Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 210
Cập nhật lúc: 27/02/2026 19:35
“Trường An lại đưa cho cậu ta một quả táo và một quả lê, chỗ còn lại thì cất đi.
Bạn cùng phòng của cậu tên là Tần Phong, lớn hơn cậu hai tuổi, có lẽ vì thấy cậu nhỏ tuổi nên khá quan tâm, thường xuyên giúp lấy nước nóng, pha sữa bột, còn pha cho cậu một ly.”
Cho nên có đi có lại mới toại lòng nhau.
“Này, chị gái cậu trông có giống cậu không?"
Bạn cùng phòng đột nhiên hỏi.
“Tôi chưa từng thấy cặp sinh đôi nào cả."
Trường An:
“Giống mà cũng không giống."
Bạn cùng phòng:
“Gì mà giống mà cũng không giống?"
Trường An:
“Tức là có chỗ giống, cũng có chỗ không giống."
Bạn cùng phòng:
“....
Cậu nói như không nói vậy."
Trường An:
“Hôm nào tôi dẫn cậu đi gặp là biết ngay."
“Được thôi."
“Đợi khi nào có thời gian tôi mời các cậu về nhà tôi ăn cơm."
Nhà Tần Phong cũng là dân bản địa ở Kinh Thị.
Tô Hà bên này đã về đến trường:
“Tô Hà, cậu đi đâu chơi đấy?"
Từ Phương hỏi.
Tô Hà:
“Tớ qua chỗ anh ba tớ một chút."
“Ồ ồ."
Người ta có người thân ở Kinh Thị mà.
“Mẹ về rồi ạ."
Trường Anh ló đầu ra từ giường tầng trên.
Tô Hà:
“Ừ, mẹ về rồi, có mang gà quay đây, con mau xuống ăn đi."
“Vâng."
Trường Ý xuống giường ngồi trên giường của Tô Hà, Tô Hà đưa túi đồ cho con bé:
“Ăn đi, vẫn còn nóng đấy."
“Mẹ không ăn ạ?"
“Mẹ ăn rồi, mẹ ăn cả một con luôn."
Tô Hà nói.
Trường Ý:
“Dạ vâng."
Mẹ cô đúng là cực kỳ mê ăn gà.
Lúc này Minh Nguyệt và Hàn Giai Giai xách phích nước đi vào:
“Tô Hà/
Mợ, người về rồi ạ."
“Về rồi đây."
Hai người bảo:
“Ngâm chân không ạ?
Tụi con có lấy nước nóng đây."
Tô Hà:
“Ngâm chứ."
Vì Trường Ý đang ngồi trên giường của cô, nên Tô Hà ngồi sang giường của Minh Nguyệt, Hàn Giai Giai, Minh Nguyệt và cô, ba người ngồi thành hàng ngâm chân.
Tô Hà lấy ba quả táo ra:
“Ăn táo đi."
Chia cho mỗi người một quả.
Ngoài con gái mình và cô cháu gái Minh Nguyệt ra, người Tô Hà thân thiết nhất chính là Hàn Giai Giai, hai người cùng khoa, lúc đi học, tan học hay đi ăn đều ở cùng nhau.
“Cảm ơn cậu."
“Cảm ơn mợ."
“Đúng rồi mợ, hôm nay Cố Lê có đến tìm mợ đấy?"
Minh Nguyệt nói.
Tô Hà:
“Tìm tớ làm gì?
Có chuyện gì không?"
Minh Nguyệt:
“Con hỏi rồi nhưng cậu ấy không nói, bảo là tối sẽ quay lại tìm mợ."
Tô Hà:
“Được thôi."
Chương 159 Không đẹp bằng cậu (Đ-ánh số chương gốc bị nhảy)
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, Tô Hà vừa ngâm chân xong thì Cố Lê đã sang tới.
Thấy có nhiều người ở đây, Cố Lê không tiện nói chuyện mượn tiền, bèn bảo:
“Thím ơi, cháu có chuyện muốn nói với thím, thím ra ngoài một chút được không?"
Tô Hà đi ra ngoài với cô ta:
“Chuyện gì mà thần thần bí bí thế?"
Cố Lê sắp xếp ngôn ngữ:
“Thím ơi, cháu muốn mượn thím ít tiền được không ạ?"
“Mượn tiền?
Bố mẹ cháu không đưa tiền cho cháu à?"
Tô Hà hỏi.
Cố Lê:
“Có đưa nhưng không đủ ạ."
Tô Hà:
“Cháu cần tiền làm gì?
Mượn bao nhiêu?"
Cố Lê:
“Thím ơi cháu có việc dùng đến, cháu muốn mượn một trăm, thím có không ạ?
