Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 131
Cập nhật lúc: 27/02/2026 15:24
“Hì hì.”
Sau này cô sẽ đọc sách lịch sử nước ngoài, ba năm qua cô đã hiểu hết lịch sử trong nước rồi, muốn đọc lịch sử nước ngoài mà khổ nỗi không hiểu ngoại ngữ, giờ thì hay rồi, có thẻ kỹ năng này là có thể đọc thẳng sách lịch sử nước ngoài luôn.
Hơn nữa cô biết tiếng Anh, sau này cũng có thể dạy cho hai đứa con của mình.
Chị Ba Cố hết tháng ở cữ là đi làm luôn, nhưng cả nhà năm người vẫn ở bên phía cha mẹ Cố, không còn cách nào khác, đứa nhỏ còn quá bé, mới tròn một tháng, chị Ba và anh Vương đều rất không nỡ xa con nên đành ở lại đây.
Dù sao bên này cũng có chỗ ngủ.
Ban ngày trước khi đi làm chị Ba cho con b-ú một lần, trưa về cho b-ú một lần, thời gian khác thì cho uống sữa bột.
Con gái của chị Ba Cố và anh Vương tên là Vương Dao, hai đứa nhỏ Hồng Tinh và Tuyết Nhi rất thích em gái mình, quý không để đâu cho hết, lúc nào cũng tranh nhau đòi bế.
Nhưng đứa nhỏ còn bé quá, mẹ Cố không dám cho chúng bế lâu, chỉ cho bế một lúc thôi.
Trường Ý và Trường An cũng rất thích em gái, tiểu Dao Dao uống sữa là hai đứa lại xán lại gần xem, lúc em ngủ cũng xem, còn hỏi cô Ba sao cô chỉ sinh có một em gái mà không phải hai em.
Nếu sinh hai em thì mỗi đứa một em rồi.
Sinh đôi là thế đấy, cái gì cũng muốn gấp đôi, đến con bò trong nhà sinh con, hai bảo bối còn làm loạn với ông nội sao con bò chỉ sinh có một con mà không phải hai con, chúng không chia nhau được.
Cha Cố bày tỏ, bò sinh một con thì ông cũng chịu thôi, đang nghĩ sang năm có nên bán bò đi nuôi cừu không, cừu thường sinh hai con.
Chị Ba Cố bảo hai bảo bối:
“Để mẹ các cháu sinh cho các cháu, sinh hai em gái, mỗi đứa một em."
Tô Hà:
“........."
Hai bảo bối:
“Mẹ ơi, em gái, muốn hai em gái ạ."
Tô Hà chọn cách phớt lờ, chuyện trẻ con muốn em trai hay em gái không thể coi là thật được, thuần túy là hứng chí nhất thời thôi.
Chị Ba Cố cười nói:
“Bây giờ Trường Ý và Trường An còn nhỏ, đợi chúng lớn thêm chút nữa, em có thể sinh thêm đứa nữa, hai đứa con là hơi ít, sinh nhiều một chút cho anh chị em có người hỗ trợ lẫn nhau."
Lại nói:
“Tô Hà, nếu lần sau em lại sinh một cặp sinh đôi long phụng nữa thì đúng là đủ bộ, hai gái hai trai, tốt biết mấy."
Chị Ba Cố chỉ tưởng tượng thôi đã thấy vui rồi, bốn đứa con mà chỉ cần m.a.n.g t.h.a.i hai lần, người khác phải m.a.n.g t.h.a.i bốn lần, bốn đứa trẻ đó lớn lên đều là những cô gái xinh đẹp, những chàng trai khôi ngô.
Tô Hà bảo:
“Chị Ba, m.a.n.g t.h.a.i đôi long phụng đều là ngẫu nhiên thôi ạ."
Chị Ba Cố cười:
“Chị biết, chị chỉ là mơ tưởng chút thôi, nhìn Trường Ý và Trường An thích thật đấy."
Cô đặc biệt thích sinh đôi long phụng, hai đứa trẻ cùng nhau lớn lên trông đáng yêu vô cùng.
Sinh đôi long phụng thì ai mà chẳng quý, chỉ là người chăm con rất vất vả, riêng khoản b-ú mớm, nếu người mẹ không có sữa, một đứa thì cho uống chút sữa bột bột gạo là nuôi lớn được rồi, hai đứa thì phải gấp đôi.
Trong nhà không có chút tiền chút phiếu là không nuôi nổi đâu.
Tô Hà cười hỏi:
“Chị Ba, sau này nếu chị lại mang thai, chị có muốn giữ không?"
Câu này làm chị Ba Cố đứng hình, đang suy nghĩ thì anh Vương đi vào, anh nói:
“Muốn chứ, sao lại không, có t.h.a.i thì sinh."
