Thập Niên 60: Gia Đình Tái Hôn Trong Ngõ Nhỏ - Chương 255

Cập nhật lúc: 05/01/2026 02:08

Giang Tiểu Nga lại lắc đầu: “Đừng đ.á.n.h giá tôi cao quá vội.”

Cô lười phải diễn cái màn “không phục - vả mặt - rồi lại tâm phục khẩu phục”, cô nói: “Cấp cho tôi một gian phòng làm việc riêng và toàn bộ bản vẽ các linh kiện, tôi sẽ điều hai thành viên từ tổ nhỏ cũ sang.”

Bên kia không muốn phối hợp thì cô tìm người sẵn sàng phối hợp với mình.

Giờ họ không phục, đến lúc buộc phải phục thì tự khắc sẽ chủ động sáp lại gần, cô không cần phải nhìn sắc mặt người ta ngay lúc này.

“Làm thế có phải hơi trái quy tắc không...”

“Tôi là người chỉ đạo chính của Tổ lớn số 1, lời tôi nói chính là quy tắc.” Lưu Trí Minh cắt ngang lời lão Trịnh, vỗ n.g.ự.c dõng dạc nói: “Cứ làm theo ý cô ấy. Phòng làm việc, bản vẽ, muốn cái gì cứ nói, cái gì tôi lo được thì tôi lo, cái gì không lo được tôi sẽ đi ăn vạ Lục Tuyên Quý, kiểu gì cũng phải sắp xếp ổn thỏa cho cô.”

Nghe ông nói vậy, Trịnh Văn Hoa há miệng định nói gì đó rồi lại thôi.

Lúc này ông mới hiểu mình kém lão Lưu ở điểm nào. Chẳng trách quan hệ giữa Tiểu Giang và lão Lưu tốt hơn hẳn, vừa dốc sức phối hợp lại vừa chủ động dọn dẹp mọi chướng ngại vật, ai mà chẳng thích kết giao với người như thế?

Có sự hậu thuẫn của Lưu Trí Minh, chỉ mất nửa ngày là một gian phòng làm việc nhỏ đã được dọn dẹp sạch sẽ, dụng cụ cần thiết đều đầy đủ, cần vật liệu gì có thể xin cấp bất cứ lúc nào, bản vẽ cũng đã được thống kê xong và sẽ được đưa tới vào sáng mai.

Bận rộn xong xuôi, hôm nay chắc chắn là chưa thể bắt tay vào làm việc ngay được.

Hai bản kế hoạch công việc hôm nay của Giang Tiểu Nga đều đã thành giấy vụn, cô xé nát chúng rồi đeo túi tan làm về nhà.

Về đến nhà, cô thấy có người đang đo đạc trong căn phòng mới xây, hỏi ra mới biết là thợ đến đóng giá sách cho cô. Giang Tiểu Nga không chần chừ, bước tới bàn bạc với bác thợ mộc, đồ mình dùng thì tự nhiên phải hợp ý mình mới được.

Sau khi chốt xong kiểu dáng, bác thợ mộc nói: “Được rồi, tôi sẽ phác thảo bản vẽ sơ bộ, miễn là chưa đóng thành khung thì vẫn có thể thay đổi, muốn sửa gì cứ báo tôi một tiếng là được.”

Tiễn bác thợ ra về, Giang Đông Dương bưng nguyên liệu đã sơ chế vào bếp, sau đó phủi tay đi ra định đợi cả nhà đông đủ rồi mới bắt đầu xào nấu. Hắn kéo cái ghế ngồi xuống, hỏi: “Nghe nói hôm nay em được nhà máy khen thưởng à?”

Giang Tiểu Nga nhướng mày: “Anh nghe ai nói thế?”

“Em đừng quan tâm anh nghe ai nói, cứ bảo là có phải hay không đi.”

