của tòa soạn báo, trước đó có phỏng vấn đồng chí Ngô Khánh Quân trong đại viện, còn một số vấn đề cần trao đổi thêm với anh ấy."
Lính gác gật đầu, gọi điện thoại cho đại đội nơi Ngô Khánh Quân công tác.
Mười mấy phút sau, Ngô Khánh Quân chỉ mặc một bộ quân phục mỏng chạy tới, trên trán còn vương những giọt mồ hôi li ti, rõ ràng là vừa mới huấn luyện xong, thấy Hứa U U, anh lập tức vui mừng nói: "U U, hôm nay tuyết rơi mà? Sao em lại tới đây?"
Trên khăn quàng cổ và quần áo của Hứa U U phủ một lớp tuyết mỏng, như đóng một lớp băng vậy, sắc mặt lạnh đến mức hơi tái xanh, vành mắt đỏ hoe, nhìn qua là biết vừa mới khóc xong, Ngô Khánh Quân lập tức lo lắng hẳn lên: "Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra thế?"
Dừng một chút anh lại ướm hỏi: "Có phải người nhà em không đồng ý chuyện chúng ta tìm hiểu nhau không?"
Trong lòng Ngô Khánh Quân, đối tượng của mình xinh đẹp, tính tình hào sảng phóng khoáng, học vấn, công việc cái gì cũng cực kỳ tốt, nếu thực sự kết hôn với anh, con người anh là của quân đội và quốc gia, sau này mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều phải một mình U U gánh vác, anh lo lắng trưởng bối nhà họ Hứa xót con gái nên không bằng lòng cho hai người tìm hiểu.
Hứa U U lắc đầu, những giọt nước mắt lớn ngay lập tức rơi xuống từ hốc mắt, trong màn tuyết rơi như lông ngỗng trông đặc biệt long lanh, Ngô Khánh Quân nhìn gương mặt tái nhợt của cô, dây cung trong lòng như bị ai đó khẽ gảy một cái.
Ngẩn ngơ một lát, Hứa U U phát hiện anh đột nhiên không nói gì nữa, nức nở hỏi: "Khánh Quân, anh nhìn em như vậy làm gì?"
Ngô Khánh Quân gãi gãi đầu: "U U, em thật xinh đẹp!"
Tim Hứa U U cũng không khỏi đập thình thịch một cái, khẽ cúi đầu.
Ngô Khánh Quân lúc này mới như sực tỉnh: "U U, ngoài trời lạnh lắm, em vào ký túc xá với anh trước đi!"
Hứa U U hơi do dự, Ngô Khánh Quân như hiểu ý cô: "Không sao đâu, bạn cùng phòng của anh dạo này đi làm nhiệm vụ rồi, vẫn chưa về." Lúc anh nói câu này vẻ mặt rất thản nhiên và chân thành.
Hứa U U bất giác gật đầu.
Nói là ký túc xá, nhưng thực chất là ở trong tòa nhà dành cho gia đình, Ngô Khánh Quân tốt nghiệp trường hàng không, vừa vào quân đội đã là cán bộ cấp phó đại đội, được phân một căn hộ ký túc xá hai người. Anh và bạn cùng phòng mỗi người có một phòng riêng, bếp và phòng khách dùng chung.
Sắp đến tòa nhà gia đình, Hứa U U hơi có chút không tự nhiên, dù sao bây giờ cũng đã gần năm giờ rồi, lo lắng có những bà tám sẽ nói ra nói vào.
Tuy nhiên, có lẽ vì hôm nay bên ngoài tuyết lớn nên những người thân nhân đều thu mình trong nhà, lúc Hứa U U đi theo anh tới đây không hề gặp ai, điều này giúp cô bớt phần ngượng ngùng và khó xử.
Sau khi vào nhà, Ngô Khánh Quân lập tức nhóm lò đun nước nóng.
Hứa U U ngồi trong phòng khách, quan sát sơ qua thấy căn phòng cực kỳ ngăn nắp, nói là sạch bong sáng bóng cũng không quá lời, ngay cả chiếc lò than tổ ong dùng hàng ngày cũng được họ lau chùi sạch sẽ không một vết bụi, nhìn qua là biết chủ nhân có thói quen giữ gìn vệ sinh rất tốt, cô khẽ cười nói: "Khánh Quân, anh và bạn cùng phòng thật siêng năng."
