Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 183
Cập nhật lúc: 27/02/2026 17:26
“Bất kể là con gái hay con trai hễ làm việc chăm chỉ là được mọi người quý mến.”
Hơn nữa bây giờ lại còn đi học đại học, cái đó đúng là miếng mồi ngon.
Nhưng đều bị mẹ Cố khéo léo từ chối hết.
Hồng Tinh đi học đại học này một chốc một lát không về được, định hôn à?
Lỡ như Hồng Tinh gặp được cô gái mình thích ở trường thì sao?
Mọi người cũng hiểu, nhưng chỉ là không cam lòng nên hỏi thăm chút thôi.
Chị hai Cố và Minh Nguyệt cũng đã qua trò chuyện với Hồng Tinh, chị hai Cố rất hâm mộ, cũng không biết con gái lớn của mình có được tiến cử đi học đại học không.
Đi học đại học là chuyện tốt biết bao nhiêu.
Cho con đi học thì thứ nhất là để nó không bị mù chữ, thứ hai chắc chắn là nhắm đến việc cho con thi đại học.
Chị hai Cố hy vọng con gái mình có thể có cơ hội được tiến cử đi.
Đi học đại học Minh Nguyệt cũng hy vọng được đi, chỉ là đi học đại học đồng nghĩa với việc phải xa Đường Trạch Húc, cô không muốn xa nhau...
Cô rất không nỡ.
Đang lúc tân hôn ngọt ngào.
Nhưng nghĩ cái này cũng còn sớm, đi học đại học cũng là chuyện của mấy năm sau, thôi cứ không nghĩ đến nữa, nghĩ đến lại thấy buồn.
“Vợ ơi sau này nếu em được tiến cử đi học đại học Công nông binh, anh ủng hộ em.”
Trên đường về Đường Trạch Húc nói.
Cậu biết vợ mình thành tích học tập tốt, cô luôn đứng đầu lớp, mẹ vợ cậu cũng từng nói nếu kỳ thi đại học không bị bãi bỏ thì ước chừng vợ cậu đã đi học đại học rồi.
Chỉ là kỳ thi đại học bị bãi bỏ nên không đi được.
Nhưng nếu vợ cậu được công xã tiến cử đi học đại học, cậu ủng hộ.
Minh Nguyệt cười nói:
“Chuyện chưa đâu vào đâu mà.”
Đường Trạch Húc:
“Ý anh là đừng vì bất kỳ ai mà từ bỏ tiền đồ của mình.”
“Vợ ơi nếu em đi học đại học, anh sẽ tự hào về em.”
“Chỉ là lúc đó em đừng có bỏ rơi anh, đi thích người khác đấy nhé.”
Minh Nguyệt:
“Sẽ không đâu, em sẽ không thích người khác.”
Đường Trạch Húc:
“Haiz, giá mà anh biết biến hình thì tốt biết mấy, biến thành người tí hon như cái que diêm ấy, lúc đó anh sẽ ở trong túi áo em, em đi đâu anh theo đó.”
“Như vậy hai chúng mình lúc nào cũng không phải xa nhau rồi.”...
Chương 141 Anh cả năm nay sẽ về
Minh Nguyệt bị lời này của cậu làm cho phì cười, cô nói:
“Cậu cũng tốt nghiệp cấp ba mà, biết đâu lúc đó cả hai chúng mình đều được tiến cử đi học đại học thì sao.”
Đường Trạch Húc lắc đầu:
“Làm sao có thể chứ, chúng mình phải có vận may lớn cỡ nào thì hai vợ chồng mới cùng được tiến cử.”
“Hơn nữa anh là thanh niên xuống nông thôn.”
Minh Nguyệt:
“Hồng Tinh cũng là thanh niên xuống nông thôn mà, chúng mình cứ hy vọng xem sao.”
Đường Trạch Húc ôm lấy vợ:
“Được, chúng mình cứ hy vọng xem sao.”
Mặc dù tình huống này không khả quan lắm nhưng có thể hy vọng một chút.
Nhỡ đâu hai vợ chồng họ thật sự được chọn thì sao.
Đã đến cuối năm.
Mẹ Tô cho Tô Hà xem thư, là do anh cả Tô Việt gửi tới, trong thư nói năm nay họ sẽ về ăn Tết, cả gia đình ba người cùng về.
Năm nay là Tết năm 71 rồi.
Con gái Tô Việt là Tô Miên, cô bé Miên Miên cũng đã bảy tuổi rồi, sinh năm 64.
Trẻ con lớn rồi mang theo trên tàu xe cũng không sợ.
Mẹ Tô nói:
“Nếu không có gì bất ngờ thì năm nay vợ chồng anh ba con cũng về.”