Giang Tiểu Nga nghĩ đến vòng quan hệ của anh cả, cái vòng tròn đó đừng nói là xưởng máy kéo, e là đến lãnh đạo tỉnh, cơ quan nhà nước nào hắn cũng có thể bắt quàng làm họ được. “Đúng vậy, từ hôm nay trở đi em là người hưởng lương bậc 24 rồi nhé!”

Ra ngoài thì khiêm tốn, chứ về nhà khoe khoang chút cũng chẳng sao.

Tuy nhiên trọng điểm của Giang Đông Dương không phải chuyện này, hắn tức giận nói: “Gan em to thật đấy, núi lở nguy hiểm thế mà còn dám lao lên trước, em không sợ c.h.ế.t à?”

“...” Giang Tiểu Nga thu lại nụ cười, vui quá hóa quên, cô quên béng mất chuyện này.

Về nhà cô không nhắc đến chuyện này là vì biết nói ra cả nhà sẽ lo lắng sốt vó. Lần khen thưởng này cả cái xưởng máy kéo đều biết hành động dũng cảm của cô, hiện trường còn có cả phóng viên báo chí, chắc mấy hôm nữa còn được lên báo.

Đến lúc đó muốn giấu cũng chẳng giấu được...

“Lần này anh không thèm nói nhiều, lần sau làm gì thì dùng cái đầu mà suy nghĩ trước, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, ai dám bảo đảm lần sau em còn may mắn như thế.”

Giang Tiểu Nga cam đoan: “Sẽ không có lần sau đâu!”

Giang Đông Dương lười đáp lại, lời này hắn mới không tin.

Hôm nay nghe chuyện, hắn sợ đến toát mồ hôi hột, chẳng còn tâm trí đâu mà khoe khoang với đám bạn nhậu về cô em gái giỏi giang, cũng hết hứng đi dạo phố, cứ nơm nớp lo sợ suốt dọc đường về nhà.

Về đến nhà thì nghẹn một bụng lời muốn nói, nhưng giờ nhìn thấy em gái bình an vô sự, hắn lại chẳng nói nên lời.

Tiểu Nga tuyệt đối là người có chủ kiến nhất trong nhà, cô quy hoạch cuộc đời mình rất rõ ràng, lại còn biết kéo người nhà cùng tiến lên, dù hắn có lải nhải nhiều đến mấy cũng chẳng thay đổi được suy nghĩ của cô.

Lại nói, hắn tự hỏi nếu mình gặp tình huống đó, nếu không có cách thì thôi, nhưng nếu rõ ràng có cách cứu người, liệu hắn có quay đầu bỏ chạy không?

Chắc là không thể nào.

Đến hắn còn có thể không làm được, thì lấy tư cách gì mà yêu cầu Tiểu Nga?

Hắn nói: “Tóm lại em phải suy nghĩ kỹ, cố gắng đặt an toàn của bản thân lên hàng đầu. Người còn sống thì mới có tương lai, người mà... Phủi phui cái mồm, em nhớ kỹ là được.”

Giang Tiểu Nga cười, sảng khoái đáp ứng.

Giang Đông Dương nhìn cô thở dài, nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu đó, bèn đổi chủ đề: “Chuyện ở căn cứ nuôi ong anh đã nói với anh Tiểu Mạc rồi, anh ấy vui lắm, bảo là mình tích cóp được bốn năm chục đồng, có thể trả trước một phần, phần còn lại sẽ trừ dần vào lương hàng tháng.”

“Cứ trừ mỗi tháng mười đồng đi. Nhà ở bên đó vẫn chưa xây xong, nhóm này qua chắc vẫn kịp chuyến. Xây nhà, mua sắm đồ đạc, trong túi không có tiền thì khó làm việc lắm.” Giang Tiểu Nga cũng không vội thu hồi vốn, dù sao người ở đó chạy đi đâu được.

Hơn nữa, nếu không tin tưởng anh Tiểu Mạc thì cô đã chẳng chủ động đề cập chuyện trả góp. “Việc này anh giúp em chạy vạy một chút, đợi anh ấy sắp xếp xong xuôi thì đưa thẳng đến căn cứ nuôi ong, qua đó học việc trước cũng không phải chuyện xấu.”

