Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 235
Cập nhật lúc: 27/02/2026 21:27
“Hai người các cậu ấy à, đúng là mối quan hệ giữa bà mai và thân chủ."
Chuyện này cô cũng là nghe Minh Nguyệt kể lại.
Hàn Giai Giai:
“Chuyện nam nữ này chẳng nói trước được điều gì, thấy hợp mắt là được."
Tô Hà tán đồng:
“Đúng vậy."
Dù sao thì Hồng Tinh và Hàn Giai Giai cũng cứ thế mà tìm hiểu nhau.
Hồng Tinh sinh đầu năm, Hàn Giai Giai sinh cuối năm, tính kỹ ra hai người cũng chỉ chênh nhau hơn một tuổi một chút, chưa đến hai tuổi.
Rất đẹp đôi.
Trường hợp của Hồng Tinh thuộc kiểu “cây sắt nở hoa", trước khi yêu thì chẳng biết gì, yêu vào một cái là thành thạo ngay.
Mua hẳn một chiếc đồng hồ đeo tay làm quà cho đối tượng Hàn Giai Giai, còn định mua cả xe đạp nữa, nhưng Hàn Giai Giai có rồi nên thôi.
Bình thường đồ ăn thức uống, quần áo giày dép thì không thiếu bao giờ.
Làm cho Hà Miêu Miêu trong ký túc xá lại một phen hâm mộ ghen tị.
Không phải chứ, mấy người đàn ông đó mù mắt hết rồi sao?
Con gái trẻ trung mơn mởn không muốn, cứ phải đi tìm hiểu mấy “bà già" ba mươi tuổi.
Cô ta nói với Tô Hà:
“Tô Hà, cậu có đứa cháu trai ưu tú như vậy, sao trước đây không nghe cậu nhắc tới nhỉ?"
Chương 175 Tìm đối tượng có tiền
Tô Hà:
“Nhà tớ người ưu tú nhiều lắm, nhưng các đồng chí nam bây giờ đều là 'hoa đã có chủ' hết rồi, chỉ còn lại các đồng chí nữ thôi, à không, các đồng chí nữ cũng có chủ cả rồi."
Hà Miêu Miêu:
“Con gái con trai cậu cũng có đối tượng rồi à?"
Tô Hà cạn lời:
“Chị ơi, chúng nó mới bao nhiêu tuổi đâu, còn chưa thành niên nữa là!"
Hà Miêu Miêu:
“Ôi dào, nếu cậu có quen ai thì giới thiệu cho tớ một người đi."
Ở trường có rất nhiều đồng chí nam ưu tú, nhưng chỉ ưu tú ở phương diện học tập thôi, còn với phụ nữ thì bủn xỉn lắm, cùng lắm là mời cậu ăn một bữa cơm, xem một bộ phim.
Sẽ không giống như đối tượng của Lý Ngọc Bình hay đối tượng của Hàn Giai Giai, tặng quần áo tặng đồng hồ như thế.
Tô Hà:
“Tớ không có đâu, toàn người đã kết hôn rồi thôi."
Hà Miêu Miêu thở dài:
“Tìm được đối tượng tốt khó thật đấy!"
Tô Hà:
“Cậu cứ đợi tốt nghiệp rồi tìm sau, hiện tại việc học là quan trọng nhất."
Hà Miêu Miêu:
“Tốt nghiệp xong thì tớ già rồi, ba mươi tuổi đến nơi rồi còn đâu."
Lý Ngọc Bình, Hàn Giai Giai, Tô Hà:
“.........."
Được rồi, bọn họ là “bà già".
Đợi sau khi Hà Miêu Miêu đi khỏi, Lý Ngọc Bình nói với Hàn Giai Giai:
“Giai Giai, cậu đừng kể với Hà Miêu Miêu là đối tượng cậu tặng cái này cái kia nữa, nhỡ đâu cô ta đi quyến rũ đối tượng của cậu thì sao."
Hàn Giai Giai không thèm chấp:
“Cô ta cứ việc quyến rũ, quyến rũ mà đi được thì đều không phải đàn ông tốt."
Tô Hà:
“Đúng, nhưng cháu trai tớ thì cậu có thể yên tâm."
Hà Miêu Miêu thực ra không hề có ý định chen chân vào giữa Hàn Giai Giai và đối tượng của cô ấy.
Cũng không học cùng trường, làm sao mà ra tay được.
Vả lại vì chuyện lần trước cô ta đã rút kinh nghiệm rồi, cô ta muốn tự mình tìm.
Chỉ là vận may của cô ta không tốt, toàn là không tìm thấy người ưng ý.
Trong mắt người ngoài, thậm chí là trong mắt bạn học, thân phận sinh viên đại học, đặc biệt là sinh viên Đại học Bắc Kinh đã đủ cao quý rồi.
Nhưng sinh viên đại học thì vẫn chỉ là sinh viên đại học, so với người giàu có thì chẳng là gì cả, mua một chiếc đồng hồ cũng không có tiền mua, mua một đôi giày da cũng không có tiền mua.
