Thập Niên 60: Gia Đình Tái Hôn Trong Ngõ Nhỏ - Chương 89:------
Cập nhật lúc: 30/12/2025 09:20
Ai ngờ đâu trời sinh đã chẳng có khiếu này, thậm chí đến chút da lông cũng không học được.
Người thợ săn không muốn lâm vào cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, nên đã bỏ ra hơn nửa năm trời dò la, đặt bẫy, bắt được một con hổ lớn trong núi, rồi đem tặng cho một ông lão ở thôn bên.
“Học phí à?”
Hùng Minh đứng bên cạnh gật đầu: “Không sai, là học phí để học nuôi ong. Cha nuôi đối xử với ông ấy rất tốt, thấy ông ấy không học được nghề săn b.ắ.n nên sớm từ bỏ, sợ sau này ông ấy không có nghề ngỗng gì mà c.h.ế.t đói, nên mới cố ý tốn công sức tìm người dạy nghề. Chỉ tiếc ông cụ bạc mệnh, một lần đi săn bị ngã xuống núi, không bao lâu sau thì mất.”
Nhưng ông cụ không nhìn lầm người.
Suốt thời gian ông nằm liệt giường sau khi ngã, biểu cữu (cậu họ) luôn túc trực chăm sóc không rời. Ngay cả khi ông qua đời, ông cậu cũng dốc hết của cải để lo hậu sự thật long trọng, vì thế mà phải chịu khổ mấy năm trời.
Mãi đến khi lén lút nuôi ong trong núi, cuộc sống mới khá lên.
Hùng Minh chỉ vào con đường mòn phía trước: “Chúng ta khoan hãy vào đại đội, tớ dẫn mọi người đi đường tắt qua ngả này.”
Đường núi phía trước không dễ đi, nhưng rõ ràng Hùng Minh đã đi lại không ít lần, rẽ trái rẽ phải cực kỳ thành thạo. Đi khoảng hơn một tiếng đồng hồ, ngang qua một bụi hoa dại, cậu ta nói: “Sắp đến rồi, ngay phía trước thôi. Nuôi ong yêu cầu về địa điểm rất cao, đừng nhìn chỗ này nhiều hoa dại cây trái, thực ra đều là ông cậu tớ mấy năm nay lén trồng đấy, nếu không thì chẳng lấy được bao nhiêu mật đâu.”
“Hùng Minh?”
“Là cháu đây.”
“Gâu gâu gâu gâu!”
Một lát sau, từ trong bụi cỏ lao ra một con ch.ó lông vàng mặt trắng, nó lập tức xông đến chân Hùng Minh, chạy vòng quanh cậu ta không ngừng.
Hùng Minh ngồi xổm xuống, dùng tay nâng mặt nó lên, vuốt ve liên tục: “Biểu cữu, Gâu Gâu có phải béo lên rồi không?”
“Là béo hơn chút, nó giờ giỏi lắm, tháng trước bắt được một con thỏ hoang đấy.” Cậu họ của Hùng Minh từ phía sau đi tới, đầu đội mũ rơm, xung quanh mũ phủ một lớp vải màn trắng dài xuống tận thắt lưng, trên tay áo có xẻ hai cái lỗ rồi khâu lại cho kín.
Tay đeo găng bông, chân cũng buộc túm ống quần lại.
Từ đầu đến chân ăn mặc trông kỳ dị, gò bó, nhưng lại bảo vệ toàn diện.
Giang Tiểu Nga ghi nhớ chi tiết này, cô cảm thấy có thể tham khảo bộ đồ nuôi ong của ông ấy. Đẹp hay xấu không quan trọng, quan trọng là tuyệt đối không để bị ong đốt.
Cậu họ Hùng biết mục đích bọn họ đến đây, rất khách sáo mời mọi người sang bên cạnh: “Đi thôi, cậu dẫn mấy đứa lên sườn núi xem. Không phải không muốn cho các cháu lại gần, nhưng cậu chỉ có một bộ quần áo này thôi, ai lại gần thì chắc chắn sẽ bị đốt đấy.”
Bị ong đốt thì mùi vị chẳng dễ chịu chút nào.
Đến ch.ó còn không muốn bị đốt. Tới lưng chừng dốc, con ch.ó vàng tên “Gâu Gâu” đứng im thin thít, nhất quyết không chịu nhích thêm bước nào, cứ như bị đóng cọc tại chỗ.
“Nhìn thấy mấy cái hộp vuông vức kia không? Đó là thùng nuôi ong đấy.” Cậu họ Hùng chỉ về phía trước, nói: “Mấy đứa đợi ở đây một lát, cậu đi lấy cái thùng rỗng qua cho mấy đứa xem.”
