Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 158
Cập nhật lúc: 27/02/2026 15:32
“Họ chia nhau ra để đi.”
Tô Hà xách một giỏ trứng gà, một giỏ rau xanh, mẹ Cố mang theo ít lương thực, muối, nến các loại, cũng không biết cha mẹ Phùng đã ăn cơm tối chưa nên mẹ Cố mang theo ít bánh trứng gà ăn thừa lúc tối.
Cũng không hẳn là thừa, thực ra là mẹ Cố cố tình để lại, bánh kiều mạch trứng gà, còn có một bát sốt trứng gà.
Hai cha con cha Cố và Cố Kiến Hoa mỗi người vác hai bó củi.
Căn nhà cha mẹ Phùng ở không lớn, chỉ có hai gian phòng.
Vào cửa là cái bếp lớn để nấu cơm, trên bếp có một cái nồi sắt, thông với cái giường lò (kháng) ở phòng trong, trong bếp có một cái chum nước lớn, trong chum có nước, chắc là nước do cha Phùng gánh về.
Phòng trong có một cái giường lò có thể ngủ được hai ba người, trên giường lò có tủ giường, dưới đất có một cái bàn và ghế bị khập khiễng.
Nhìn chung đồ đạc lớn trong nhà khá đầy đủ.
Trong một ngày, cha mẹ Phùng đã dọn dẹp sạch sẽ rồi.
Đem đồ đạc mang theo đặt gọn gàng vào chỗ, mẹ Cố nói với mẹ Phùng:
“Em gái này, hai vị thiếu thốn thứ gì cứ bảo chúng tôi, để Tiểu Hà và Kiến Hoa lên huyện mua về cho.”
Họ sẽ lén lút gửi qua đây.
Cha mẹ Phùng:
“Cảm ơn, làm phiền gia đình quá.”
Cha Cố:
“Đừng nói thế, người thân bạn bè với nhau thì nên giúp đỡ lẫn nhau chứ.”
Chương 125 Cuộc sống lao cải
Cha mẹ Phùng là cha mẹ của chị dâu ba của Tiểu Hà chứ không phải người ngoài, cha Cố nghĩ bụng chỉ cần có thể giúp được thì ông sẽ cố gắng hết sức.
Thứ cha mẹ Phùng cần vẫn còn khá nhiều, mẹ Phùng viết một cái danh sách đưa cho Tô Hà, lại đưa thêm hai mươi đồng cùng với tem phiếu.
“Tiểu Hà, làm phiền con quá.”
Thế sự vô thường, cuộc sống của họ đã xảy ra sự thay đổi nghiêng trời lệch đất, t.a.i n.ạ.n và ngày mai cái nào đến trước họ đều không biết được.
“Không có gì đâu bác gái, ngày mai con lên trấn sắm sửa đầy đủ những thứ này.”
Tô Hà nhận lấy tờ giấy.
Trên đó ghi toàn là đồ dùng hằng ngày:
“Phích nước, ấm đun nước, kéo, d.a.o phay, thớt, muối, nồi niêu bát đĩa, chiếu trải giường lò, thùng gỗ, cái xẻng, chổi...”
Trước khi đi, mẹ Cố hỏi cha mẹ Phùng:
“Em gái, hai vị biết cách nhóm lửa bằng cái bếp này chứ?”
Cha mẹ Phùng gật đầu:
“Biết ạ, Bí thư và Đại đội trưởng đã dạy chúng tôi rồi.”
Dùng bếp đất nhóm lửa nấu cơm thì họ vẫn biết, trước đây không biết nhưng đầu năm nay đến nhà họ Cố, họ thấy mẹ Cố nhóm lửa nên cũng học được, hơn nữa trước khi đi Bí thư và Đại đội trưởng cũng đã dạy qua.
Cũng đã giúp họ nhóm lửa một lần.
Buổi chiều họ đã nhóm lửa nấu cơm rồi, mặc dù cháo ngô đó nấu lúc nhừ lúc cứng không đều nhưng vẫn ăn được, nấu đồ bằng nồi lớn họ có chút không nắm vững được hỏa hậu.
Trước đây ở nhà toàn dùng nồi nhỏ để nấu thôi.
“Vậy được rồi, chúng tôi xin phép về trước, tối mai lại qua nhé.”
Mẹ Cố nói.
Cha mẹ Phùng ra tiễn:
“Đi đường cẩn thận nhé.”
Trên đường về Tô Hà nói với cha mẹ Cố:
“Cha mẹ, con cảm ơn hai người.”
Nhà họ Phùng xảy ra chuyện này, người bình thường đều ước gì có thể phủi sạch quan hệ, tránh càng xa càng tốt vì sợ liên lụy đến mình.
Nhưng cha mẹ chồng cô vẫn luôn giúp đỡ.
Không cần nói cũng biết, đây chắc chắn là nể mặt cô, dù sao đối phương cũng là cha mẹ của chị dâu ba của cô.
