Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 109
Cập nhật lúc: 27/02/2026 11:13
“Bữa sáng ăn thịt đầu lợn và sủi cảo.”
Ăn sáng xong, mọi người thay quần áo mới, bày bánh kẹo, lạc, hạt hướng dương lên bàn ở phòng khách chuẩn bị đón tết.
Nhưng nhờ có cha Cố nên buổi sáng họ không cần ra khỏi cửa, chỉ cần đợi người bên nhị phòng sang chúc tết là được.
Hơn bảy giờ hai bảo bảo tỉnh dậy, tiếng pháo bên ngoài quá lớn nên chúng bị đ-ánh thức.
Lúc mẹ Cố mặc quần áo cho hai bảo bảo thì lầm bầm với Tô Hà:
“Cũng chẳng biết năm nay tụi con đi chúc tết bên nhị phòng họ có lì xì cho hai bảo bảo không?"
Mẹ Cố cứ canh cánh chuyện tiền lì xì.
Bà đã lì xì cho mấy đứa trẻ bên nhị phòng mấy năm trời rồi.
Tô Hà nói:
“Chắc là có thôi mẹ ạ."
Mẹ Cố hứ một tiếng:
“Trương Tú Anh mà dám không lì xì, tôi sẽ đi rêu rao khắp nơi cho bà ta xem!"
Tô Hà chỉ mỉm cười.
Tiền lì xì mẹ Cố đưa đi so với quà cáp bên nhị phòng mang sang thì tính ra cũng không lỗ.
Nhị phòng mang hai lọ đồ hộp, mỗi lọ năm hào, tổng cộng một tệ.
Mẹ Cố lì xì đi bảy hào, vẫn còn lời ba hào.
Mẹ Cố như đoán được suy nghĩ của Tô Hà, bà lầm bầm:
“Hồi trước lúc mụ già kia chưa ch-ết, tôi với cha nó năm nào sang bên nhị phòng cũng chẳng biết đã tặng bao nhiêu quà cáp rồi."
Tuy mấy đứa trẻ bên nhị phòng cũng đáp lễ, nhưng tiền lì xì đưa ra thì... hồi trước đưa năm xu, hai năm nay tình hình khá hơn chút, con trai đã lập gia đình cưới vợ.
Bà cũng vui mừng nên tiền lì xì cho lũ trẻ cũng tăng lên một chút.
Tô Hà:
“Mẹ ơi, chúng ta chắc chắn sẽ thu lại được vốn mà."
“Con cảm thấy năm nay thím hai đối xử với mẹ khá tốt đấy chứ, ra ngoài cứ gọi chị dâu chị dâu suốt."
Tô Hà không có những người chị em dâu như thím hai Cố, cũng chưa già đi, nên không hiểu lắm tại sao hai người vốn nước với lửa khi còn trẻ, đến lúc già lại muốn thân thiết với nhau?
Mẹ Cố không muốn thân thiết, nhưng phải nói là năm nay Trương Tú Anh rõ ràng có ý muốn nịnh bợ mẹ Cố.
Chương 86 Muốn làm hòa
Bình thường mỗi khi cô và Cố Kiến Hoa ra ngoài, bà ta đều nhiệt tình vô cùng, cứ luôn miệng gọi “Tiểu Hà", “Kiến Hoa", hỏi ăn cơm chưa, uống nước chưa, quan tâm hết mực.
Cực kỳ hiền từ và dễ gần.
Phải nói là năm ngoái người này đâu có bộ mặt như thế này đâu!
Nghe vậy mẹ Cố hứ hứ mấy tiếng:
“Bà ta thấy nhà mình càng ngày càng khấm khá nên muốn làm hòa với tôi chứ gì, kiểu dốc hết ruột gan ra ấy."
Hai nhà họ tuy nhìn qua có vẻ rất hòa thuận, anh em kính nhường, êm đềm vui vẻ, nhưng tất cả chỉ là bề nổi, không hề giao tâm.
Kiểu giao tâm không phải như thế này.
“Nhưng tôi là người thù dai, ai thèm làm hòa với bà ta.
Duy trì quan hệ bề mặt với nhà bà ta là tốt lắm rồi."
Mẹ Cố biết rõ năm nay Trương Tú Anh có chút nịnh bợ bà, chị dâu dài chị dâu ngắn, muốn thân cận với bà, nhưng điều đó là không thể nào.
Thù hận lúc ở cữ không bao giờ quên được.
Hừ, cùng lắm thì sau này lúc bà đắc ý, bà sẽ nói chuyện với bà ta nhiều hơn một chút để khoe khoang.
Quân t.ử trả thù mười năm chưa muộn.
Ba mươi năm sông Đông, ba mươi năm sông Tây, nửa đời trước Trương Tú Anh đắc ý thì nửa đời sau bà sẽ đắc ý, hơn nữa còn đắc ý hơn bà ta nhiều.
Tô Hà gật đầu, cô ủng hộ cách làm của mẹ Cố, làm sao có thể làm hòa với kẻ thù cũ được, đặc biệt là thù ở cữ.
Tính toán của thím hai Cố lần này hỏng bét rồi.
