Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều - Chương 117: Nghi Vấn Thân Thế

Cập nhật lúc: 14/02/2026 02:01

Bí thư Chu hiện tại chỉ cảm thấy đầu ong ong, không còn tâm trí đâu mà cãi nhau với Du Uyển Khanh: “Đi đi, đi đi, nhớ cẩn thận một chút, mang theo s.ú.n.g săn cho kỹ.”

Đúng vậy, bốn người bọn họ làm bảo vệ rừng dùng chung một khẩu s.ú.n.g săn. Trữ Minh bọn họ tan làm sẽ mang s.ú.n.g săn đến đưa cho Hoắc Lan Từ.

Du Uyển Khanh gật đầu: “Được ạ, bọn cháu sẽ cẩn thận, cháu đi trước đây.”

Cô đi ra sân, gọi vọng vào bếp: “Thím ơi, bọn cháu về đây ạ.”

“Chờ một chút.” Thím Chu lao ra, nhét hai cái bánh rán vào tay Du Uyển Khanh: “Cháu với thanh niên trí thức Hoắc mỗi người một cái.”

Nói xong bà lại quay vào bếp làm việc.

Du Uyển Khanh cũng không làm bộ làm tịch, cười nhận lấy bánh rán, thấy Hoắc Lan Từ đi ra, cô thuận tay chia cho anh một cái.

Chu Bình An vẫn không yên tâm, đuổi theo ra ngoài cổng gọi với theo: “Thanh niên trí thức Hoắc.”

Hoắc Lan Từ quay người lại, Bí thư Chu vội nói: “Thanh niên trí thức Hoắc, cậu nhớ chăm sóc tốt cho thanh niên trí thức Du, nếu phát hiện có lợn rừng xuống núi thì cứ nổ s.ú.n.g.”

Tiếng s.ú.n.g vang lên, một khi có người nghe thấy sẽ gõ kẻng, đến lúc đó mọi người có thể vào núi chi viện.

“Bí thư yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho Uyển Khanh.”

Bí thư Chu nhìn hai người đi xa, lúc này mới quay vào nhà.

Chu Thành Nghiệp nhìn anh họ mình: “Anh hai, sao một nữ thanh niên trí thức lại làm nhân viên bảo vệ rừng thế?”

Bí thư Chu thở dài một tiếng, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Con bé đó sức lực lớn, thân thủ không tồi, đ.á.n.h cho đàn ông trong Đại đội Ngũ Tinh bò rạp không dậy nổi. Người ta dựa vào thực lực để lấy được vị trí bảo vệ rừng đấy, anh có thể làm sao bây giờ?”

“Cô ấy lợi hại thế sao?” Chu Kiến Hoa có chút ngạc nhiên: “Nhìn không giống lắm.”

“Ha hả.” Chu Bình An cười lạnh: “Nó có thể đá bay một người phụ nữ béo hơn nó hai mét đấy.”

Thím Chu bưng đồ ăn vào, cười nhìn con trai cả, đưa ra một lời khuyên rất thiện chí: “Kiến Hoa nếu không tin thì có thể đi tìm thanh niên trí thức Du luận bàn một chút, chắc chắn con bé sẽ rất vui lòng dạy con thế nào là làm người khiêm tốn.”

Chu Kiến Hoa rùng mình một cái, cứ cảm thấy nụ cười của mẹ có chút không có ý tốt: “Thôi ạ.”

Nếu ba nói là thật, thì mẹ chính là đang xúi mình đi nộp mạng cho người ta đ.á.n.h.

Thân thủ anh tuy không tồi, nhưng cũng sẽ không tự đại đến mức cảm thấy mình vô địch, càng sẽ không coi thường phụ nữ. Phải biết rất nhiều người đi làm nhiệm vụ, chính vì coi thường phụ nữ mà cuối cùng ngã ngựa.

Lúc ăn cơm, thím Chu liên tục gắp thức ăn cho Chu Kiến Hoa và Chu Thành Nghiệp: “Thịt hun khói này là mẹ đổi từ nhà thanh niên trí thức Du đấy, ngon lắm, mau nếm thử đi.”

Chu Thành Nghiệp vừa ăn vừa bất động thanh sắc hỏi: “Anh hai, bọn họ là thanh niên trí thức mới đến năm nay sao?”

Bí thư Chu nghe vậy gật đầu: “Tháng 5 mới đến.”

Ông nghĩ nghĩ rồi nhìn Chu Thành Nghiệp: “Ăn cơm xong anh em mình nói chuyện một lát.”

Thím Chu nghe vậy tay gắp thức ăn khựng lại một chút. Đều không phải người mù, tự nhiên có thể nhìn ra Thành Nghiệp và thanh niên trí thức Du trông rất giống nhau.

Thật sự giống như anh em ruột.

Mà chuyện của nhà bác cả chưa bao giờ giấu giếm người trong nhà.

Hoắc Lan Từ và Du Uyển Khanh sóng vai đi về điểm thanh niên trí thức, Hoắc Lan Từ hỏi: “Anh ta mới là anh hai của em à?”

Du Uyển Khanh nhìn Hoắc Lan Từ: “Em biểu hiện rõ ràng thế sao?”

“Anh chỉ đoán thôi.” Anh vừa đi vừa nói: “Cha em là Đoàn trưởng kỵ binh lừng lẫy, mẹ em càng là bậc cân quắc không nhường tu mi, một đôi vợ chồng như vậy dạy dỗ ra con cái hẳn phải giống như em.”

“Cái người anh hai kia của em rõ ràng là kẻ dị loại nhất trong nhà, hiện tại nhìn thấy một người giống em như đúc, anh liền to gan suy đoán một chút.”

Du Uyển Khanh gật đầu: “Tám chín phần mười chính là anh hai ruột của em, chỉ là cần phải xác minh với chính anh ấy.” Cô vừa rồi chú ý tới ánh mắt Chu Thành Nghiệp đ.á.n.h giá mình, mang theo tò mò, thăm dò, giống như muốn xuyên qua cô để nhìn một người khác.

Du Uyển Khanh đoán Chu Thành Nghiệp hẳn là muốn xuyên qua cô để nhìn về một gia đình, đang trầm tư xem người nhà như thế nào lại vứt bỏ anh.

“Vậy thì trực tiếp tìm anh ta hỏi cho rõ ràng.” Hoắc Lan Từ cảm thấy gặp phải chuyện như vậy, muốn biết chân tướng, biện pháp trực tiếp nhất chính là hỏi người trong cuộc.

Nếu bọn họ không nói, vậy thì nghĩ cách đi điều tra.

“Ngày mai hỏi.” Anh hai ruột xuất hiện ở đây, ba mẹ nếu đã về quê, khẳng định sẽ không tìm thấy anh hai.

Nghĩ đến đây, cô có chút lo lắng, chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện gì.

Họp xong trở về, Bí thư Chu và Chu Thành Nghiệp ngồi trong sân, hai người đều không mở miệng, không khí có chút ngưng trọng.

Một lúc sau, vẫn là Bí thư Chu không nhịn được trước, nhìn về phía cậu em họ. Không ngờ cậu em họ lại trầm ổn như thế, nhìn lại bản thân đã vẻ mặt táo bạo, thật đúng là không so được, ông thở dài một tiếng: “Thành Nghiệp, trong lòng chú rốt cuộc nghĩ thế nào?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.