Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 125
Cập nhật lúc: 27/02/2026 15:22
“Lúc Cố Kiến Hoa và Tô Hà dắt xe về tới làng đúng vào giờ nghỉ trưa, vừa vặn chạm mặt dân làng đang tan làm, trong đó có cả nhà nhị phòng.”
Vừa thấy Tô Hà đi xe đạp mới là mọi người xúm lại hỏi han, thế là nhận được tin nhà đại phòng lại mua thêm một chiếc xe đạp nữa.
Khiến cả nhà bọn họ ăn bữa trưa mà chẳng thấy ngon miệng chút nào.
Cố nhị thúc và Cố nhị thẩm cảm thấy ngày tháng của nhà đại phòng sao mà càng ngày càng khấm khá, xe đạp lại mua thêm một chiếc nữa, nhà họ đến một chiếc còn chưa có!
Nhà đại phòng lại đã có tới hai chiếc rồi, khoảng cách giữa hai nhà ngày càng lớn, Cố nhị thúc thầm nghĩ có lẽ nào hai anh em họ là một người đắc ý nửa đời đầu, một người đắc ý nửa đời sau chăng?
Vợ chồng con cả Cố Thiết Trụ và Lý Kim Hoa đối với chuyện này không có nhiều suy nghĩ, chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ mà thôi, dẫu sao người ta đều là người ăn lương nhà nước, nhà ngoại Tô Hà lại có điều kiện tốt như vậy.
Lý Kim Hoa kể từ sau khi tâm sự với Tô Hà, bình thường lúc không đi làm cũng hay tìm Tô Hà trò chuyện, khi nhìn thấy quần áo mà anh ba chị dâu Tô Hà mang từ thủ đô về cho hai bảo bối, cô lại cảm thấy có một nhà ngoại giàu có thật tốt biết bao.
Bản thân có thể sống thoải mái nhẹ nhàng, ngay cả con cái cũng được ăn ngon mặc đẹp.
Haiz, đây là điều cô có ngưỡng mộ cũng không được, nhà ngoại cô không ổn.
Thái độ của Ngô Tam Phượng thì khác xa với Lý Kim Hoa, lại mua thêm một chiếc xe đạp, nghe nói chiếc xe đạp cũ là quà cầu hôn Cố Kiến Hoa mua cho Tô Hà.
Tô Hà đúng là số tốt thật.
Sao cô lại không có được cái số tốt như vậy chứ, từ nhà ngoại, nhà nội cho tới người đàn ông tìm được đều tốt như thế, trong lòng Ngô Tam Phượng không cân bằng, không cân bằng là bắt đầu lải nhải, mắng Cố Ngân Trụ:
“Anh xem nhà người ta kìa, xe đạp đã có tới hai chiếc rồi, nhà mình đến một chiếc cũng không có."
Trước sự việc này, Cố Ngân Trụ trực tiếp mặc kệ:
“Chúng ta không thể so với người ta được."
Ngô Tam Phượng nói:
“Ai bắt anh so đâu, anh không thể nỗ lực một chút, mỗi ngày kiếm thêm vài điểm công sao?"
Cố Ngân Trụ đáp:
“Tôi kiếm thêm thì có ích gì, cuối năm đổi ra tiền chẳng phải đều phải nộp hết cho mẹ sao."
Những thứ không rơi vào tay mình, anh chẳng muốn tốn công sức kiếm thêm.
“Anh đúng là đồ lười chảy thây, nhưng lời anh nói cũng đúng."
Nói xong lời này Ngô Tam Phượng đăm chiêu suy nghĩ, một lúc lâu sau cô hạ thấp giọng:
“Hay là chúng ta thưa với cha mẹ một tiếng, xin ra ở riêng đi."
“Ở riêng?"
Đôi mắt đang híp lại của Cố Ngân Trụ mở choàng ra.
Ngô Tam Phượng gật đầu:
“Đúng vậy, ở riêng."
Ở riêng chẳng phải là tốt hơn sao, thân ai nấy lo, tiền kiếm được cũng không cần phải nộp lên, biết đâu phấn đấu một chút là mua nổi xe đạp rồi.
Cố Ngân Trụ không dám:
“Muốn ở riêng thì cô tự đi mà nói, tôi đây không dám nói đâu."
Anh cả anh còn chưa đề cập tới mà, anh là con thứ thì đề cập cái gì.
“...
Anh đúng là đồ nhát như thỏ đế!"
Ngô Tam Phượng lườm anh một cái.
Chẳng có chút trách nhiệm của người đàn ông nào cả, còn muốn cô phải đề cập chuyện này với mẹ chồng, cô mới không nói, cô mà nói ra chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận lôi đình.
Không ai nói thì cứ tiếp tục sống chung như vậy đi.
Mấy ngày nay Tô Hà bận rộn dạy trẻ, vốn dĩ bọn trẻ đã nghỉ hè, đứa con thứ tư trong nhà có người trông rồi, nhưng sau khi hai cô bé đến chỗ Tô Hà bổ túc kiến thức, ở nhà chỉ còn lại đứa thứ ba và đứa thứ tư.