Mặc quần áo cho hai bảo bảo xong, rửa mặt rồi tết tóc cho chị gái.
Bữa sáng của hai đứa là trứng hấp thịt băm, một cốc sữa bột và một cái sủi cảo.
Vẫn cứ ăn sạch sành sanh, ăn rất ngon miệng.
Lúc này người bên nhị phòng vẫn chưa sang, họ dẫn hai bảo bảo chúc tết ông bà nội trước.
Tiền lì xì cha Cố mẹ Cố đưa cũng giống năm ngoái, mỗi đứa năm tệ.
Tô Hà nói đưa nhiều quá, mẹ Cố gạt đi:
“Nhiều gì mà nhiều, không nhiều chút nào.
Tiền lì xì của lũ trẻ chỉ cần bán một con bê con là có ngay, đủ cho mấy năm trời rồi."
“Con bò này của nhà ta chính là nuôi cho hai đứa cháu của tôi đấy, sau này đẻ bê con, đổi lấy tiền thì đều để cho hai đứa tiêu hết."
Về việc này, cha Cố – người vốn ít nói cũng góp vài câu:
“Chứ còn gì nữa, Tiểu Hà con cứ cầm lấy mà cất đi cho tụi nó.
Khoản tiền này tôi với mẹ con nuôi thêm mấy con gà là có ngay thôi."
Cha Cố mẹ Cố đã nói đến nước này rồi, Tô Hà còn biết nói gì nữa, nói thêm nữa thì thành làm bộ làm tịch mất, nên cô nhận tiền:
“Cảm ơn cha mẹ."
“Đợi hai đứa lớn lên nhất định sẽ hiếu thảo với cha mẹ."
Người già thích nghe nhất chính là câu “đứa trẻ lớn lên sẽ hiếu thảo với mình".
Mẹ Cố trêu hai bảo bảo:
“Có thật không?
Hai đứa có chăm sóc bà với ông không nào?"
Hai bảo bảo chỉ biết cười.
Tô Hà ở bên cạnh:
“Mẹ cứ yên tâm đi, hai đứa chắc chắn sẽ hiếu thảo với cha mẹ.
Không chừng lớn lên tụi nó thành đạt, còn đưa cha mẹ đi thủ đô chơi nữa đấy!"
Cha Cố cười hì hì nói:
“Ôi chao, cái này tôi chẳng dám nghĩ tới đâu."
Đừng nói là thủ đô, họ còn chưa từng được đi lên thành phố, nơi xa nhất từng đến chính là trên huyện này thôi.
Mẹ Cố liền mắng cha Cố:
“Có gì mà không dám nghĩ?
Cứ mạnh dạn mà nghĩ đi.
Sau này Trường Ý và Trường An thật sự có thể giống như cậu ba của chúng thi đậu đại học thủ đô, chuyện này chẳng phải là có khả năng sao."
Tô Hà:
“Mẹ nói đúng ạ."
Cha Cố chỉ cười mà không nói gì.
Thật sự nếu có ngày đó, trước khi đi ông nhất định phải đi vênh váo một vòng trước mặt mấy lão già trong thôn, cho họ bớt coi thường ông đi.
Tám rưỡi chín giờ, cả gia đình nhị phòng sang chơi.
“Bác cả, bác gái, chúc mừng năm mới ạ."
Thiết Trụ và Ngân Trụ dẫn đầu chúc tết, sau đó là đến đám con cháu, ước chừng đều được lì xì theo thứ tự.
Trong mấy đứa trẻ, Tô Hà không quan sát những đứa khác mà chỉ quan sát nữ chính thôi.
Nữ chính bây giờ vẫn còn là trẻ con, trong mắt chỉ có đồ ăn, trông là một đứa trẻ khá đáng yêu.
Nhưng đã bị dạy dỗ sai lệch, hoặc bản chất vốn dĩ đã lệch lạc rồi.
“Thượng lương bất chính hạ lương oa" (dầm trên không thẳng dầm dưới cong), chính là nói Ngô Tam Phượng vậy.
“Trường Ý và Trường An giờ đã biết đi rồi nhỉ."
Ngô Tam Phượng trò chuyện với Tô Hà.
Tô Hà đáp:
“Dạ biết rồi, cũng biết nói luôn rồi."
Ngô Tam Phượng tặc lưỡi:
“Hai đứa nhỏ nhà chị trông kháu khỉnh thật đấy."
“........."
Muốn đi theo con đường của thím hai Cố sao?
Tô Hà nở một nụ cười lịch sự.
Mấy cô con dâu họ ngồi tán gẫu với nhau.
Chị dâu cả Lý Kim Hoa vốn ít nói nhưng cũng có thể nói với Tô Hà được vài câu.
Chị ấy khá thích nói chuyện với Tô Hà, khác hẳn với Ngô Tam Phượng, lời của Lý Kim Hoa nghe rất chân thực.
Ngô Tam Phượng nói chuyện khiến người ta, hay ít nhất là khiến Tô Hà cảm thấy rất bay bổng, không thực tế, còn Lý Kim Hoa thì lại rất chắc chắn.