“Được, dù sao anh cũng đang rảnh.” Giang Đông Dương nhận lời ngay, rồi như sực nhớ ra điều gì: “Phải rồi, lúc nãy em bảo em được tăng lương à?”

Giang Tiểu Nga gật đầu thật mạnh, hơi chút kiêu ngạo: “Từ hôm nay trở đi lương điều chỉnh lên bậc 24, nhận 43 đồng một tháng.”

Giang Đông Dương thốt lên: “43 đồng?!”

Giang Trạm Sinh vừa bước vào cửa, không nghe thấy đoạn đầu, khó hiểu hỏi: “Cái gì 43 đồng? Mày đừng có tiêu tiền bừa bãi, Tiểu Tạ kiếm tiền không dễ dàng gì...”

“Bố!” Giang Đông Dương gọi giật lại, “Tiểu Nga được tăng lương, một tháng nhận 43 đồng!”

“43 đồng?!”

Tiếng thốt lên kinh ngạc y hệt Giang Đông Dương lúc nãy, đúng là cha nào con nấy. Giang Trạm Sinh vui sướng khôn tả. Ông làm việc bao nhiêu năm, năm nào cũng chỉ tăng lương theo thâm niên, còn con gái ông thì sao! Mới vào xưởng được bao lâu chứ? Một lần tăng là tăng bảy tám đồng, tốc độ tăng lương này cả cái ngõ nhỏ này không ai bằng!

43 đồng đấy, cô lập tức trở thành người có lương cao nhất nhà, thậm chí sau này có khi thành người lương cao nhất cả cái khu này cũng nên!

“Chuyện tốt, chuyện quá tốt!” Giang Trạm Sinh cười không khép được miệng, vội vàng nói: “Chuyện tốt thế này phải cùng nhau ăn mừng, Đông Dương, con ra tiệm cơm quốc doanh... À mà Tiểu Nga, sao lần này con lại được tăng lương?”

Đang định sai con đi mua hai món về ăn mừng, đột nhiên ông nhớ ra tăng lương thì phải có lý do chứ? Không phải lễ tết, cũng chẳng có sự kiện gì lớn, Tiểu Nga lại vừa đi công tác về, chẳng lẽ là gặp chuyện gì bên ngoài?

“Con đi mua đồ ăn đây!” Giang Đông Dương ném cho em gái cái nhìn “tự cầu phúc”, cầm tiền và phiếu lao ra khỏi cửa, đi thẳng đến tiệm cơm quốc doanh. Mua được hai món ngon, hắn chẳng thèm giấu giếm, cứ thế xách tòng teng đi về nhà, lại còn cố ý đi vào chỗ đông người.

Không biết có phải nắp hộp cơm không c.h.ặ.t hay không mà đi đến đâu mùi thịt thơm phức cũng bay đến đó. Bà Hạ thấy cháu trai mình thèm nhỏ dãi nhìn theo, chính bà cũng không nhịn được nuốt nước miếng: “Đông Dương à, nhà các cháu dạo này khấm khá quá, lại ra tiệm cơm quốc doanh mua đồ ăn đấy à?”

“Cũng không phải thường xuyên ăn đâu bà.” Giang Đông Dương lắc lắc hộp cơm, cười toe toét, “Chẳng là nhà có chuyện vui cần ăn mừng, thế nào cũng phải làm hai món cho cả nhà vui vẻ tí chút.”

“Ăn mừng?”

“Nhà cháu lại có chuyện vui gì thế?”

“Chẳng lẽ Tiểu Tạ nhà cháu có tin vui?”

Giang Đông Dương lườm người kia một cái: “Thôi đi, cháu thắt ống dẫn tinh rồi thì có tin vui kiểu gì? Đầu óc bác nên nghỉ ngơi chút đi, đừng có đoán mò lung tung.”

Mọi người xung quanh cười ồ lên.