Nói xong, ông liền đi xuống dốc.
Hùng Minh rảnh rỗi sinh nông nổi bắt đầu trêu ch.ó: “Đi nào, mau đi theo chủ nhân mày xuống dưới kia kìa. Gâu Gâu, xuống đi.”
Gâu Gâu ngồi phịch xuống đất, động cũng không thèm động một cái.
Ngay cả khi Hùng Minh đẩy, nó cũng lì ra không nhúc nhích.
Hùng Minh cười ngất, giải thích: “Hồi bé nó bị đốt thê t.h.ả.m lắm, bị lừa đi xuống mấy lần rồi nên giờ sống c.h.ế.t cũng không chịu đi theo đâu.”
“Cái này gọi là khôn đấy.” Giang Đông Dương xoa đầu con ch.ó. Vừa nghe cậu họ Hùng nói, hắn thế mà lại nảy sinh ý định “đáng xấu hổ”, nếu nuôi được con ch.ó biết bắt thú rừng về nuôi mình thì tốt biết mấy.
Chậc chậc, hắn đúng là ngày càng mất hết liêm sỉ.
Giờ còn lưu lạc đến mức muốn dựa vào một con ch.ó để nuôi mình...
Nhưng mà ngoan thật, biết bắt thỏ cho chủ, đúng là không tầm thường.
Chương 62
Cái thùng cậu họ Hùng bưng về không quá lớn, hình vuông, ước chừng cao khoảng bốn năm mươi phân.
Ông đặt cái thùng xuống đất, mở nắp trên ra, bên trong có bốn năm tấm ngăn di động. Ông giới thiệu đơn giản: “Thứ này làm dễ lắm, đều do cậu tự mày mò ra, cứ theo hình dáng này mà làm, có sai lệch chút ít cũng không ảnh hưởng đến việc nuôi ong đâu.”
Nuôi ong đều là lén lút, hơn nữa ông cũng có chút tư tâm, không muốn quá nhiều người biết.
Bởi vì thùng nuôi ong làm quá dễ, phàm là người biết chút nghề mộc nhìn qua là hiểu ngay.
Năm đó cha nuôi đã dùng cả một con hổ mới đổi lấy được nghề này, chỉ riêng vì tấm lòng đó của cha nuôi, ông không thể để kỹ thuật này bị người ta học lỏm một cách dễ dàng được.
Để không gây chú ý và tránh bị học trộm, bề ngoài ông vẫn mang danh nghĩa thợ săn. Dù sao cũng là đứa con được thợ săn nuôi lớn, chuyện đó cũng chẳng lạ lẫm gì, chỉ có điều tay thợ săn này quá “phế”, quanh năm suốt tháng chẳng săn được con gì ra hồn.
Nhưng mọi người thấy ông thường xuyên dắt ch.ó lên núi nên cũng không thấy lạ, thợ săn mà lị.
Chỉ có vài người họ hàng thân thiết mới biết ông lén nuôi ong trong núi. Bản lĩnh săn thú không học được bao nhiêu, nhưng ông biết cách ngụy trang đường đi lối lại, khu vực này gần như chẳng có ai bén mảng tới.
Sở dĩ lần này ông thản nhiên bày thùng ong ra trước mặt bọn họ như vậy, là vì trước đó Hùng Minh đã phân tích thiệt hơn với ông rồi.
Ông không dám nói là hiểu hết, nhưng ông rất tin tưởng thằng cháu ngoại này, vừa thông minh lại vừa hiếu thuận, nó cảm thấy tốt thì chắc chắn là tốt.
Đã dẫn người đến tận nơi, ông cũng không muốn che giấu nữa, trực tiếp giải thích cấu tạo cụ thể của thùng ong, rồi nói đến điểm mấu chốt nhất: “Nuôi ong thực ra không khó lắm đâu. Ở ngoài tự nhiên nếu gặp tổ ong, bắt lấy con ong chúa to béo nhất thả vào thùng, đám ong thợ tự nhiên sẽ kéo đến làm tổ trong thùng thôi...”
Đương nhiên còn có cách cho ăn, chăm sóc và tách đàn, những cái này ông không nói, mọi người cũng không hỏi. Tuy nhiên Giang Đông Dương lại tò mò một điểm khác: “Cậu Hùng này, cậu lấy mật kiểu gì vậy?”
“Cạo.” Cậu họ Hùng chỉ tay về một hướng, bên đó có cái đài gỗ, trên đó gác mấy con d.a.o gỗ nhỏ, hay nói đúng hơn là dụng cụ cạo, “Cạo nhẹ một cái là ra, cũng không khó đâu.”
“Thế không lãng phí sao ạ?”