Năm ngoái định về nhưng con cái bị cảm nên không đi được.
“Vậy thì tốt quá rồi, cả gia đình chúng ta được đoàn tụ rồi.”
Cả gia đình cô đoàn tụ thật sự không dễ dàng gì, anh cả cô năm 63 có về một lần, mà bây giờ ăn Tết đã là năm 71 rồi, khoảng thời gian tám năm.
Còn có anh ba cô nữa, từ năm 66 đến nay là năm 71 cũng gần năm năm rồi mới định về.
Nghề nghiệp của anh cả không cho phép anh xin nghỉ hàng năm, sau này có con cái đi đường không thuận tiện, anh ba cô cũng tương tự, giai đoạn đầu con cái còn quá nhỏ không tiện mang theo trên đường.
Bây giờ Tiểu Thành Diệu bốn tuổi rồi, dẫu sao cũng lớn hơn một chút.
Mẹ Tô cũng vui mừng, con trai cả con trai út đã mấy năm không gặp rồi, lòng người hướng xuống, làm cha mẹ có ai mà không thương nhớ con cái chứ.
“Mẹ bảo cha con chuẩn bị thêm nhiều thịt chút, Tết đến sẽ dùng tới.”
Tô Hà:
“Mẹ ơi, không chỉ phải chuẩn bị thêm nhiều thịt mà còn phải chuẩn bị chăn nệm và đủ thứ đồ đạc khác nữa.”
“Nếu năm nay cả anh cả và anh ba con đều tới, ít nhất chúng ta phải chuẩn bị sẵn chăn nệm cho người ta ngủ.”
Thời đại này của họ không giống sau này, chăn nệm rất nhiều, đa số các gia đình đều không có chăn nệm dư thừa, dẫu sao bông và vải đều có định lượng cả.
Mỗi người mỗi năm chỉ có thể lĩnh theo định mức đó thôi.
Mẹ Tô nghe vậy:
“Chăn nệm mới có hai bộ.”
Tô Hà:
“Không đủ đâu mẹ ơi.”
“Anh cả chị dâu, anh ba chị dâu còn có hai đứa nhỏ nữa, lớn bé cộng lại là sáu người cơ mà, kiểu gì cũng cần bốn bộ.”
Cô biết chăn nệm mẹ cô chuẩn bị đều là loại đơn, không chỉ chăn nệm mà cái giường đó cũng đều là loại đơn, lại còn là kiểu giường tầng nữa.
“Chăn nệm phía con có không cần làm mới, lúc đó con mang qua cho mẹ, nhưng cái giường đó mẹ phải bảo cha sửa sang lại một chút, đổi thành giường lớn.”
“Phòng ốc các thứ cũng phải dọn dẹp lại một chút, khăn mặt, chậu rửa mặt, bàn chải đ-ánh răng, dép lê các thứ dùng cá nhân của họ mẹ cũng phải chuẩn bị sẵn cho họ.”
Mẹ Tô:
“Được rồi, chủ nhật mẹ với cha con dọn dẹp lại một chút, chuẩn bị thêm.”
Con gái nói đúng, còn gần một tháng nữa là Tết, trong nhà quả thật phải dọn dẹp lớn một trận.
Tô Hà:
“Mẹ ơi, cứ chủ nhật này đi, ba ngày nữa con qua cùng mọi người dọn dẹp.”
“Được.”
Chủ nhật Tô Hà định một mình cô đi dọn dẹp thôi, Cố Kiến Hoa nghe thấy liền bảo anh cũng đi, dù sao anh cũng được nghỉ.
Giúp cha mẹ vợ dọn dẹp nhà cửa, cha mẹ vợ cũng không còn trẻ nữa, vật nặng gì đó cứ để anh bê.
Tô Hà nghe xong mà cảm động hết sức:
“Người ta bảo một chàng rể bằng nửa đứa con trai, quả nhiên nói đúng thật.”
Cố Kiến Hoa:
“Anh nên làm mà.”
Cha mẹ của vợ cũng là cha mẹ của anh, giúp cha mẹ mình thì còn gì phải nói nữa, chẳng phải là việc nên làm sao.
Tô Hà:
“Vẫn là nên sinh nhiều con cái, con cái đông thì trong nhà có chuyện gì không thiếu người giúp đỡ.”
Không nói nhà mẹ đẻ cô, cứ nhìn nhà mẹ chồng cô xem, trong nhà có khách khứa gì là mẹ Cố gọi thẳng chị hai Cố qua giúp luôn.
Cố Kiến Hoa:
“Vậy chúng mình sinh thêm đứa nữa nhé?”
Tô Hà:
“Em sinh cho anh mười đứa luôn nhé.”
Nói xong ha ha cười.
