Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 103
Cập nhật lúc: 27/02/2026 11:12
“Nghe hai người trò chuyện, Tô phụ cũng cười hì hì nói về chuyện hồi trẻ.”
Bàn đến chuyện hồi trẻ có lần Tô phụ uống say nửa đêm mới về, Cố mẫu kinh ngạc:
“Tình huống này mà bà còn nấu đồ cho ông ấy ăn á?”
Uống đến nửa đêm canh ba mới về, mà bà thông gia đây lại không hề nổi giận, còn dịu dàng đi nấu đồ ăn cho nữa.
Tô mẫu liền lắc đầu cười, “Thì tôi chắc chắn không thể nổi giận với ông ấy rồi, ông ấy say mèm rồi tôi nổi giận thì có ích gì, con cái đều ngủ cả rồi, tôi mà nổi giận thì hai người lại cãi nhau, cãi nhau với người say thì chẳng ra kết quả gì đâu.”
“Bà cũng thật là, còn nấu đồ cho ông ấy ăn, vào cái lúc nửa đêm canh ba đó.”
Cố mẫu nói.
Tô mẫu, “Thì ông ấy bảo đói mà, nấu cho ông ấy ăn nhanh rồi đi ngủ cho yên chuyện, nếu không ông ấy lại lục đục nồi niêu bát đĩa.”
Nói thì nói vậy, nhưng Cố mẫu cảm thấy bà thông gia này thật sự tốt, đi làm việc khác nửa đêm mới về mà đói bụng thì nấu cơm còn chấp nhận được, chứ đi uống r-ượu về mà còn thế thì bà không chấp nhận được.
Tiếp tục trò chuyện, Cố mẫu lại phát hiện ra một điều:
“Bà còn xin lỗi ông ấy cơ á?
Còn dỗ ông ấy nữa?
Tôi mà cãi nhau với ông ấy, thì toàn là ông ấy cúi đầu trước thôi.”
Nói về Cố phụ.
Hai vợ chồng bà mà cãi nhau, thì nhất định phải là Cố phụ cúi đầu trước, Cố mẫu không đời nào cúi đầu trước đâu.
Tô mẫu, “Trong trường hợp không có đúng sai tuyệt đối, tôi cũng sẽ dỗ dành ông ấy, cúi đầu trước ông ấy.”
Tô mẫu cảm thấy việc này không có gì to tát, vợ chồng với nhau mà, chứ có phải kẻ thù đâu, trong trường hợp không có đúng sai tuyệt đối, bà cúi đầu trước hoặc nói vài lời ngon ngọt dỗ dành chồng mình, cái đó chẳng có gì ghê gớm cả.
Dù sao Tô phụ cũng rất dễ dỗ, nói vài câu là ông ấy tự leo xuống thang ngay, rồi quay lại xin lỗi bà.
Sau đó để thừa nhận lỗi lầm của mình, ông ấy đi nấu cơm dọn dẹp nhà cửa, buổi tối còn bóp vai đ-ấm chân cho bà nữa.
Chương 81 Chuyện xưa của bố mẹ
Tô mẫu cũng dạy bốn đứa con của mình rằng sau này kết hôn, vợ chồng cãi nhau nếu không có đúng sai tuyệt đối thì không cần phải nhất quyết chờ đợi nửa kia cúi đầu nhận lỗi, hai người cứ chiến tranh lạnh lâu ngày sẽ ảnh hưởng đến tình cảm.
Tốt nhất là có chuyện gì thì cứ nói ra cho rõ ràng.
Dù sao bà và Tô phụ kết hôn gần ba mươi năm, cãi nhau chiến tranh lạnh chưa bao giờ để qua đêm, có chuyện gì là nói thẳng ra luôn.
Cố mẫu nghe Tô mẫu kể xong, giơ ngón tay cái về phía bà:
“Em gái à, em là nhất đấy.”
Cố mẫu cảm thấy Tô mẫu là kiểu phụ nữ dịu dàng nhưng đầy sức mạnh, tính tình dịu dàng nhưng cách ăn nói làm việc chắc chắn là loại người rất quyết đoán.
“Em gái ơi, em với lão nhà em quen nhau thế nào vậy?”
Cố mẫu hỏi về chủ đề cũ.
Chủ đề này họ vẫn chưa trò chuyện qua, bà và Cố phụ là người làng bên, từ nhỏ đã quen biết, hai bên cũng có chút cảm tình cộng thêm bà mai giới thiệu, cứ thế mà ở bên nhau thôi.
Tô mẫu liền hồi tưởng, cười nói, “Quen nhau thế nào ư, ông ấy sang bên chỗ tôi làm thuê học việc, vừa vặn tôi cũng đang làm việc ở trong kỳ (đơn vị hành chính) của tụi tôi, tôi thấy ông ấy trông cũng được, lại có một ngón nghề lận lưng, thế là tiên thủ hạ vi cường (ra tay trước chiếm ưu thế) thôi.”
Thực ra lúc đó bà nói là:
“Tôi làm vợ anh, anh có thể dẫn tôi đi không?”