Tô Hà đột nhiên nói cảm ơn, cha mẹ Cố nhất thời chưa kịp phản ứng:
“Hả?”
Giây tiếp theo mẹ Cố nói:
“Cảm ơn cái gì chứ, đều là người thân cả, giống như cha con đã nói đấy, người thân có khó khăn, lại còn đến chỗ chúng ta rồi, nên những gì giúp được thì chúng ta giúp thôi.”
“Đúng thế, vả lại vợ chồng thầy Phùng đều là người tốt như vậy cơ mà.”
Cha Cố cũng tán thành.
Không vì điều gì khác, chỉ vì người ta đã quyên góp hơn nửa tài sản cho quốc gia để mua nhu yếu phẩm trong thời kỳ kháng chiến, người tốt biết bao.
Dù sao thì ông cũng nghe nói có những người đã trực tiếp ra nước ngoài ở luôn rồi.
Mẹ Cố thở dài nói:
“Mẹ nói với hai đứa một câu, cái gì mà cấp trên định đoạt, chưa chắc nó đã đúng đâu.”
“Mẹ với cha con tuy chưa từng đi học, chẳng có mấy văn hóa, nhưng khả năng phân biệt đúng sai thì vẫn có.”
Tô Hà cười nói:
“Mẹ nói đúng lắm ạ.”
Tư tưởng của hai người mẹ trong gia đình cô thì người bình thường không bì kịp được, vẫn là câu nói đó, nếu sinh ra ở hậu thế thì mẹ cô, mẹ chồng cô chắc chắn sẽ có một phen sự nghiệp lẫy lừng.
Về đến nhà, hai bảo bối đã được chị ba của chúng dỗ ngủ rồi.
Tô Hà chui vào chăn, ôm lấy Kiến Hoa nhà mình tiếp tục khen ngợi cha mẹ Cố, không ai là không thích người khác khen ngợi mình, cũng không ai là không thích vợ khen ngợi cha mẹ mình.
Cố Kiến Hoa ôm lấy vợ mình:
“Đó là vì con dâu là em tốt mà, bản thân em đã rất xuất sắc rồi.”
Anh cảm thấy nàng dâu tốt, cha mẹ chồng tốt đều là từ hai phía mà ra.
Người ta thường nói đàn ông thì thần kinh thô, chuyện gia đình không hiểu mấy cũng chẳng thèm quản.
Sai lầm lớn, đàn ông cái gì cũng biết cả, chỉ là không nói, không muốn quản mà thôi.
Cha mẹ anh đúng là người tốt, đối xử với con dâu cũng thật sự rất tốt, nhưng vợ anh cũng tốt cơ mà.
Cứ lấy chị ba anh mà nói, hồi đó ly hôn quay về, đổi lại là con dâu nhà khác chắc chắn đã làm ầm lên rồi, vợ anh thì không, còn vô cùng ủng hộ.
Còn cả chuyện xây nhà này nữa, vợ anh không đòi tiền cha mẹ anh mà dùng tiền của chính hai vợ chồng để xây.
Đổi lại là nhà khác chắc chắn là cha mẹ phải bỏ tiền ra.
Còn cả những chuyện thường ngày nữa, cha mẹ anh gửi đồ cho các chị của anh, con dâu nhà khác chắc cũng sớm làm loạn rồi.
Ngay trong đơn vị của anh có một đồng nghiệp trong nhà cãi nhau cũng chỉ vì dịp tết mẹ anh ta cho con gái lấy đi nửa con gà, thế là con dâu làm loạn lên.
Làm loạn mất mấy ngày, lúc đi làm cứ kể khổ với họ mãi.
Nghe đồng nghiệp kể khổ Cố Kiến Hoa liền nhớ tới, hằng năm mẹ anh đều ấp một đàn gà con cho chị hai anh, về chuyện này anh chưa từng nghe vợ mình nói lấy một câu phàn nàn.
Vì thế anh cảm thấy vợ tốt cha mẹ chồng tốt là từ hai phía, vợ tốt mà gặp phải mẹ chồng ác nghiệt cũng không xong, mẹ chồng tốt mà gặp phải nàng dâu không hiểu chuyện cũng không được.
Tô Hà cười nói:
“Anh còn khen ngược lại em nữa cơ đấy.”
Cố Kiến Hoa:
“Nên khen chứ, em là người tốt mà.”
Vợ anh rất độ lượng.
Tô Hà nổi hứng:
“Vậy nói đi, em tốt ở chỗ nào nào.”
Cố Kiến Hoa liền kể ra từng chuyện một.
Tô Hà nghe xong:
“Chỉ có mấy chuyện này thôi à.”
Chưa nói đến chị ba Cố, cứ nói chuyện mẹ Cố ấp gà con cho chị hai Cố đi, cô có gì mà phải nói chứ, số gà đó đều là do mẹ Cố nuôi cơ mà.
