Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều - Chương 19: Bạch Liên Hoa Gặp Hạn
Cập nhật lúc: 12/02/2026 19:03
Du Uyển Khanh thấy thế liền mất hết khẩu vị, cô đóng nắp hộp cơm lại, lạnh nhạt nhìn bà lão:
“Bác ơi, đây không phải chỗ ngồi của bác.”
Bà lão thấy cô chẳng những đóng hộp cơm lại mà còn muốn đuổi mình đi, tức khắc nổi giận:
“Cô nói không phải chỗ của tôi là không phải chỗ của tôi à?”
Nói xong, bà ta ôm lấy n.g.ự.c, bắt đầu kêu la oai oái:
“Trời ơi, có người bắt nạt bà già bệnh tật này! Các người mau đến phân xử xem, sao lại có người xấu xa đến thế, loại người này nên bị đưa đi lao động cải tạo!”
Cảm thấy mình chưa đủ t.h.ả.m, bà ta trực tiếp ngồi bệt xuống sàn tàu mà gào khóc.
Bị bà ta làm ầm ĩ như vậy, rất nhiều người đứng lên xem náo nhiệt. Toa này có rất nhiều thanh niên trí thức từ Kinh Thị hoặc thành phố Thương Dương, một số nữ thanh niên trí thức ghen ghét với nhan sắc của Du Uyển Khanh liền nhao nhao lên tiếng chỉ trích cô.
Ở ghế ba người bên cạnh cửa sổ, một cô gái tết tóc đuôi sam, dung mạo đoan chính tên là La Thu Phân nhìn về phía Du Uyển Khanh:
“Nữ đồng chí này, sao cô có thể bắt nạt một bà cụ bị bệnh tim chứ? Cô làm như vậy là... không đúng.”
Định nói là mưu sát, nhưng khi chạm phải ánh mắt đầy giễu cợt của Du Uyển Khanh, cô ta chợt nhớ tới t.h.ả.m trạng của Quách Hồng Anh sáng nay, vội vàng sửa lời.
Nếu nói toạc suy nghĩ trong lòng ra, e rằng mình sẽ trở thành người thứ hai in dấu bàn tay trên mặt.
Ngồi ở phía lối đi của ghế ba người là một cô gái mặc áo kẻ ô vuông, tóc ngắn ngang tai, dung mạo xinh xắn. Nhìn thấy bà lão ngồi dưới đất kêu rên, trong mắt cô ta lộ ra vẻ không đành lòng:
“Thanh niên trí thức Du, cô không thể hào phóng một chút sao? Chỉ là mấy cái sủi cảo thôi mà, cô cho bác ấy ăn mấy cái thì có làm sao? Làm người không thể keo kiệt như vậy, chúng ta là thanh niên trí thức, phải biết kính già yêu trẻ chứ.”
Du Uyển Khanh bị màn phát biểu đậm chất "bạch liên hoa" của cô gái này chọc cười.
Chà, một đóa sen trắng thịnh thế chuyên đi làm việc thiện bằng của cải người khác đây rồi.
“Cô hào phóng như vậy thì đỡ bà cụ này sang chỗ cô ngồi đi, tiện thể lấy trứng gà trong túi cô ra cho bà ấy ăn luôn nhé.” Du Uyển Khanh không muốn chiều hư đám người này: “Bác ơi, bác mau dậy đi, nữ đồng chí này nhường chỗ cho bác đấy, còn mời bác ăn cơm và trứng gà nữa.”
“Bác mà chậm chân là lát nữa cô ấy đổi ý đấy.”
Nói xong, cô trực tiếp xách hành lý của bà lão ném sang bên cạnh chỗ ngồi của Cốc Tiểu Như:
“Bác ơi, nhanh lên nào, đừng ngẩn người ra đó, kẻo trứng gà luộc và đồ ăn bay mất bây giờ.”
Muốn tỏ ra hào phóng, muốn tích lũy danh tiếng tốt?
Được thôi, vậy tôi sẽ đóng đinh cô vào cái danh tiếng đó.
Bà lão nhìn Du Uyển Khanh, lại nhìn sang Cốc Tiểu Như, trong lòng hiểu rõ nữ đồng chí xinh đẹp kia không dễ chọc, lập tức chuyển mục tiêu sang Cốc Tiểu Như:
“Tôi biết ngay cô là một đồng chí tốt mà.” Bà ta vươn tay về phía Cốc Tiểu Như: “Mau kéo bác dậy với.”
Bà ta quyết định rồi, hai ngày trên tàu này sẽ bám dính lấy nữ đồng chí này, như vậy sẽ không lo bị đói.
Cốc Tiểu Như nhìn bàn tay bẩn thỉu đang chìa ra trước mặt mình, trong lòng ghét bỏ muốn c.h.ế.t, nhưng bao nhiêu người đang nhìn, cô ta chỉ đành c.ắ.n răng tiến lên kéo người dậy.
Bà lão đứng lên xong liền ngồi phịch xuống chỗ của Cốc Tiểu Như:
“Tiểu đồng chí, bác đói rồi, mau lấy trứng gà cho bác ăn đi.”
Toàn thân Cốc Tiểu Như cứng đờ.
Trong túi cô ta chỉ có hai quả trứng gà, bản thân còn chẳng nỡ ăn, càng không muốn cho bà già này ăn.
Nhưng nhiều người đang nhìn như vậy, nếu cô ta không cho, bà già này chắc chắn sẽ làm ầm ĩ, nhân duyên tốt đẹp mà cô ta vất vả tích lũy cả ngày nay sẽ tan thành mây khói.
Cô ta chỉ đành tâm không cam tình không nguyện lấy ra một quả trứng gà đưa cho bà lão, trên mặt còn phải giữ nụ cười ngọt ngào:
“Bác ơi, bác ăn đi ạ.”
Giờ phút này tim cô ta đang rỉ m.á.u, hận c.h.ế.t cái người tên Du Uyển Khanh đã đẩy mình lên đầu sóng ngọn gió.
Bà lão chỉ hai miếng đã nuốt chửng quả trứng gà, vẫn cảm thấy đói, bà ta lập tức đứng dậy thò tay vào túi Cốc Tiểu Như lục lọi, lại mò ra thêm một quả trứng nữa.
Bà ta nhìn Cốc Tiểu Như trách móc:
“Tiểu đồng chí này không thành thật, không muốn cho bà già này ăn thì cứ nói, cần gì phải giấu giếm.”
Cốc Tiểu Như liên tục lắc đầu, cô ta ủy khuất nhìn về phía nam thanh niên tuấn tú ngồi đối diện nãy giờ vẫn im lặng.
Đáng tiếc đối phương chẳng thèm liếc nhìn cô ta một cái.
Cô ta chỉ đành đỏ hoe mắt giải thích:
“Bác ơi, cháu... hôm nay cháu còn chưa ăn gì cả.”
Ý tứ là bác ăn hết phần của cháu rồi.
Du Uyển Khanh thấy thế thì cười khẩy, bà lão này cũng không phải dạng vừa đâu, cứ chờ mà xem, suốt dọc đường đi này Cốc Tiểu Như sẽ còn khổ dài dài.
Khi Trương Hồng Kỳ quay lại, cảm thấy không khí trong toa tàu là lạ. Bên cạnh còn xuất hiện thêm một bà lão, còn Cốc Tiểu Như thì đang đứng ở lối đi. Cô ấy ngồi xuống nhỏ giọng hỏi Du Uyển Khanh:
“Xảy ra chuyện gì vậy? Bà bác kia là ai thế?”