Nói đi cũng phải nói lại, người đàn ông có thể thản nhiên nói chuyện mình thắt ống dẫn tinh như thế, đừng nói trong ngõ nhỏ, mà cả cái xưởng dệt này chắc chỉ có mỗi Giang Đông Dương.

Đàn ông thắt ống dẫn tinh đâu phải chuyện hay ho gì, nói khó nghe thì là “bất lực”, là “thái giám”. Nếu không thì tại sao yêu cầu ban đầu của Tiểu Tạ lại chặn đứng biết bao nhiêu người đến làm mai?

Chẳng phải vì họ cảm thấy chuyện này rơi vào người đàn ông thì thật mất mặt sao.

Nhưng khổ nỗi Giang Đông Dương lại là trường hợp cá biệt, không thấy mất mặt thì chớ, ngược lại còn thường xuyên treo cửa miệng, như sợ người khác quên mất vậy.

“Không đoán mò, không đoán mò, thế cháu nói xem nhà có chuyện vui gì nào?”

Giang Đông Dương ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu: “Em gái cháu được tăng lương, từ nay về sau nó là người hưởng lương 43 đồng, các bác bảo đây có phải chuyện đại hỷ không?”

“43 đồng?!”

“Tiểu Nga được tăng lương á?”

“Ôi mẹ ơi, con bé mới đi làm bao lâu chứ? Thế mà lương đã lên đầu bốn rồi cơ à?”

“Tuy mới đi làm không bao lâu nhưng năng lực nó giỏi! Sáng nay toàn thể nhân viên xưởng máy kéo cùng quân đội đã tổ chức đại hội tuyên dương cho nó, chẳng mấy chốc nữa các bác sẽ thấy nó trên báo đấy.” Giang Đông Dương dương dương tự đắc. Chuyện này vốn dĩ không giấu được, hắn đương nhiên phải tranh thủ khoe khoang một chút, rốt cuộc thì đó là em gái ruột của hắn mà

Trong khi đó, cô em gái giỏi giang của hắn đang cúi đầu nghe giáo huấn.

Trận giáo huấn này Giang Tiểu Nga không trốn được, đành ngoan ngoãn nghe lời, đối phương nói gì cô đáp nấy, tuyệt đối không cãi lại nửa câu.

Thực ra suy nghĩ của Giang Trạm Sinh và Giang Đông Dương giống nhau, đều biết Tiểu Nga là người có chủ kiến, ý chí kiên định, nếu thực sự xảy ra chuyện gì chưa chắc cô đã làm theo lời họ dặn.

Nhưng biết thì biết vậy, nên mắng vẫn phải mắng, nên dặn dò vẫn phải dặn dò!

Mãi cho đến lúc lên bàn ăn, Giang Trạm Sinh vẫn chưa chịu ngừng miệng, nói đến mức khi Giang Tiểu Nga trở về sân bên cạnh, đầu óc cô vẫn còn ong ong. Cô vội vàng rửa ráy qua loa rồi leo lên giường, ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.

Ngày hôm sau, Giang Tiểu Nga đeo túi đi làm, vào xưởng là đi thẳng đến phân xưởng số 3. Lưu Trí Minh đã đợi sẵn ở đó, thấy cô liền nói: “Bản vẽ, dụng cụ và phòng làm việc đều đã sắp xếp xong xuôi, cô qua đó là được. Cần xin vật liệu gì cứ nói thẳng với Vương Hiếu, tôi đã dặn cậu ta rồi, chỉ cần cô xin là duyệt ngay, không cần phê duyệt lại...”

Những điều cần nói đều đã nói, ông vẫy tay: “Cô đi làm việc đi, tôi cũng phải tiếp tục cày đây. Đi sớm hai tiếng mà vẫn không đuổi kịp tiến độ một tiếng của Tổ lớn số 2, thế này là ép tôi phải ngủ luôn ở xưởng đây mà!”

