Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 154
Cập nhật lúc: 27/02/2026 15:31
“Vợ Đại đội trưởng và vợ Bí thư hành động y hệt nhau, đều đưa lên mũi ngửi thử, sao lại cảm thấy có mùi thu-ốc nhỉ.”
Chưa kịp nghĩ nhiều thì lũ trẻ đã thúc giục đòi ăn rồi.
Thế là trước tiên bẻ cho mỗi đứa trẻ một ô, tức là một miếng nhỏ, rồi hai người đàn ông cũng nếm thử một chút.
“Vị cứ kỳ kỳ, giống mùi thu-ốc, hơi ngọt lại hơi thơm.”
Đó là đ-ánh giá của người lớn hai nhà về sô-cô-la.
Trẻ con thì mặc kệ nó có đắng hay không, chỉ cần nó là kẹo thì tức là ngon.
Tuy nhiên đợi đến sau này khi sô-cô-la phổ biến toàn quốc, họ có thể nói một câu:
“Sô-cô-la hả, hồi nhỏ tôi đã được ăn rồi.”
Cảm giác đó thật sự rất khác biệt.
Cha mẹ Phùng mang theo khá nhiều quà, một túi lớn, có quần áo mùa đông cho hai bảo bối, giày dép, vịt quay, đường, bánh ngọt và cả sô-cô-la.
Trước khi chị hai Cố đi, Tô Hà đưa cho chị một hộp, bảo chị nếm thử.
Nói thật, đừng nhìn cô có hệ thống, có thể biết trước những chuyện xảy ra trong tương lai, nhưng món sô-cô-la này cô thật sự chưa từng ăn qua, nghe thì có nghe rồi, là ở trong sách.
Hồi cô xem sách lịch sử nước ngoài, trong đó có ghi chép lại.
Thế là buổi tối Tô Hà tự mình nếm thử một miếng, kết luận là cô ăn không quen, người có cùng suy nghĩ còn có Cố Kiến Hoa, cha mẹ Cố, cũng như vợ chồng chị hai Cố, Tổ trưởng Vương và vợ chồng chị ba Cố.
Họ cảm thấy người nước ngoài ăn uống thật kỳ lạ, cái thứ này ăn vào cũng chẳng ngọt mấy, mắc gì mà ăn, giá lại chẳng rẻ.
Lũ trẻ thì trái lại ăn rất hăng hái.
Ngày hôm sau.
Đêm giao thừa, ngày cuối cùng của năm 1965.
Qua đêm giao thừa là đến năm mới, nếu nói mấy ngày nay ai vui nhất thì chắc chắn phải là Trường Ý, Trường An, Hồng Tinh, Tuyết Nhi và mấy đứa nhỏ rồi.
Liên tục mấy ngày được ăn ngon uống tốt, thịt, sủi cảo, kẹo, táo lê hoa quả không ngớt.
Mồng một mồng hai trôi qua cũng giống như mọi năm, đi chúc tết lẫn nhau.
Có một điểm là mẹ Cố cảm thấy bà thím dâu kia của bà ngày càng nịnh bợ bà, lấy lòng bà, hừ, nhưng bà vẫn mặc kệ.
Muốn bà mở lòng giao hảo với mụ ta á, nằm mơ đi.
Bề ngoài qua loa đại khái là tốt lắm rồi.
Ngày mồng hai, lúc Tô Hà và Cố Kiến Hoa đưa hai bảo bối từ nhà ngoại về, chị cả Cố và chị hai Cố vẫn còn ở đó, Tô Hà ngồi xuống trò chuyện với họ một lát.
Chị cả Cố:
“Cũng không còn nhỏ nữa, tôi với anh rể cả các cô đang thu xếp, xem xem năm sau cưới vợ cho nó luôn.”
Người được nhắc đến là con trai lớn của chị, Triệu Thanh Mộc, năm nay đã mười tám tuổi rồi.
Chị ba Cố:
“Thanh Mộc năm nay mới vừa tròn mười tám mà, vội gì chứ.”
“Mười tám tuổi cũng không còn nhỏ nữa, anh rể cả cô năm mười tám tuổi đã làm cha rồi đấy.”
“Các cô cũng để ý giúp tôi với, xem có cô gái nào tốt không.”
Chị cả Cố nói.
Chị hai Cố:
“Ở thôn chúng ta thì chị nhờ mẹ tìm giúp cho.”
Chị ba Cố và Tô Hà đều gật đầu tán thành.
Muốn nhờ tìm giúp thì thật sự chỉ có thể tìm ở đại đội Hướng Dương của họ thôi, người ở những nơi khác họ không quen biết.
Còn về trên huyện thì đừng có mơ tới.
Chị cả Cố huých chị ba Cố:
“Cô ba, cô xem trong xưởng các cô có ai phù hợp không?”
Lời này khiến chị ba Cố rất cạn lời, chị nhổ vỏ hạt dưa trong miệng ra:
“Chị cả, con gái đi làm trong xưởng người ta có thể nhìn trúng thanh niên nông thôn sao?”