Mà người giàu có thì hoàn toàn không cần phải cân nhắc những thứ này.
Giống như những đối tượng cô ta tìm hiểu, mời đi ăn cơm thì bủn xỉn tính toán, còn đối tượng của Hàn Giai Giai và Lý Ngọc Bình, người ta vừa ra tay đã là đồng hồ, quần áo, giày da.
Thứ này đắt hơn đi ăn cơm nhiều lắm.
Cô ta lại tìm tiếp xem sao.
Tô Hà sau khi khai giảng đã nói với cố vấn học tập về việc muốn đẩy nhanh tiến độ học tập, cố vấn đã đồng ý, chủ yếu là vì thành tích của cô đứng đầu chuyên ngành.
Đẩy nhanh tiến độ học tập khiến Tô Hà trở nên bận rộn hơn, nhưng buổi trưa và buổi tối cô vẫn về nhà ăn cơm và ngủ nghỉ.
Rất nhanh đã đến ngày Quốc khánh mùng 1 tháng 10.
Trường học được nghỉ một ngày.
Sáng sớm hôm đó, gia đình sáu người nhà Tô Hà không ngủ nướng, dậy từ sớm để đến quảng trường Thiên An Môn.
Xem lễ kéo cờ.
Trước đây họ đã luôn muốn đi xem rồi, nhưng vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà trì hoãn mãi.
Lần này nhất định không thể bỏ lỡ.
Trường Ý nói:
“Nếu có cái máy ảnh thì tốt biết mấy, có thể chụp lại khoảnh khắc kéo cờ rồi."
Trường An:
“Cái thứ đó chắc là đắt lắm."
Trường Ý:
“Chắc chắn rồi, nhưng chị tính đợi sau khi tốt nghiệp đi làm, nhất định phải tiết kiệm tiền mua một chiếc máy ảnh."
Trường An:
“Thế thì có lẽ chị phải nhịn ăn nhịn mặc ba năm mới mua nổi đấy."
Trường Ý:
“Ba năm thì ba năm."
Trường An:
“Em thấy người ta chơi đàn piano hay phết, nếu được em sẽ mua một cây piano để trong nhà, rảnh rỗi thì đ-ánh vài bản."
Trường Ý:
“.........
Cậu em này, em học y mà, em mua piano làm gì?
Định dùng d.a.o mổ để đ-ánh đàn à?"
Trường An:
“Thì em thích mà."
Trường Ý:
“Cái đàn piano đó của em còn đắt hơn, máy ảnh của chị tiết kiệm hai năm có lẽ mua được, còn cái đàn piano đó chắc em phải tiết kiệm cả đời mới mua nổi."
Trường An:
“Em cứ nói thế thôi, ngoài piano ra em còn thích cả đàn cổ tranh, đàn mã đầu cầm nữa cơ!"
Trường Ý:
“Không phải chứ em trai, em học y mà, em còn thích âm nhạc nữa à?"
Trường An:
“Không đâu, em không hề có ý định chơi chúng, em chỉ muốn sưu tầm để chơi thôi."
Trường Ý:
“Sở thích của em đúng là đặc biệt thật."
Cuộc đối thoại của hai đứa bị hai vợ chồng Cố Kiến Hoa và Tô Hà đi phía sau nghe thấy, Tô Hà nhìn Cố Kiến Hoa, hỏi:
“Anh nghe thấy chưa?"
Cố Kiến Hoa:
“Nghe thấy rồi."
Tô Hà:
“Chúng ta cố gắng tiết kiệm tiền thôi!"
Nuôi con đúng là đốt tiền mà!
Nghe hai đứa nhỏ này đi, thứ chúng thích toàn là thứ gì đâu không hà, máy ảnh, piano, trời ạ!
Thực sự mà muốn mua hai thứ đó, tiền tiết kiệm của hai vợ chồng chưa chắc đã đủ.
Vẫn là hai đứa nhỏ chất phác hơn,
Trường Quân:
“Mẹ ơi, con muốn một quả bóng đ-á được không ạ?"
Tô Hà:
“Tất nhiên là được rồi."
Trường Hoan:
“Mẹ ơi, con muốn một quả cầu chinh ạ."
“Được, buổi chiều mẹ sẽ dẫn các con đi mua."
Xem xong lễ kéo cờ, cả gia đình đi về, về nhà ngủ bù một giấc đến mười giờ.
Tỉnh dậy thì đi chợ mua thức ăn về nấu cơm.
Trường Ý:
“Mẹ ơi, có người đang bán cá nhỏ kìa, mua một ít đi mẹ, chiên giòn ăn ngon lắm."
Tô Hà:
“Mua."
Trường An:
“Mẹ, con muốn ăn sườn."
Tô Hà:
“Mua."
Tô Hà cùng con gái lớn và con trai lớn phụ trách chọn rau, Cố Kiến Hoa và hai đứa nhỏ đi phía sau phụ trách xách đồ, chủ yếu là người làm cha như Cố Kiến Hoa xách.
