Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 251
Cập nhật lúc: 27/02/2026 21:29
“Tô Hà đã đoán ra được rồi, nhưng cô không hỏi, trái lại Cố Lê lại chủ động nhắc với cô.”
“Thím ơi, thím xem bụng cháu to chưa này.”
Cố Lê mỉm cười xoa bụng.
Tô Hà cười đáp:
“Cũng hơi to thật.”
Cố Lê:
“Bác sĩ nói trong này có khả năng là ba đứa bé, cho nên mới trông to thế này ạ.”
Tô Hà thầm nhủ trong lòng “giỏi thật đấy", đúng là nam nữ chính có khác, bất kể lúc nào cũng vậy, sinh con là phải sinh ba, còn là sinh ba cùng trứng nữa.
“Thím ơi, cháu mong nhất là sinh được hai con trai và một con gái.”
Cố Lê kỳ vọng nói.
Tô Hà mỉm cười:
“Thím thấy chắc đều là con trai hết đấy.”
Cố Lê nghe vậy liền hỏi:
“Thím ơi, sao thím nhìn ra được ạ?”
Tô Hà:
“Trực giác thôi.”
Cố Lê:
“Ba con trai cũng được ạ.”
Miễn là con trai là được rồi.
Cũng không trò chuyện gì nhiều, Cố Lê chống eo đi về.
Mang t.h.a.i ba là một tin vui, Cố Lê đương nhiên phải viết thư báo cho bố mẹ để chi-a s-ẻ niềm vui này.
Đối với Ngô Tam Phượng và Cố Ngân Trụ mà nói, đây quả thực là tin tốt, m.a.n.g t.h.a.i ba không phải là chuyện ai cũng làm được.
Tô Hà hai lần đều sinh đôi một trai một gái, đã được các bà các cô trong thôn khen nức nở rồi, giờ con gái bà m.a.n.g t.h.a.i ba, rốt cuộc ai mới lợi hại hơn đây?
Lại nữa, mang đa t.h.a.i có khả năng sinh non, nếu con gái bà có thể m.a.n.g t.h.a.i đến đủ tháng thì lúc sinh họ cũng có thể nói với bên ngoài là sinh non.
Nhưng người trong thôn cũng chẳng để ý lắm đến chuyện này, Cố Lê có kết hôn hay không, sinh con hay không, sinh mấy đứa cũng chẳng liên quan gì đến họ.
Ngược lại Cố mẫu sau khi nghe tin thì nói với Ngô Tam Phượng:
“Tam Phượng à, sau này chị có khối việc mà bận đấy.”
Mang t.h.a.i ba, một mình có chăm xuể không?
Chương 185 Sinh ba
Cố mẫu trước đây cảm thấy con bé Cố Lê kia cũng được, khá giỏi giang, đỗ cả Đại học Bắc Kinh.
Nhà nhị phòng cũng coi như có phượng hoàng bay ra rồi, chỉ là con phượng hoàng này sao đang bay giữa chừng lại tự mình hạ cánh thế kia?
Có m.a.n.g t.h.a.i trước khi cưới hay không thì Cố mẫu không rõ, nhưng nhìn cái bộ dạng vội vã kết hôn kia thì tám phần là có rồi.
Bỏ qua chuyện có trước khi cưới hay không, dù sao giờ đã có con, lại còn là sinh ba, mà bố mẹ chồng nó sức khỏe không tốt, không chăm nổi nó lúc ở cữ, cũng chẳng trông nổi cháu.
Đứa bé sinh ra thì ai trông đây?
Chắc chắn là Ngô Tam Phượng – mẹ đẻ nó phải giúp trông rồi, vả lại ba đứa bé, một mình liệu có quán xuyến nổi không?
Còn bao nhiêu vấn đề nữa, ba đứa bé liệu có đủ sữa uống không?
Không đủ thì có phải uống sữa bột không, một túi sữa bột ba đồng tiền, chẳng rẻ chút nào.
Ít nhất cũng phải cho con uống đến sáu tháng chứ.
Nhà chồng nó nghèo không có tiền, Cố Lê với chồng nó còn đang đi học chưa tốt nghiệp, tiền này ai bỏ ra đây?
Ước chừng lại là vợ chồng Ngô Tam Phượng và Cố Ngân Trụ gánh vác thôi.
Chuyện này làm ăn kiểu gì không biết, Cố mẫu nghĩ mãi không thông sao lại có người ngốc đến vậy.
Ngô Tam Phượng đương nhiên biết ý tứ trong lời nói của Cố mẫu.
Bà nói:
“Thím à, tôi chỉ sang chăm lúc ở cữ thôi, con cái thì do bà nội chúng nó trông.”
“Bà già đó ấy mà, vừa nghe con dâu m.a.n.g t.h.a.i ba, lại còn là ba đứa cháu trai, là đòi sang trông cháu ngay đấy.”