Cha mẹ anh chỉ sinh có mình anh, có anh chị em đông vui biết mấy, hỗ trợ lẫn nhau.
Câu này làm chị Ba Cố sợ hết hồn, cô lắc đầu:
“Thôi đừng sinh nữa, lại sinh tiếp ạ?"
Anh Vương liếc nhìn cô con gái nhỏ đang ngủ:
“Có t.h.a.i thì cứ sinh thôi, chúng ta đâu phải không nuôi nổi, con cái đông vui cho tốt, sau này có người hỗ trợ nhau."
Lúc trước anh không muốn lấy vợ là sợ gặp người không tốt, về sau sẽ bắt nạt con trai anh, lúc mới cưới Vân Lan cũng nghĩ là không sinh con, nhưng sau này chung sống mới thấy Vân Lan đối xử với con trai anh còn tốt hơn cả người cha ruột như anh.
Con trai anh cũng rất thích người mẹ này, sau đó m.a.n.g t.h.a.i sinh con, cô đối xử với con trai anh vẫn như trước kia, còn có người nhà vợ anh nữa, anh đến ở một tháng thấy cha vợ mẹ vợ đều rất hiền lành.
Em vợ và cô giáo Tô cũng đều rất tốt.
Vợ chồng không có con cái không gọi là vợ chồng, gọi là cùng nhau góp gạo thổi cơm chung, ngày nào đó không ổn là mỗi người một ngả, có con cái mới thực sự là vợ chồng.
Tô Hà cười nói:
“Vậy chị Ba, vài năm nữa chị sinh thêm đứa con trai là đủ một cặp."
Chị Ba Cố xua tay:
“Chuyện này để sau hãy nói."
Chăm trẻ con rất mệt, sinh Tuyết Nhi đã bảy tám năm rồi, cô đã quên mất lúc trước chăm trẻ con mệt thế nào, giờ sinh Dao Dao mới sực nhớ ra.
Mấy người đang trò chuyện thì mẹ Cố đi vào, cũng tham gia vào chủ đề này, mẹ Cố nói:
“Các con cứ sinh đi, mẹ sẽ trông cho, các con cứ yên tâm đi làm, không làm lỡ việc của các con đâu."
“Trông một đứa cũng là trông, trông một đàn cũng là trông, giờ mẹ không xuống đồng nữa, ở nhà cũng chẳng có việc gì."
Lại còn có tiền kiếm, trông con cho con gái con rể mỗi tháng mười đồng, bà rất sẵn lòng.
Tô Hà cực kỳ ngưỡng mộ mẹ Cố, trông trẻ con mà chẳng sợ chút nào, mỗi lần nghỉ đông nghỉ hè cô trông hai bảo bối, chỉ riêng mấy tiếng buổi tối đi ngủ, hai đứa không ngủ mà nghịch ngợm đòi chơi là cô đã thấy trông trẻ con thật phiền phức.
Giờ lớn hơn chút nữa lại càng không yên ổn, hết cạy cái này đến móc cái kia, chẳng lúc nào rảnh tay, cô phải luôn mắt để ý chúng, bằng không là có chuyện ngay.
Bất kể là gian nhà trước hay gian nhà sau, nước uống, cốc chén hay phích nước nhà họ đều để ở chỗ cao, không bao giờ để trên giường lò, sợ trẻ con chạm vào bị bỏng.
Có những nhà thì chủ quan, mấy thứ đó cứ để lung tung, thế là làm trẻ con bị bỏng rồi lại hối hận.
Chưa nói đến việc dỗ ngủ, giặt tã lót hằng ngày và những việc vụn vặt khác, nuôi một đứa trẻ thật không dễ dàng gì.
Chương 104 Cả nhà đi chụp ảnh
Mồng hai tháng giêng là sinh nhật của hai bảo bối.
Tô Hà bàn bạc với Cố Kiến Hoa xem tổ chức thế nào, Cố Kiến Hoa bảo:
“Nấu hai món ngon, rồi nấu cho Trường Ý và Trường An bát mì trường thọ nhé?"
Tô Hà đề nghị:
“Ăn xong chúng ta lên huyện chụp một tấm ảnh đi."
Vẫn chưa chụp ảnh cho hai đứa nhỏ lần nào.
“Cũng được, hai đứa mình cũng chụp một tấm."
Cố Kiến Hoa ôm Tô Hà từ phía sau.
Tô Hà bảo:
“Hôm nay không “làm" được đâu, dì của em đến rồi."
“Dì?"
Cố Kiến Hoa ngơ ngác, vế trước anh hiểu, vế sau anh không hiểu, chẳng phải vợ anh từng kể với anh là mẹ vợ không có anh chị em nào khác sao?
“Dì nghĩa là đến ngày ấy rồi."
Tô Hà nói.
Cái xưng hô “dì" này cô học được từ trong sách.