Bởi vì cha bà và mẹ kế định bán bà cho một lão địa chủ ở địa phương làm vợ lẽ, khoan bàn đến chuyện lớn nhỏ, lão địa chủ đó đã sáu mươi mấy gần bảy mươi tuổi rồi, tuổi tác ngang ngửa ông nội bà luôn.
Làm vợ lẽ cho lão ta, làm sao mà được, thế nên bà đã tìm đến lão nhà bà.
Sau đó trốn đi luôn.
Thời điểm đó là những năm 1935 thời Dân quốc, vùng đất chỗ họ hỗn loạn vô cùng, hai nơi lại cách xa nhau, hơn bốn trăm dặm đường (200 km).
Nên phía nhà ngoại bà cũng không thể tìm được, coi như không có người này luôn.
Cố mẫu nghe xong lại giơ ngón tay cái lên một lần nữa, “Em gái ơi, em đúng là gan dạ thật đấy, em không sợ ông ấy đem bán em đi à!”
Tô mẫu lắc đầu, “Không sợ, đằng nào cũng chẳng còn đường ra, thà là đ-ánh cược một phen.”
Hơn nữa lúc đó bà với lão nhà bà đã quen nhau được một thời gian rồi, cảm thấy ông ấy không phải loại người đó, là người có thể gửi gắm cả đời được.
Sự thật chứng minh, bà đã cược đúng.
Lão nhà bà, từ lúc kết hôn đến nay gần ba mươi năm vẫn luôn đối xử với bà rất tốt.
“Em gái à, em có phúc thật đấy.”
Cố mẫu cảm thấy Tô mẫu là người có phúc, tuy nửa đời đầu sống không tốt lắm, mẹ ch-ết sớm cha lại lấy mẹ kế, nhưng lại tìm được một người đàn ông tốt mà.
Vì mối quan hệ gia đình của chồng, nên bà lại không có nỗi lo về quan hệ mẹ chồng nàng dâu, Tô phụ là do cậu và mợ nuôi lớn, nên sau khi kết hôn đã để đứa cháu ngoại Tô phụ này dọn ra ở riêng rồi.
Chưa nói đến thành phố thế nào, chứ ở nông thôn, con dâu không phải nhìn sắc mặt mẹ chồng mà sống là cực kỳ hiếm, bởi vì đa số đều sống chung với nhau.
Còn về chuyện sinh con đẻ cái cũng vậy, đứa đầu là con trai, đứa thứ hai cũng là con trai, cuối cùng trực tiếp làm một cặp long phụng luôn, ba trai một gái, bốn đứa trẻ lớn lên lại còn đứa nào đứa nấy đều có tiền đồ.
Người bình thường không thể so bì được.
Còn một điểm khiến Cố mẫu nể phục là Tô mẫu rất thông minh, đầu óc bà ấy thực sự linh hoạt hơn người bình thường, từ cách đối nhân xử thế của bà ấy có thể thấy được, bất kể là sự cân bằng giữa mấy đứa con hay là cách chung sống với Tô phụ.
Chẳng thế mà, Cố mẫu thầm nghĩ, nếu bà là đàn ông, bà cũng thích kiểu phụ nữ như Tô mẫu.
Tổng kết lại, bà thông gia này thật sự quá cừ khôi.
Tô mẫu cười nói, “Chị ơi, chúng ta đều có phúc cả, Kiến Hoa ưu tú thế cơ mà, giờ đã thành gia lập thất lại có hai đứa cháu nội rồi.”
“Hai đứa nhỏ này nhìn qua đã thấy lanh lợi, cái này nói không chừng sau này mang bằng đại học về cho chúng ta, lúc đó chẳng phải là làm rạng danh tổ tiên sao.”
Lời này nói trúng tim đen của Cố mẫu, bà không dám tưởng tượng sau này hai bảo bối nhà bà nếu mang bằng đại học về thì bà sẽ vui đến nhường nào.
Ả chị em dâu Trương Tú Anh của bà, với cả mấy bà già trong thôn chẳng phải sẽ ghen tị với bà đến ch-ết sao?
Trời ơi, chỉ mới tưởng tượng thôi mà trong lòng đã thấy sướng rơn rồi!
Cố mẫu bình phục tâm trạng kích động lại, nói “Cái này là công lao của Tiểu Hà, một hơi sinh được cặp long phụng.”
Lời này Tô mẫu không hề khiêm tốn, bà nhận lấy luôn, quả thực con gái bà giỏi giang, giống như bà vậy, một hơi sinh được cặp long phụng.
Bậc bề trên kể về chuyện hồi trẻ, đúng là chuyện nhiều đến mức mấy tiếng đồng hồ cũng kể không hết, hôm nay bố mẹ hai nhà cũng kể chuyện đến mức hăng hái rồi.
Tô phụ và Cố phụ hai người đều nhấp chút r-ượu nhỏ, Tô mẫu và Cố mẫu cũng trò chuyện rất lâu.
Mãi đến tận lúc chiều đi làm, mới luyến tiếc trở về.
Sau khi Tô phụ Tô mẫu đi, Cố mẫu nói với Tô Hà:
“Tiểu Hà, mẹ con ấy à, mẹ đặc biệt thích bà ấy, mẹ con là người thế này này.”
Nói rồi giơ ngón tay cái lên.