Ngô Tam Phượng vẫn có chút đắc ý, con gái bà vừa ra tay đã là sinh ba, ba đứa con trai.
Lúc trước m.a.n.g t.h.a.i trước khi cưới có chút mất mặt, nhưng sinh được ba đứa con trai này thì coi như đứng vững gót chân ở nhà chồng rồi, bà mẹ chồng kia chẳng phải phải đội nó lên đầu mà thờ sao.
Nhà ai mà con dâu một lần sinh được ba đứa chứ.
Cố mẫu nghe xong liền cười nói:
“Thế thì tốt quá.”
Dù sao cũng chẳng phải cháu nội bà, thích sao thì tùy, bà cứ coi như nghe chuyện vui thôi.
Lúc này, cháu gái lớn của bà đang ở nhà học ngoại ngữ đấy.
Nó biết nói mấy thứ tiếng nước ngoài liền, bà nghe chẳng hiểu gì cả.
Cố mẫu cảm thấy cháu gái lớn và cháu trai lớn ham học hoàn toàn là di truyền từ cậu út chúng nó, nghe thông gia kể lại, cậu út chúng nó năm xưa cũng học hành như vậy đấy.
Đám trẻ nhà khác nghỉ hè đều ra ngoài chơi, chỉ có cậu út chúng nó là ở lỳ trong phòng học bài.
Trời không phụ lòng người, cuối cùng cũng đỗ đại học.
Cố mẫu có ý khoe khoang hai đứa cháu nhà mình, liền nói chuyện với các bà các cô đang tán gẫu.
“Con bé Trường Ý nhà tôi nó đọc mấy cái thứ đó tôi nghe chẳng hiểu gì, cứ xì xà xì xồ, bảo là tiếng nước ngoài.”
Các bà cũng sẵn lòng trò chuyện với Cố mẫu nên tiếp lời:
“Thế thì chắc chắn rồi.”
“Trường Ý học ngành gì ở đại học thế?”
Những người này tuy không được đi học nhưng cũng biết, lên đại học là học kiến thức, cái thứ học ở đại học này không giống với trung học cơ sở hay trung học phổ thông đâu.
Đại học là học cái bản lĩnh để kiếm cơm đấy.
“Ngành Ngoại giao, Trường Ý học ngành Ngoại giao.”
Cố mẫu nhớ rất rõ ngành học của con dâu và mấy đứa cháu.
Các bà nghe xong, hiểu mà cũng như không hiểu:
“Ngành Ngoại giao à, thế là học cái gì?”
Cố mẫu cũng không rõ lắm:
“Nghe bảo là để giao thiệp với người nước ngoài, hình như là làm nhà ngoại giao.”
“Nhà ngoại giao cơ à, hèn chi cháu bà phải học tiếng nước ngoài, giao thiệp với người nước ngoài thì đương nhiên phải học ngoại ngữ rồi.”
Nói như vậy thì các bà đã hiểu rồi, nhà ngoại giao mà, là người cùng các vị lãnh đạo lớn đi nước ngoài, ngày ngày giao thiệp với người nước ngoài.
Trường An thì không cần phải nói, mọi người đều biết cậu bé học y, sau này sẽ làm bác sĩ.
Với những nghề nghiệp như bác sĩ, các ông các bà rất dễ nhớ.
Ngô Tam Phượng đứng bên cạnh nghe mấy người họ trò chuyện, trong lòng thấy rất khó chịu, sao những người này không hỏi han gì đến con gái bà nhỉ?
Con gái bà cũng là sinh viên đại học cơ mà.
Đừng vội, vẫn có người hỏi:
“Tam Phượng à, Cố Lê học ngành gì thế?”
Ngô Tam Phượng:
“Chính trị.”
Bà cụ kia hỏi tiếp:
“...
Ồ, chính trị à.”
“Học chính trị thì sau khi tốt nghiệp đại học làm cái gì nhỉ?”
Cụ thể làm cái gì thì Ngô Tam Phượng cũng không rõ, bà nói:
“Ngành này của nó sau này làm cái gì cũng được hết.”
Các bà:
“...
Ồ.”
Kỳ nghỉ hè trôi qua rất nhanh, trường học lại sắp khai giảng, lúc này đứa bé trong bụng Cố Lê đã được sáu tháng, bụng đã khá to rồi.
Nhưng cũng may, chưa đến giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ.
Việc đi lại của Cố Lê vẫn chưa thành vấn đề.
Đối với hành vi m.a.n.g t.h.a.i của Cố Lê, các bạn cùng phòng của cô đều vô cùng khó hiểu.
Lên đại học là để học tập, đằng này cô ấy lại để mình mang thai, tuy là đã kết hôn rồi.
