Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều - Chương 89: Bí Thư Chu Sợ Vợ
Cập nhật lúc: 13/02/2026 13:01
Chỉ là thua người không thua trận, tuyệt đối không thể tỏ ra rụt rè trước mặt Hoắc Lan Từ, bằng không về sau còn không bị anh nắm thóp đến gắt gao.
Hoắc Lan Từ thấy cô bình tĩnh về phòng, nhịn không được bật cười. Biểu hiện càng bình tĩnh cũng không thể che giấu sự thật là cô đang chạy trối c.h.ế.t.
Ngày hôm sau, mọi người ở điểm thanh niên trí thức rủ nhau lên công xã mua quần áo. Du Uyển Khanh và mấy thanh niên trí thức nhỏ dọn ra ngoài vẫn muốn tiếp tục làm việc. Cô còn phải làm công việc mười công điểm, Bí thư Chu lo lắng cô lười biếng, còn tự mình tới giám sát một lúc.
Du Uyển Khanh thấy thế liếc nhìn ông một cái: “Bí thư, ngài thật sự không cần nhìn chằm chằm tôi đâu, tôi sẽ không lười biếng.”
Cô mới sẽ không câu giờ, làm xong sớm về nghỉ ngơi sớm cho khỏe.
Bí thư Chu cười nhạt: “Tôi không nói cô sẽ lười biếng.” Ông chỉ là muốn đến xem bộ dạng của Du thanh niên trí thức khi bị phạt làm việc rốt cuộc trông như thế nào thôi.
Du Uyển Khanh thấy trên mặt Bí thư Chu treo nụ cười vui sướng khi người gặp họa, cô ghé sát lại nhỏ giọng hỏi: “Bí thư, trước kia ngài đã hố ai vậy?”
“Kể nghe chút đi, tôi đảm bảo sẽ không nói cho đương sự biết đâu.”
Bí thư Chu nghe vậy lùi lại hai bước, ông ho nhẹ một tiếng nghiêm trang nói: “Du thanh niên trí thức, lo làm việc cho tốt đi, bớt bát quái lại.” Ông nhắc nhở một câu: “Đừng có giống mấy bà thím nhiều chuyện trong đại đội, bằng không sẽ làm tổn hại hình tượng Du thanh niên trí thức của cô đấy.”
Du Uyển Khanh cười khẩy hai tiếng, biết ông không muốn nói cũng chẳng buồn phí nước bọt hỏi thăm, bắt đầu vùi đầu cuốc đất.
Nghĩ đến việc mình phải cuốc đất hai ngày, Du Uyển Khanh liền thầm mắng trong lòng. Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Bí thư Chu bảo Đội trưởng Lữ sắp xếp cô đến Bắc Sơn khai hoang.
Bí thư Chu thấy bộ dạng này của cô nhịn không được cười: “Du thanh niên trí thức, cô kỳ thật không cần c.h.ử.i thầm trong lòng đâu, hoàn toàn có thể c.h.ử.i ra tiếng mà.”
Du Uyển Khanh lườm ông một cái: “Bí thư, ngài nên thời thời khắc khắc ghi nhớ mình là Bí thư của Đại đội Ngũ Tinh, phải chú ý hình tượng. Cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí này sẽ bị đ.á.n.h đấy.”
Bí thư Chu rốt cuộc nhịn không được cười ha ha: “Không sợ, nếu tôi thật sự bị đ.á.n.h, khẳng định là do cô ra tay.”
“Bí thư, ngài có muốn nghe xem mình đang nói cái gì không?” Du Uyển Khanh tức giận lườm ông: “Tôi giống loại người đó sao?”
“Tôi chính là thanh niên trí thức tốt, luôn tuân thủ pháp luật.”
Bí thư Chu cười cười, vẻ mặt kiểu "cô đoán xem tôi có tin cô không".
Hai người kẻ tung người hứng, đấu võ mồm thật sự vui vẻ, thấy Bí thư Chu cười đến tít cả mắt, Du Uyển Khanh đột nhiên hỏi: “Bí thư, nghe nói ngài ở nhà là người sợ vợ, bác gái nói một ngài không dám nói hai.”
Bí thư Chu trừng mắt nhìn Du Uyển Khanh, trong lòng thầm nghĩ: Hôm nay không thể tán gẫu tiếp được nữa.
Ông hừ nhẹ một tiếng: “Không có chuyện đó, tôi chính là chủ gia đình, tôi nói một bà ấy không dám nói hai.”
“Thật không? Ngài không lừa tôi chứ? Sao tôi lại không tin lắm nhỉ.” Du Uyển Khanh nhíu mày: “Bọn họ đều nói ngài sợ bác gái nhất.”
“Mới không phải, bác gái cô sợ tôi giận nhất đấy.” Đây là chút chấp niệm cuối cùng còn sót lại của Bí thư Chu.
“Phải không?” Giọng nói u ám của bác gái Chu vang lên từ phía sau Bí thư Chu: “Bí thư Chu thật đúng là lợi hại nha, ông nói một tôi không dám nói hai, ông nói đông tôi không dám đi tây, ông là chủ gia đình, hết thảy đều do ông quyết định.”
Du Uyển Khanh nghe vậy vác cuốc chạy biến. Chiến tranh đã nổ ra, muốn bảo toàn tính mạng thì phải rời xa chiến trường, bằng không sẽ bị biến thành bia đỡ đạn.
Cô chạy sang khu đất hoang bên kia, cái cuốc trong tay vung lên rồi hạ xuống, nhưng lỗ tai lại dựng lên thật cao.
Chỉ cần rời xa chiến trường, vẫn có thể hóng hớt được.
Bí thư Chu nhìn thấy bà nương nhà mình xuất hiện, vội vàng cười làm lành: “Đồng chí Bội Văn, sao bà lại ở đây?”
“Tại sao tôi không thể ở đây?” Bà nhìn chồng: “Hay là ông chột dạ, không muốn tôi xuất hiện ở chỗ này?”
Nói xong bà ngẩng mặt nhìn về phía Du Uyển Khanh, hai người liếc nhau, bác gái Chu phảng phất như đang nói: Xem đi, ai mới là chủ gia đình.
Du Uyển Khanh giơ ngón tay cái lên với bác gái Chu: Tấm gương sáng cho chúng cháu noi theo.
Về sau phải học tập bác gái Chu thật tốt về nghệ thuật dạy chồng.
Bí thư Chu khuyên can mãi, rốt cuộc cũng dỗ dành được bác gái Chu, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Bà lúc này không đi làm, chạy tới tìm tôi làm gì?”
Bác gái Chu lúc này mới nhớ tới chính sự: “Vừa mới nhận được thư của con trai, nó bảo tháng sau sẽ về.”
“Tốt quá rồi,” Bí thư Chu cũng rất vui vẻ: “Thằng nhóc đó đã hai năm không về nhà.”
Hai vợ chồng vừa đi vừa nói chuyện, đồng chí Trần Bội Văn trước khi đi còn không quên nói với Du Uyển Khanh: “Du thanh niên trí thức, buổi tối sang tìm cháu tán gẫu nhé.”
Du Uyển Khanh gật đầu: “Cháu chờ bác sang chơi.”
Đổng Liên Ý cõng cỏ heo xuống núi, đi ngang qua chỗ Du Uyển Khanh đang khai hoang. Bà giả vờ cúi đầu đi đường, nhưng lại nhỏ giọng nói: “Cháu gái, để ta bảo bác trai tới giúp cháu đào.”
