Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 254
Cập nhật lúc: 27/02/2026 21:30
“Đây là một món gỏi mới mà Tô Hà vừa mới sáng tạo ra.”
Ngoài sáu món ăn này, Trường Hoan còn làm thêm một đĩa trái cây:
quýt, lê, táo thái miếng xếp vào đĩa, bên trên rưới thêm một ít mật ong.
Cô bé gọi đó là salad trái cây, học theo món salad trái cây ở nhà hàng Old Moscow mà làm.
Cố Kiến Hoa mở một hộp đồ hộp:
“Góp cho đủ tám món nhé.”
Mọi người đã đông đủ, thức ăn đã dọn lên bàn, cả gia đình bắt đầu dùng bữa.
“Nào, cả nhà chúng ta cạn một ly, ăn mừng chúng ta mua được cửa hàng đầu tiên ở thủ đô.”
Tô Hà giơ ly lên.
“Cạn ly!”
Sáu người bọn họ, năm người uống nước ngọt, chỉ có một mình Cố Kiến Hoa là uống b-ia.
“Bố mẹ ơi, hay là chúng ta mở quán ăn đi.”
Trường An đang gặm một miếng cá hố bỗng nhiên nảy ra ý tưởng.
Bố mẹ cậu nấu ăn ngon thế này, mở quán ăn chắc chắn là được chứ?
Tô Hà:
“Mở quán ăn ư?”
Trường An:
“Đúng ạ, mở quán ăn, tay nghề nấu nướng của bố mẹ hoàn toàn có thể mở quán ăn được mà.”
“Nhưng mà mẹ với bố con đều phải đi làm mà.”
Tô Hà tiếc nuối.
Năm nay cô tốt nghiệp rồi, nhưng vì thành tích ưu tú nên giáo viên hướng dẫn đã nộp đơn lên ban giám hiệu nhà trường xin cho cô được giữ lại trường làm giảng viên, đơn đã được phê duyệt.
Sau Tết cô sẽ bắt đầu đi làm.
Trường Ý:
“Có thể nhờ ông bà nội ngoại sang đây mà.”
Ông ngoại và bà nội cô đều có tay nghề nấu ăn rất khá.
Phản ứng đầu tiên của Tô Hà là:
“Ông bà nội ngoại tụi con bao nhiêu tuổi rồi, đều đã bảy mươi cả rồi đấy.”
Trường Ý:
“Con thấy bốn người họ sức khỏe còn tráng kiện lắm.”
Mùa hè năm nay cô cùng ông nội và ông ngoại đi câu cá, hai ông lão ngồi lỳ ở đó nửa ngày trời chẳng nhúc nhích mà lưng cũng không đau, cô thử ngồi có nửa tiếng thôi đã chịu không nổi rồi.
Cố Kiến Hoa nhìn Tô Hà:
“Nói một cách công bằng thì tay nghề của bố là thật sự rất tốt đấy.”
Anh đang nói đến bố Tô.
Tô Hà suy nghĩ một lát:
“Vậy Tết năm nay về chúng ta hỏi thử xem sao?”
“Ừm, cứ hỏi thử xem, nếu họ sẵn lòng làm thì làm, tiền kiếm được lúc đó bàn bạc chia sau.”
Cố Kiến Hoa nói.
Tô Hà:
“Được, nếu bố mẹ không muốn thì chúng ta cứ mở hiệu sách trước đã.”
Trường An:
“Mẹ ơi, lúc trước con thấy cửa hàng mình mở hiệu sách cũng được, nhưng bây giờ con thấy chỗ đó hợp nhất là mở quán ăn.”
Trường Ý:
“Con cũng thấy vậy.”
Tô Hà:
“Ừ, đến lúc đó chúng ta xem lại sau, làm sao để lợi nhuận đạt mức cao nhất thì làm.”
Mở quán ăn hay bán quần áo nếu kinh doanh tốt đều rất kiếm tiền, hơn mở hiệu sách nhiều.
Chỉ là cô cảm thấy dùng cái cửa hàng hai tầng đó để mở tiệm quần áo thì hơi phí, bán quần áo thì chỉ cần mặt bằng một tầng thôi, không cần đến tầng hai làm gì.
Chuyện này cứ để về quê hỏi ý kiến mọi người rồi tính tiếp.
Buổi tối.
Tô Hà bàn bạc với Cố Kiến Hoa:
“Kiến Hoa, chúng ta phải mua một cái sân nhỏ thôi.
Năm sau đón bố mẹ hai bên qua đây mà không có chỗ ở thì không được.”
Cố Kiến Hoa:
“Vợ à, anh nghĩ chúng ta có thể thuê một cái sân trước đã.
Chúng ta mà mua sân nữa thì tiền tiết kiệm chẳng còn bao nhiêu đâu.”
Tô Hà suy nghĩ một hồi rồi nói:
“Anh nói đúng, vậy chúng ta cứ thuê một cái trước đã.”
“Đợi cửa hàng của chúng ta kiếm được tiền rồi hãy mua nhà.”
Cố Kiến Hoa không biết cô có quỹ đen riêng, cứ tưởng trong nhà chỉ còn hơn bốn nghìn đồng thôi.