Ngô Khánh Quân vừa rót nước vào ấm vừa nhìn cô cười nói: "Sống trong quân đội thì đều như vậy cả, vệ sinh cũng là yêu cầu kỷ luật cơ bản của bọn anh."
Đợi ấm nước trên lò kêu "xèo xèo", Ngô Khánh Quân mới kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh Hứa U U hỏi: "U U, hôm nay có chuyện gì xảy ra sao?" Thấy tay cô đỏ ửng, anh vội vàng xoa xoa cho ấm.
Hứa U U hôm nay quả thực đã bị lạnh cóng rồi, cô đã đứng ở trong ngõ rất lâu. Một là muốn làm bà nội ở trong nhà mủi lòng, hai là để đợi Hứa Tiểu Hoa.
Nhưng không ngờ bà nội cả buổi chiều không hề mở cửa, hoàn toàn không biết cô đang ở bên ngoài, còn về Tiểu Hoa...
Hứa U U nghĩ đến sự chất vấn của Tiểu Hoa đối với mình ngày hôm nay, trong mắt bất giác lại vương lệ, khẽ nói: "Khánh Quân, bà nội không cần em nữa rồi, em gái em... cũng không nhận người chị này nữa."
Nghe nói là mâu thuẫn gia đình, Ngô Khánh Quân hơi thở phào nhẹ nhõm, theo nhận thức của anh, trong một gia đình chuyện cãi vã là bình thường, nhà ai mà chẳng có vài chuyện rắc rối không nói rõ được chứ.
Vừa ủ ấm tay cho Hứa U U, anh vừa khẽ hỏi: "Là vì chuyện gì vậy? U U hiểu chuyện biết điều thế này, bà nội sao nỡ giận em chứ?"
Hai người ngồi rất gần nhau, hơi nóng khi anh nói chuyện phả hết lên mặt Hứa U U, tai cô hơi đỏ lên, nghĩ thầm thái độ của bà nội hôm nay kiên quyết như vậy, sau này thực sự có khả năng sẽ không màng đến chuyện đính hôn của cô, chi bằng bây giờ cô cứ tiêm phòng trước cho Ngô Khánh Quân thì hơn.
Bèn chậm rãi mở lời: "Nói ra thì cũng chẳng liên quan gì đến em. Là mẹ em và thím xảy ra mâu thuẫn, trước đây em chẳng phải đã nói với anh là em gái em lúc nhỏ bị lạc sao?"
Thấy Ngô Khánh Quân gật đầu, cô mới tiếp tục: "Em chưa nói kỹ với anh, ngày hôm đó là em tự ý dẫn em gái ra ngoài mua kẹo ăn, sau đó em bị xe đụng, rồi em gái em bị lạc mất. Sau khi em gái trở về, cô bé cảm thấy là năm đó em không cẩn thận, không trông coi em ấy cho tốt."
"Sau đó thì sao?"
"Anh biết đấy, mẹ em chỉ có một đứa con gái là em, luôn coi em như báu vật, em gái và thím nói vài câu ám chỉ bóng gió, mẹ em không vui nên hai bên nảy sinh mâu thuẫn. Sau đó em gái em lại nói, năm đó sau khi em bị tai nạn, mẹ em nhận được tin tức chạy ra ngoài tìm em thì có nhìn thấy cô bé một mình ở ven đường, nhưng mẹ em không màng tới, vội vàng đi đến bệnh viện."
Ngô Khánh Quân hỏi: "Em gái em lúc đó bao nhiêu tuổi?"
Hứa U U lặng lẽ quan sát sắc mặt của anh rồi nói: "Năm tuổi, Khánh Quân, chuyện năm đó mẹ em cũng không muốn đâu, bà lo lắng cho em, nghĩ em gái đang ở ngay gần nhà nên sẽ tự mình về được, hoàn toàn không ngờ cô bé lại bị quân buôn người bắt đi mất."
Ngô Khánh Quân chau mày nói: "Nói như vậy thì mặc dù về mặt chủ quan dì không có ý định đó, nhưng trong lòng thím và em gái em, có lẽ dì chính là vì vụ t.a.i n.ạ.n của em mà giận lây sang đứa trẻ, từ đó mới gây ra việc em gái em bị mất tích."