Ông cười: “Sao mà lãng phí được, tầng sáp ong có thể tái sử dụng, mật đầy thì cạo ra, cạo không sạch thì thả lại vào chờ nó đầy rồi cạo tiếp là được.”
Giang Đông Dương đã hiểu. Dùng cách cạo chắc chắn không sạch bách được, nhưng tình huống của cậu họ Hùng khác với bọn họ lúc trước. Bọn họ là phá hủy tổ ong để lấy mật nên không thể tái sử dụng, còn sáp ong của cậu họ Hùng có thể dùng tuần hoàn. Cạo sạch hay không không quan trọng, đầy thì lấy, lấy xong lại thả vào cho ong tiếp tục làm mật.
“Có điều cậu nghe nói nơi khác có phương pháp lấy mật đặc biệt hơn, tiếc là sư phụ dạy nuôi ong hồi trước cũng không biết.”
Nói xong, ông nhìn cô bé đứng cạnh cháu mình, hỏi: “Cô bé, cậu nghe Hùng Minh nói cháu định chế tạo máy móc liên quan đến nuôi ong à? Nếu cháu làm ra được thật, có thể bán cho cậu một cái không? Cậu... cậu dùng mật ong đổi với cháu.”
“Cháu có ý tưởng rồi, nhưng cụ thể còn phải xem xét đã ạ.” Giang Tiểu Nga nói thật, “Chờ sau này có kết quả, cháu sẽ nhờ anh cả báo lại với cậu, đến lúc đó có khi còn phải nhờ cậu giúp đỡ nữa ấy chứ.”
“Giúp đỡ ư? Cậu chỉ là một lão nhà quê thì...”
“Giúp chứ!” Hùng Minh còn chưa để ông nói hết câu đã cắt ngang. Cậu ta không sợ Giang Tiểu Nga nhờ cậu mình giúp, chỉ sợ cô không nhờ thôi.
Em gái của Đông Dương khác với bọn họ.
Mấy chiêu kiếm tiền của bọn họ về cơ bản đều không thể ra ánh sáng, lơ là một chút là ướt giày ngay, tuy không đến mức bị bắt đi tù nhưng cũng sẽ khiến gia đình mắng c.h.ử.i.
Nhưng em gái Giang Tiểu Nga lại khác, cô ấy rất chính trực.
Việc cô ấy làm là việc đàng hoàng có thể lên báo. Nếu cậu họ bắt được mối quan hệ này, biết đâu sau này ông không cần phải trốn trong núi lén lút nuôi ong nữa.
Đừng nhìn nuôi ong bao nhiêu năm, nhưng thực ra cũng chẳng tích cóp được bao nhiêu của cải.
Không phải nuôi không tốt, mà là không dám bán quá nhiều.
Bán thì chỉ dám bán cho người quen, mà người quen của một ông nông dân như cậu họ thì cuộc sống còn khó khăn hơn cả ông. Dù biết mật ong là đồ tốt nhưng chưa chắc đã có mấy người nỡ bỏ tiền ra mua.
Cho nên, dù biết cách nhân giống đàn ong, trước sau gì ông cũng chỉ dám nuôi hai thùng. Nuôi nhiều bán không được đã đành, lại còn quá gây chú ý, tham nhiều không phải chuyện tốt.
Nhưng cứ tiếp tục lén lút thế này, sợ sớm muộn gì cũng có ngày bại lộ.
Chi bằng nhân cơ hội này giúp cậu họ chuyển từ tối ra sáng. Vì thế Hùng Minh chẳng những phối hợp mà còn cực kỳ tích cực: “Cái thùng này của cậu đang để không, em gái Tiểu Nga thấy có ích thì cứ cầm về đi, biết đâu lại giúp ích cho việc nghiên cứu của các em.”
“...” Cậu họ Hùng há miệng định nói gì đó, cuối cùng lại thôi.
Thôi kệ, một cái thùng gỗ thôi mà, cháu ngoại muốn tặng ai thì tặng.
“Cảm ơn người anh em nhé.” Giang Đông Dương chẳng khách sáo chút nào. Ở khu nhà cũ hắn đã luyện thành thói quen, đi đâu mà không “xách” chút gì về là thấy trong lòng bứt rứt. Mặc kệ cái thùng có thực sự hữu dụng với em gái hay không, hắn đều quyết định mang về.
Chuyên môn đi một chuyến, Giang Tiểu Nga cũng tranh thủ hỏi hết những gì cần hỏi, ghi chép cẩn thận câu trả lời của cậu họ Hùng vào sổ tay. Cũng may nhờ hai cậu cháu hào phóng, cô không cần phải vẽ lại bản vẽ thùng ong, trực tiếp mang vật mẫu về nghiên cứu theo tỷ lệ 1:1 thì tốt hơn nhiều.
