Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 196
Cập nhật lúc: 27/02/2026 17:29
“Gà trong nhà sắp bị chúng ta ăn sạch rồi."
Tô Hà cười nói với chị hai Cố và Minh Nguyệt.
Chị hai Cố, “Ăn hết thì lại nuôi, đi học này thì phải ăn nhiều thịt một chút mà tẩm bổ."
Con rể cả của bà cả tháng nay cũng ngày ngày bắt gà hầm gà cho Minh Nguyệt ăn.
Ở nông thôn ăn thịt thì cũng chỉ có thịt gà thôi, cái khác cũng chẳng có.
Nhanh ch.óng phía công xã có tin tức tới, yêu cầu điền tờ khai nguyện vọng.
Minh Nguyệt cũng không biết nên chọn trường nào thì tốt, liền hỏi Tô Hà, Tô Hà liền nói ra mấy trường mà mình biết, đa số đều là ở thủ đô.
Bởi vì anh ba cô thi vào thủ đô nên rất am hiểu về các trường đại học ở đó.
“Mợ, Trường Ý Trường An hai đứa điền nguyện vọng vào những trường nào vậy ạ?"
Trường An chọn Đại học Y khoa Thủ đô, anh muốn học y.
Trường Ý chọn Đại học Bắc Kinh, ngoài ra còn có Sư phạm, Hàng không Vũ trụ Bắc Kinh...
Tô Hà chọn giống hệt con gái mình.
Minh Nguyệt cảm thấy bản thân chắc là không thi đỗ nổi vào những học phủ cấp cao như Thanh Hoa, Bắc Kinh, nên đã chọn Sư phạm này nọ.
Tô Hà, “Không sao, cứ viết thêm mấy cái vào, nhỡ đâu lại đỗ thì sao."
Thế là cũng điền thêm cả Thanh Hoa, Bắc Kinh vào nữa.
Cố Lê cũng ở đó, nguyện vọng đầu tiên cô ta viết chính là Đại học Bắc Kinh, cô ta cảm thấy mình làm bài rất tốt, chắc chắn có thể vào được Bắc Kinh.
Điền xong nguyện vọng, Minh Nguyệt định sang chỗ Hiểu Mai ngồi chơi một lát.
Tô Hà thì dắt hai đứa nhỏ sang nhà anh hai cô.
Cháu gái Tinh Nhiên thành tích cũng rất tốt, không có gì bất ngờ thì chắc chắn sẽ đỗ đại học.
“Tinh Nhiên điền nguyện vọng chưa?"
Tô Hà hỏi.
Mẹ Bùi, “Hôm qua đã đi điền rồi."
Tô Hà, “Cháu điền vào những trường đại học nào vậy?"
Tinh Nhiên giòn giã đáp, “Cô ơi, cháu điền Phục Đán, Đại học Chiết Giang ạ."
Tô Hà có chút bất ngờ, “Sao không điền Bắc Kinh, Thanh Hoa?"
Dù sao anh ba Tô Triệt, cũng chính là chú nhỏ của Tinh Nhiên đang ở thủ đô mà.
Tinh Nhiên lắc đầu, “Cháu muốn đi về phương Nam xem sao, nên đã chọn các trường đại học ở phía đó."
Cô bé muốn đi xem vùng Giang Nam như tranh thủy mặc được mô tả trong sách, cũng muốn đi đến thành phố biển lớn Thượng Hải xem thử.
Thủ đô thì cô bé đã đi rồi, năm kia đã theo cha mẹ đến nhà chú nhỏ chơi.
“Trường Ý Trường An, còn các em thì sao?"
Trường Ý, “Em chọn Đại học Bắc Kinh, Thanh Hoa, Sư phạm, Hàng không Vũ trụ, Ngoại ngữ..."
Trường An, “Em chọn Đại học Y khoa Thủ đô ạ."
Mẹ Bùi nghe vậy, “Trường An là muốn làm bác sĩ sao."
Trường An cười nói, “Dạ đúng ạ."
Suy nghĩ này cũng là từ năm ngoái khi đi nhà bác cả chơi, sau đó được đi xem bệnh viện nơi bác gái làm việc, nhìn thấy những bệnh nhân đó nên mới nảy ra ý định muốn làm bác sĩ.
Mẹ Bùi gật đầu, “Làm bác sĩ tốt đấy."
Tô Hà cũng thấy làm bác sĩ rất tốt, trong quan niệm của thế hệ họ, vài nghề nghiệp cao quý chính là quân nhân, bác sĩ và giáo viên.
Mấy nghề này là được ưa chuộng nhất.
Tuy nói phẩm hạnh của con người không liên quan đến nghề nghiệp, nhưng khi gặp những người làm các nghề này vẫn không nén nổi thiện cảm.
Mẹ Bùi hỏi, “Trường Ý thì sao?
Sau này cháu muốn làm gì?"
“Cháu vẫn chưa nghĩ kỹ ạ, đến lúc đó tốt nghiệp rồi tính sau vậy."
Trường Ý lắc đầu, chuyên ngành cô bé chọn là Ngoại giao, tiếng Anh và tiếng Nga của cô bé đều rất khá, sau khi bàn bạc với đồng chí Tô Hà thì đã chọn chuyên ngành này.