Nếu có thím cho cháu mượn một chút, khi nào có cháu sẽ trả lại thím."
“Thím không có nhiều tiền thế đâu, Cố Lê, nếu cháu cần tiền gấp thì viết thư về nhà đi."
Giọng Tô Hà rất ôn hòa.
Cố Lê lắc đầu:
“Một trăm không mượn được thì năm mươi được không ạ?
Thím ơi cháu thực sự có việc gấp."
“Việc gấp gì?
Cháu bị ốm à?"
Tô Hà hỏi dồn.
Cố Lê phát bực với Tô Hà, rốt cuộc bà có cho mượn hay không mà cứ hỏi mãi:
“Thì có việc gấp thôi, thím có thì cho cháu mượn đi, cháu có sẽ trả, không quỵt đâu."
Tô Hà:
“Thím không có, Cố Lê à, cháu thực sự cần tiền gấp thì viết thư về nhà đi."
“Không phải chứ thím...
Sao thím lại không có tiền?"
Cố Lê có chút tức giận, sao Tô Hà lại không có tiền được?
Nhà bà ba người đi thi thì lấy cả thủ khoa lẫn á khoa, tỉnh đều có phát tiền thưởng, chưa kể bà đã đi làm bao nhiêu năm rồi, sao có thể không có tiền?
Bà ta rõ ràng là không muốn cho cô mượn.
Tô Hà:
“Tiền thím để ở nhà hết rồi, được rồi Cố Lê, nếu cháu có việc cần tiền gấp thì viết thư về nhà đi."
Cố Lê đi học đại học, vợ chồng Ngô Tam Phượng, Cố Ngân Trụ không đời nào không đưa tiền cho cô ta, đây là đứa con gái út họ yêu quý nhất.
Tô Hà không thèm quan tâm cô ta nữa mà đi vào ký túc xá, Cố Lê bực bội, hừ, hôm nay bà không cho tôi mượn tiền, đợi sau này tôi phất lên rồi thì đừng hòng đến nịnh bợ tôi.
Hiện tại cô ta đã bắt đầu trò chuyện với Chu Ứng Hoài rồi, Chu Ứng Hoài có ấn tượng rất tốt với cô ta, không có gì bất ngờ thì sau này hai người sẽ kết hôn.
Cố Lê hậm hực đi xuống lầu, Tô Hà không cho mượn tiền, đồng hồ chỉ có thể để sau mới mua vậy.
Sau khi Tô Hà vào phòng, Minh Nguyệt hỏi:
“Mợ ơi cậu ấy tìm mợ có việc gì thế?"
“Hỏi mượn tiền, mượn một trăm."
Tô Hà nói.
Minh Nguyệt chấn động:
“Mượn một trăm?
Cậu ấy mượn nhiều tiền thế làm gì?"
Tô Hà lắc đầu:
“Ai mà biết được, con bé bảo có việc gấp, cũng không nói rõ cho mợ là việc gì."
“Thế mợ có cho mượn không?"
Tô Hà lắc đầu:
“Không mượn, mợ bảo con bé viết thư về nhà đi nhưng nó không chịu."
Minh Nguyệt:
“Mợ không cho mượn là đúng rồi, bố mẹ cậu ấy chắc chắn đã đưa không ít tiền đâu, cậu ấy còn đi cả giày da nhỏ rồi kìa."
Đôi giày da đó không hề rẻ, một đôi thấp nhất cũng bảy tám đồng.
Tô Hà:
“Ừ, không cho mượn."
“Nhưng nếu con cần tiền thì cứ bảo mợ, mợ đưa cho."
Minh Nguyệt:
“Con cảm ơn mợ."
Cô gái lớn 28 tuổi nũng nịu dán vào người Tô Hà.
“Nhưng trên người con vẫn còn hơn một trăm đồng, kỳ học này đủ dùng rồi ạ."
Học đại học cũng chẳng có chỗ nào tiêu tiền, ở và ăn đều không mất tiền, ngày thường cùng lắm chỉ mua ít giấy b.út, với lại kem dưỡng da xức mặt thôi.
Mà một hộp kem dưỡng cô ấy có thể dùng tới ba bốn tháng.
Tô Hà:
“Ừ, tóm lại cần tiền thì cứ bảo mợ."
Trong mấy đứa cháu gái, Tô Hà thích nhất là Minh Nguyệt.
Con gái cô - Trường Ý đã ăn xong nửa con gà quay, đang ngâm chân, một tay cầm sách, một tay cầm quả táo đang ăn.
Hoàn toàn không để tai đến cuộc trò chuyện của họ.
Cô bé này thực sự rất chăm chỉ.
Ngày tháng ở trường trôi qua rất nhanh và cũng rất sung túc.