“Cô nói vậy là sao, hồi đó Tiểu Hà chẳng phải cũng nhìn trúng Kiến Hoa đó thôi, hai đứa vừa mắt nhau thì có vấn đề gì đâu.”
Chị cả Cố nói.
Chẳng phải sao, ngoài Kiến Hoa và Tiểu Hà, chẳng phải Kim Trụ nhà chú hai cũng tìm được một cô vợ thành phố đó thôi.
Nghe vậy Tô Hà rất bất lực, cô cười nói:
“Chị cả, lúc đó thứ đầu tiên em nhìn thấy là bộ quân phục trên người Cố Kiến Hoa, thứ hai mới là cái mặt.”
Đừng làm như thể cô là một kẻ yêu đương mù quáng, gặp bừa một người đàn ông trên đường là gả luôn vậy.
Cố Kiến Hoa nếu mà không mặc bộ quân phục đó, cô cùng lắm là cảm ơn anh thôi, hơn nữa người đi lính và người không đi lính thì khí chất quanh thân hoàn toàn khác biệt.
Người ta thích một người là bị thu hút bởi khí chất tổng thể, chứ không phải chỉ nhìn mỗi cái mặt.
Đồng thời khi thích một người, cô cũng sẽ xem xét điều kiện vật chất của đối phương có tốt hay không, lời này của chị cả Cố nói cứ như thể cô chỉ nhìn mặt mà không cần biết đối phương là hạng người gì, làm nghề gì mà đã vội gả đi rồi.
Làm sao có thể chứ, cô đâu có ngốc!
Chương 122 Ăn cám nuốt rau
Chị ba Cố đứng bên cạnh gật đầu tán thành:
“Chẳng phải sao.”
Cũng không phải nói chị có công việc ở thành phố rồi thì quên mất trước đây mình cũng là người làm ruộng, mà là yêu cầu chị cả đưa ra quá sức phi lý.
Khách quan mà nói, bất kể là em trai chị Cố Kiến Hoa hay là Cố Kim Trụ nhà chú hai, sở dĩ họ có thể lấy được vợ thành phố là vì bản thân họ có một công việc ở thành phố, em trai chị còn là lính nữa.
Con gái người ta chọn đối tượng chắc chắn phải nhìn vào điều kiện vật chất chứ, không thể nào ngay cả một công việc anh cũng không có mà người ta lại gả cho anh được.
Cái người nhà chị tìm đến chị cũng là vì chuyện như thế này thôi.
Chị hai Cố:
“Chị cả, chị cứ chọn một cô gái tốt ở mấy thôn lân cận cho Thanh Mộc đi.”
Ý là đừng có tơ tưởng đến con gái thành phố nữa.
Chị cả Cố cười nói:
“Ừm, để tính sau đi, cũng không gấp.”
Mọi người:
...
Vừa nãy ai mới nói cái tuổi này anh rể cả đã làm cha rồi ấy nhỉ.
Chị cả Cố là muốn tìm một cô con dâu thành phố, Thanh Mộc nhà chị trông cũng không tệ, chỉ là không có công việc ở thành phố thôi, nếu mà có công việc thành phố thì chắc chắn sẽ có con gái thích.
Chuyện này không được bàn tới nữa.
Mà chuyển sang trò chuyện một lát về nhà mẹ đẻ chị dâu ba của Tô Hà, chính là cha mẹ Phùng, đương nhiên chủ đề này ước chừng trước khi Tô Hà đến họ đã bàn qua rồi.
Nhưng mọi người cũng không ngại nói lại một lần nữa.
Tô Hà đưa sô-cô-la cho chị cả Cố:
“Chị cả, chị nếm thử đi.”
Chị cả Cố:
“Đây là cái gì?”
Chị ba Cố ở bên cạnh nói:
“Sô-cô-la, hàng từ nước ngoài về đấy.”
Cũng không hẳn, miếng sô-cô-la này là do nước ta tự sản xuất, nhưng trong mắt chị ba Cố, thứ mà người nước ngoài ăn, lại là thứ không nhiều ở trong nước thì đều là đồ hiếm, nói là hàng nước ngoài cũng được vậy.
Sô-cô-la đã nằm trong miệng chị cả Cố, chị nhai nhai:
“Hơi đắng nhỉ.”
Nhưng chị không nhè ra, bởi vì trong cái đắng chị đã nếm thấy vị ngọt.
Tô Hà cười nói:
“Ăn vào đúng là có hơi đắng một chút.”
“Mẹ ơi, mẹ đang ăn gì thế?”
Cô bé Triệu Thanh Ngọc chạy tới, Tô Hà đưa cho con bé một miếng, trẻ con không giống người lớn, có lẽ đều thích ăn sô-cô-la, con bé ăn xong hỏi:
“Mợ ơi còn nữa không ạ?”