Đồng chí Tô Hà nói, sau này nếu thích thì có thể làm nhà ngoại giao..
Chương 149 Thủ khoa khối Văn và khối Lý của tỉnh
Thi đại học xong rồi thì cứ yên tâm chờ giấy thông báo nhập học là được.
Trong thời gian này Hiểu Mai và Tuyết Nhi đã tới chơi một lần, họ không dám chọn những trường như Bắc Kinh, Thanh Hoa, mà điền vào Đại học Sư phạm Thủ đô, các trường Lâm nghiệp, Dầu khí, Khoa học Kỹ thuật...
Trước khi điền nguyện vọng mọi người đã bàn bạc qua rồi, nghe nói ba người Tô Hà muốn đi thủ đô học, Minh Nguyệt, Hiểu Mai, Tuyết Nhi họ cũng tự nhiên mà chọn các trường đại học ở thủ đô.
Đi học ở nơi đất khách quê người, có người thân bạn bè ở bên cạnh cũng dễ bề chăm sóc lẫn nhau.
“Mợ ơi, khi nào thì có giấy thông báo nhập học ạ?
Không biết cháu có thi đậu không nữa."
Hiểu Mai rất lo lắng.
Cô cảm thấy mình làm bài thi rất tốt, cô có nắm chắc, nhưng vẫn rất lo âu.
Nhất định phải đỗ đấy nhé!
Tô Hà, “Hiểu Mai con yên tâm, con nhất định sẽ đỗ."
Tuyết Nhi nhìn chằm chằm đầy mong chờ, “Mợ ơi, còn con thì sao?"
Tô Hà, “Con cũng có thể đỗ, mợ có năng lực dự đoán tương lai đấy, tầm này sang năm chúng ta đang đi học ở thủ đô rồi."
Tuy nhiên, dù có an ủi bao nhiêu đi chăng nữa thì trước khi giấy thông báo nhập học tới đều có vẻ bất lực.
Nhưng cũng không phải chờ đợi quá lâu.
Giữa tháng Giêng, hai người Tuyết Nhi, Hiểu Mai đã nhận được thông báo của Đại học Sư phạm.
Đồng thời tới còn có thông báo trúng tuyển Đại học Bắc Kinh của bốn người Cố Lê, Minh Nguyệt, Tô Hà, Trường Ý, cùng với thông báo của Đại học Y khoa của Trường An.
Cùng lúc đó còn có các lãnh đạo tỉnh, lãnh đạo thành phố, một đoàn người đông đảo, còn có cả phóng viên chụp ảnh nữa.
Bởi vì đã xuất hiện thủ khoa.
Trường Ý và Trường An, hai chị em, lần lượt là thủ khoa khối Văn và khối Lý của tỉnh, còn có Tô Hà người làm mẹ này là á khoa khối Văn của tỉnh.
Cái huyện nhỏ bé này thế mà lại xuất hiện mấy người đỗ đại học, trong đó thế mà còn có cả thủ khoa khối Văn và khối Lý của tỉnh nữa.
Các lãnh đạo trò chuyện một lát, phát hiện cái huyện nhỏ này trước kia cũng từng xuất hiện thủ khoa mà, lại trò chuyện tiếp, phát hiện thủ khoa khối Văn, Lý năm nay chính là hai đứa cháu gọi thủ khoa tỉnh năm đó là cậu.
Điều này quả thật là quá lợi hại rồi!
Các lãnh đạo và phóng viên lái những chiếc xe nhỏ dưới sự dẫn đường của lãnh đạo huyện đã tới đại đội Hướng Dương, lại tìm bí thư, rồi đi đến nhà họ Cố.
Nói thật, Tô Hà người làm mẹ này, cho dù đã từng xem trong sách, biết con gái con trai mình là thủ khoa khối Văn và Lý của tỉnh, nhưng ở thế giới hiện thực, tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này, vẫn kích động đến mức không kìm được nước mắt.
Hai bảo bối của cô thật sự quá tuyệt vời.
Cố Kiến Hoa người làm cha này mắt cũng đỏ hoe, tuy thường xuyên nghe mẹ mình nói Trường Ý Trường An phải nhìn vào bác ba của tụi nó mà phấn đấu, thi đỗ đại học đi Bắc Kinh mà học.
Nhưng đó cũng chỉ là nói suông thôi.
Thật sự thi đỗ rồi, Cố Kiến Hoa nhất thời có chút ngây người, anh đang nghĩ hai đứa con của mình chắc là Văn Khúc Tinh đầu t.h.a.i quá.
Vợ chồng Tô Hà Cố Kiến Hoa đã như vậy rồi thì mẹ Cố càng khỏi phải nói, kích động đến mức khóc luôn, nước mắt không ngừng rơi được, trong lòng bà vốn không muốn khóc trước mặt các lãnh đạo và phóng viên đâu.
Nhưng nước mắt thật sự không kìm được, cứ thế rơi lã chã.
Ba người này cảm xúc đều kích động như vậy, may mà cha Cố đã trấn tĩnh lại được, đừng nhìn cha Cố bình thường ít nói, đến lúc gặp cảnh tượng quan trọng thì thật sự là rất vững vàng.