Thực tế thì gia đình họ bây giờ khá là giàu có rồi.
Nhưng cứ nghe theo anh ấy đã, mở cửa hàng trước, đi từng bước một cho chắc chắn.
“Ừm, vả lại vợ ạ, lãnh đạo ở đơn vị anh nói, năm sau có khả năng sẽ phân nhà cho anh.”
Cố Kiến Hoa nói.
Tô Hà ngạc nhiên:
“Anh mới làm việc được một năm rưỡi mà lãnh đạo đã định phân nhà cho anh rồi sao?”
Cố Kiến Hoa:
“Ông ấy nghe nói anh dắt díu vợ con đi thuê nhà ở, vả lại ông ấy biết gia đình mình có sáu miệng ăn mà chỉ có một mình anh đi làm.”
Tô Hà cười nói:
“Lãnh đạo của anh chắc không phải tưởng anh đang sống rất khó khăn đấy chứ.”
Cố Kiến Hoa cũng cười theo:
“Đúng vậy, không chỉ lãnh đạo mà đồng nghiệp ở đơn vị anh ai cũng nghĩ như thế, dù sao nhà mình có sáu người mà chỉ mình anh có việc làm thôi.”
“Dựa vào đồng lương của một mình anh để nuôi cả gia đình, lại còn phải trả tiền thuê nhà.”
Tuy là sinh viên đại học thì rất oai, nhưng sinh viên thì tạm thời chưa đi làm được, phải mấy năm sau mới tốt nghiệp ra trường.
Mới đầu đồng nghiệp của anh đúng là rất ngưỡng mộ anh, vợ con đều là sinh viên đại học, chuyện này hiếm có gia đình nào bì được.
Nhưng sau đó nghĩ lại, cả nhà đều dựa vào lương của anh, ngưỡng mộ xong thì quay sang thương hại anh luôn.
Cố Kiến Hoa thì biết làm sao được, chỉ đành chấp nhận sự thương hại đó thôi.
Anh cũng chẳng thể đi nói với đồng nghiệp rằng:
“Mọi người đừng có thương hại tôi, nhà tôi vẫn còn mấy nghìn đồng tiền tiết kiệm đây này.”
Tô Hà:
“Tốt thôi, cứ để họ nghĩ chúng ta sống khó khăn đi.”
“Chuyện này có lợi chứ không có hại gì đâu.”
Bị người ta coi là nghèo thì đỡ bị kẻ khác dòm ngó.
“Đúng thế, nếu lãnh đạo mà biết nhà mình có mấy nghìn tiền tiết kiệm thì chắc chắn sẽ không ưu tiên phân nhà cho anh đâu.”
Tô Hà:
“Chứ còn gì nữa.”
Hai vợ chồng đang trò chuyện, ở phòng bên cạnh mấy đứa trẻ cũng đang tâm sự đêm khuya.
Trường An có chút lo lắng, trong nhà mua cái cửa hàng kia rồi thì tiền tiết kiệm chắc chắn chẳng còn bao nhiêu.
Cậu nói với Trường Ý:
“Chị ơi, hay là chúng mình đưa tiền mừng tuổi cho bố mẹ đi, chỗ bố mẹ chắc chẳng còn lại bao nhiêu nữa đâu.”
Tuy là trước khi đi thi đại học bố mẹ đều có công việc, đều là cán bộ công nhân viên chức, nhưng số tiền kiếm được mỗi tháng cậu cảm thấy đều tiêu sạch vào người bốn đứa trẻ tụi cậu rồi.
Từ khi bắt đầu có ký ức đến giờ, hình như anh em họ chưa bao giờ phải mặc quần áo có miếng vá.
Kẹo sữa, đồ hộp, bánh ngọt, sữa bột những thứ này chưa bao giờ thiếu.
Luôn luôn có sẵn, đến tận bây giờ cậu đã lớn thế này rồi mà mẹ vẫn mua sữa bột cho cậu uống, bảo là học hành vất vả phải bổ sung dinh dưỡng.
Bố mẹ cậu đối với việc nuôi dạy con cái là cực kỳ hào phóng.
Cho nên họ tiêu tiền như vậy thì tiền tiết kiệm chắc chắn không có nhiều, giỏi lắm thì cũng chỉ còn lại số tiền trợ cấp khi bố cậu phục viên thôi.
Nhưng số tiền đó bây giờ đã dùng để mua cửa hàng rồi, hết sạch rồi.
“Được, vậy chúng mình đưa bao nhiêu?”
Trường Ý hiểu ý em trai mình.
Cũng cảm thấy trong nhà không còn tiền dư giả nữa, số tiền mừng tuổi này để chỗ họ cũng chẳng có tác dụng gì, chi bằng đưa cho bố mẹ để ứng phó lúc cần kíp.
“Chị ơi, chỗ em có hơn một nghìn hai trăm đồng, đưa cho bố mẹ một nghìn, còn hơn hai trăm em tự giữ lại, chị thấy thế nào?”
“Chị ơi, tiền mừng tuổi của chị có bao nhiêu?”
Trường An hỏi.
Trường Ý:
“Chị nhiều hơn em một chút, một nghìn ba trăm, cứ theo lời em nói đi, đưa một nghìn.”