Chị hai Cố không yên tâm, thế là cả bốn đứa nhỏ đều sang bên chỗ Cố mẫu.
Tiểu Hồng Quân được Cố mẫu trông nom, đặt trên giường gạch chơi đùa với Trường Ý và Trường An, Tô Hà dạy con gái thứ ba.
Nói thế nào nhỉ, đứng ở góc độ của một giáo viên, cô thích nhất là con bé Hiểu Mai này, học giỏi, tiếp thu nhanh, không hề có tình trạng run rẩy hay mất tập trung như vậy.
Trái ngược hoàn toàn với hai người chị, hèn gì sau này đỗ đại học, quả nhiên từ nhỏ đã lợi hại rồi.
Ngày mùng hai tháng bảy, con gái và con rể về thăm nhà mẹ đẻ.
Lại là một ngày náo nhiệt, từ sáng sớm Tô Hà đã cùng Cố mẫu chuẩn bị, Cố mẫu g-iết một con gà, lại từ tiệm bách hóa mua thêm hai cân thịt và cật heo, làm sáu món ăn, món chính là sủi cảo.
Vợ chồng chị cả Cố và anh rể cả chỉ dắt theo cô con gái út Thanh Ngọc, không dắt theo hai đứa con trai, Tô Hà hỏi thăm thì chị cả Cố nói:
“Bọn nó đều lớn tướng cả rồi, dắt theo làm gì."
Hai đứa con trai, vả lại đều mười mấy tuổi rồi, đến nhà người ta ăn cơm có thể ăn hết rất nhiều, nên không dắt theo, chỉ dắt theo đứa nhỏ.
Vợ chồng chị hai Cố thì cả một đại gia đình kéo sang.
Vợ chồng chị ba Cố cũng vậy, chị ba Cố lúc này đã m.a.n.g t.h.a.i hơn sáu tháng rồi, nhưng không vì m.a.n.g t.h.a.i mà ở nhà nghỉ ngơi, vẫn luôn đi làm, chị ba Cố nói chị muốn đi làm cho tới lúc sinh.
Chỉ nghỉ ngơi lúc ở cữ thôi, hết cữ là lập tức đi làm ngay.
Cố Kiến Hoa với tư cách là em trai đương nhiên là trò chuyện với ba người anh rể, Tô Hà thì trò chuyện với ba người chị chồng, lũ trẻ thì chơi đùa trong phòng.
“Tính toán ngày tháng thì chị ba chắc sẽ sinh vào tháng mười hai nhỉ."
Tô Hà sờ sờ bụng chị ba Cố.
Chị ba Cố nhìn cái bụng với ánh mắt hiền từ:
“Tầm đó, chắc là vào khoảng cuối tháng mười một đầu tháng mười hai."
Chị cả Cố hỏi:
“Chị đã nghĩ sẵn tên chưa?"
Tên à, chị ba Cố thực sự đã nghĩ qua, chị đã bàn bạc với nhà chị:
“Nếu là con gái thì gọi là Vương Dao, con trai thì gọi là Vương Húc."
“Được đấy được đấy, nghe hay lắm."
Chị hai Cố rất thích hai cái tên này.
Chị ba Cố cười nói:
“Anh rể em đặt đấy."
Anh ấy đã tra từ điển rồi mới chọn ra hai cái tên này.
Sau khi chị ba Cố kết hôn với tổ trưởng Vương, cũng không đổi họ cho Tuyết Nhi, Tuyết Nhi vẫn mang họ Cố, sau này cũng vẫn mang họ Cố.
Có con gái thật tốt, cơm nước chẳng cần Cố mẫu phải làm, Cố mẫu chỉ cần chuẩn bị sẵn nguyên liệu là được.
Chị cả Cố đang xào nấu, nhìn Tô Hà đột nhiên hỏi:
“Em dâu, có phải em không biết xào nấu không?"
Tô Hà gật đầu:
“Dạ không rành lắm ạ."
Chị cả Cố liền đổi tông giọng:
“Không biết sao mà được, cái này em phải học đi, lại đây chị dạy cho."
Tô Hà còn chưa kịp nói gì thì chị hai Cố đã lên tiếng:
“Cái này có gì mà phải học, xào chín là được chứ gì."
Nói đoạn liền giật lấy cái xẻng trong tay chị cả Cố, “cạch cạch cạch" xào nấu liên hồi.
Chị cả Cố đi tới bên cạnh Tô Hà bắt đầu giáo huấn:
“Em dâu à, em không biết nấu cơm là không được đâu nhé, giờ mẹ còn nấu cho em ăn, nói câu không hay chứ, sau này trăm tuổi già mẹ không còn nữa thì ai nấu cho đây."
Tô Hà đáp:
“Thì em trai chị đấy, em trai chị biết nấu mà."
Chị cả Cố liền nói:
“Đàn ông làm sao mà làm tỉ mỉ được như phụ nữ."
“Chuyện này chị cả không cần phải lo lắng đâu ạ, ngày tháng sau này là do em và Cố Kiến Hoa chung sống, em không nấu cơm thì anh ấy nấu, nấu tỉ mỉ hay vụng về em đều ăn hết."