Bọn họ ở trong núi khoảng hai tiếng đồng hồ, mãi đến giữa trưa Giang Tiểu Nga mới cất sổ b.út vào túi, nói lời cảm ơn rồi xin phép ra về.
“Không được không được, đã giờ này rồi thì ăn bữa cơm hãy đi.” Cậu họ Hùng xoa đầu con Gâu Gâu, cười híp mắt, “Con thỏ hoang Gâu Gâu bắt được hôm nọ vẫn còn, biết hôm nay mấy đứa tới, cậu đã bảo mợ hầm thỏ từ trưa rồi.”
“Thế này thì ngại quá...”
“Đi đi đi, trưa nay dứt khoát phải ăn cơm ở nhà cậu.” Cậu họ Hùng đẩy vai cháu mình, dặn dò: “Vẫn như cũ nhé, cháu dẫn mọi người đi đường vòng từ cổng đại đội vào, cậu với Gâu Gâu đi đường núi. Cái thùng này cháu cứ cầm lấy, lát nữa tìm chỗ nào giấu đi, lúc về hãy mang theo.”
Dặn dò xong, ông không đợi người khác trả lời, dắt Gâu Gâu rời đi ngay.
Giang Đông Dương gãi đầu: “Thế này có tiện không nhỉ?”
“Có gì đâu, các cậu chẳng phải cũng xách đồ của cậu tôi rồi sao? Không ở lại ăn bữa cơm ổng lại ngại không dám nhận quà của các cậu đâu.” Hùng Minh không thấy có vấn đề gì, thậm chí còn tích cực vun vào.
Không sợ bọn họ ăn, chỉ sợ bọn họ không ăn thôi.
Cậu ta không hiểu tính cách em gái Giang Tiểu Nga, nhưng cậu ta hiểu Đông Dương.
Đông Dương là kiểu người nếu đối phương xấu tính thì hắn tuyệt đối không dây dưa, nhưng nếu người ta tốt thì hắn sẽ cố gắng báo đáp.
Giống như vụ làm giá đập đá hôm qua vậy.
Có thể nói là do hắn lười, muốn tìm người giúp để làm “ông chủ rảnh tay”, nhưng nếu chỉ đơn giản là vậy thì tại sao lại rủ cả Gà Ngốc theo?
Hai đứa nó tháng sau là xuống nông thôn rồi, người đi rồi thì làm gì có cơ hội giúp Đông Dương làm việc nữa. Nói trắng ra là do hắn tốt tính, có chuyện ngon ăn là nhớ tới anh em.
Bữa cơm này không phải để ép Đông Dương hứa hẹn điều gì, mà là muốn lấy lòng, thắt c.h.ặ.t mối quan hệ.
Huống chi cậu họ đã nhiệt tình mời mọc như vậy, cậu ta tự nhiên sẽ không đẩy khách ra ngoài: “Đi thôi, chúng ta về nếm thử tay nghề của mợ tớ. Nói cho mà biết, các cậu trước kia chắc chắn chưa từng được ăn món nào ngon như vậy đâu.”
Giang Tiểu Nga chưa nói gì, nhưng Giang Đông Dương nghe xong đã thấy không phục: “Thế thì tao phải xem rốt cuộc nó ngon đến mức nào.”
Nửa giờ sau, Giang Đông Dương rốt cuộc không thốt nên lời.
Đúng là chơi chiêu mà!
Nhà ai nấu ăn lại xa xỉ đến mức đổ mật ong vào thế này?
Mật ong cho vào không nhiều, chẳng những không thấy ngấy mà khẩu vị còn thăng hạng ngay lập tức. Thảo nào lão Hùng bảo mợ nó nấu ăn ngon, mật ong mà nêm vào thế này thì ai ăn chẳng phải khen vài câu!
“Ngon chứ?” Cậu họ Hùng đẩy bát thịt về phía họ, “Ngon thì ăn nhiều một chút, cũng nhờ cả vào con Gâu Gâu nhà cậu đấy, nếu không mấy đứa chẳng được ăn thỏ hoang đâu. Bên ngoài người ta còn không biết có bao nhiêu người đang cười nhạo cậu đi săn kém cỏi kia kìa.”
Chuyện cậu họ Hùng đi săn kém là thật.
Phàm là có một chút khả năng nào, thì cha nuôi ông ấy cũng đâu đến mức tốn bao tâm tư cho ông đi học nghề khác để khỏi c.h.ế.t đói.
Mấy năm nay cứ chạy vào rừng, nói với bên ngoài là đi săn, nhưng bao năm qua chẳng săn được mấy con mồi. Người trong đại đội đều cười bảo ông bỏ nghề đi, thà làm ruộng còn hơn tốn công vô ích.