Giang Tiểu Nga nhìn quầng thâm mắt của Lưu công, thật sự cảm thấy họ quá liều mạng.

Cô thầm thấy may mắn vì không trực tiếp gia nhập vào guồng quay đó, nếu không cô cũng phải bán mạng làm theo.

Gọi là tổ nghiên cứu phát triển, nhưng thực chất là thành lập một tổ nhỏ riêng cho cô.

Thành viên tạm thời chỉ có mình cô, dù sau này có thêm người thì cũng vẫn lấy cô làm nòng cốt.

Sau khi vào phòng làm việc, việc đầu tiên Giang Tiểu Nga làm là đặt ra quy tắc.

Không nói đến chuyện đi muộn về sớm, nhưng nhất thiết phải đi làm và tan làm đúng giờ, kiên quyết ngăn chặn tình trạng tăng ca quá độ, đảm bảo thời gian nghỉ ngơi đầy đủ cho thành viên và tổ trưởng.

Chỉ có nghỉ ngơi đủ, đầu óc được thư giãn thì mới có nhiều cảm hứng sáng tạo được.

Cửa phòng làm việc đóng c.h.ặ.t, không ai biết cô đang làm gì bên trong.

Nhưng cũng chẳng ai lấy làm lạ, nếu nghiên cứu phát triển mà dễ dàng thế thì tổ nghiên cứu bên kia đã chẳng im hơi lặng tiếng đến tận bây giờ. Chỉ có điều, chưa đầy hai ngày sau, phòng làm việc của cô đã đón thêm hai thành viên mới.

Đều là người được điều từ Tổ lớn số 2 sang. Hai người vác dụng cụ đến, miệng cười toe toét tận mang tai, nhìn là biết đang phấn khích cỡ nào. Lưu Trí Minh nhìn bộ dạng cười ngây ngô của họ cũng chẳng lấy làm lạ. Hai người này trước đây ở Tổ lớn số 2 đã “nước lên thì thuyền lên” nhờ Tiểu Giang, giờ lại có cơ hội làm việc chung, chưa nói đến công lao, chỉ riêng việc học hỏi được kỹ thuật cũng đã hời to rồi.

Khối người đang dòm ngó vị trí thành viên của Tiểu Giang, chỉ tiếc là cô không xin thêm chỉ tiêu nhân sự.

Phòng làm việc có thêm hai người, nhưng qua mấy ngày vẫn chưa thấy động tĩnh gì lớn.

Tuy nhiên lúc này, trên tờ Nhật báo Tỉnh thành lại một lần nữa xuất hiện hình ảnh của Tiểu Nga. Ngoài bài đưa tin chiếm nửa trang báo, bên trên còn có một tấm ảnh chụp trong buổi lễ tuyên dương.

Lần này là ảnh đơn của cô.

Không giống lần trước chụp chung cả nhóm cười hở cả răng sún, trong ảnh cô mỉm cười nhẹ nhàng, phong thái tự nhiên hào phóng.

Lư Thuyên hôm nay tan làm về, nhìn thấy tờ báo bị xé nát vương vãi trên mặt đất. Dù đã rách tơi tả nhưng hắn vẫn nhận ra ngay người trên báo là ai.

Hắn có chút ngẩn ngơ, cảm giác thời gian trôi qua chưa bao lâu, không ngờ lại thấy cô trên Nhật báo Tỉnh thành...

“Nhìn cái gì mà nhìn, có nhìn nữa thì nó cũng chẳng thèm lấy anh đâu.” Cao Mi lao tới, giật phắt mảnh báo trên tay hắn, xé nát vụn thêm lần nữa cho hả giận, “Cái thá gì chứ, đám người này đúng là mù mắt, nó là đàn bà con gái thì có năng lực quái gì? Còn anh dũng... Phi, chẳng qua là dựa hơi lão già kia thôi. Lão già c.h.ế.t tiệt đó đúng là không ra gì, anh mới là cháu ruột của lão, lẽ ra lão phải nâng đỡ anh chứ...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.