Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 280
Cập nhật lúc: 27/02/2026 22:13
“Em dâu bà nói đúng, có chuyện gì thì phải nói ra để cùng nhau bàn bạc, không được nén nhịn trong lòng.”
“Con biết rồi mẹ ạ.”
Vợ chồng Hiểu Mai và Trương Thần bước lên chuyến tàu đến thủ đô, đi cùng họ còn có một người nữa, đó chính là Ngô Tam Phượng.
Mẹ chồng con gái về quê rồi, con cái không có ai trông, bà phải qua đó giúp thôi, nếu không sẽ làm lỡ dở việc học của con gái.
Qua hai năm nay bà đã nhận ra rằng thi đại học này khó lắm thay, con gái bà vất vả lắm mới đỗ được đại học, không thể vì con cái mà bỏ học được.
Cơ hội này hiếm có biết bao.
Cho nên bà phải đi, mặc dù con dâu cả đã nhân cơ hội này mà đòi ra ở riêng.
Về chuyện này, mấy cô con dâu của Ngô Tam Phượng cũng thấy rất phiền lòng, mặc dù con dâu thứ hai và thứ ba không nói ra mặt nhưng không có nghĩa là họ không có ý kiến.
Chỉ riêng việc phụng dưỡng bố mẹ chồng thôi đã đành, đằng này còn phải phụng dưỡng cả ông bà nội của chồng nữa, huống hồ bà nội của chồng còn bị ngã dẫn đến liệt giường.
Ăn uống vệ sinh đều phải có người hầu hạ, công việc này đương nhiên rơi vào đầu mấy cô con dâu rồi.
Dâu thứ ba đang mang thai, chắc chắn không thể bắt cô ấy làm, dâu thứ hai không biết đã làm chuyện gì mà bà cụ không chịu để cô ấy hầu hạ, thế là chỉ còn lại mỗi dâu cả.
Cho nên dâu cả của Ngô Tam Phượng rất bực bội, sắp phát điên lên được, đến mẹ đẻ cô ấy mà cô ấy còn chưa từng hầu hạ như thế bao giờ.
Vì vậy nhân lần này mẹ chồng định lên thủ đô trông cháu ngoại, cô ấy liền đề nghị ra ở riêng.
Sống thế này quá khổ cực, tầng tầng lớp lớp áp bức, trên mẹ chồng còn có cả mẹ chồng của mẹ chồng nữa.
Đúng là sống cái kiểu gì không biết!
Ra ở riêng ít nhất cũng không phải hầu hạ bà nội chồng nữa, hơn nữa ra riêng rồi thì tiền kiếm được đều là của gia đình nhỏ của họ.
Vợ chồng Xuân Tình và Thạch Đầu hai năm nay nhờ nuôi gà nuôi lợn mà kiếm được không ít tiền, người khác không biết chứ dâu cả Ngô Tam Phượng thì thèm thuồng lắm.
Nhưng vì trước đây chưa ra riêng nên ở chung một nhà, dù có nuôi bao nhiêu gà thì tiền cũng đều chia đều cho cả nhà.
Cho nên cô ấy cũng chẳng muốn nuôi nhiều.
Nhưng ra riêng thì khác, gà cô ấy nuôi, tiền cô ấy kiếm được, đều là của gia đình nhỏ của cô ấy hết.
Dâu cả xắn tay áo, dự định nuôi trước năm mươi con gà xem sao.
Về chuyện bà nội chồng bị liệt, Ngô Tam Phượng cũng rất phiền lòng, người già không giống như trẻ con, bà hầu hạ bà cụ mà có chỗ nào không vừa ý là bà cụ lại đ-ánh mắng bà ngay.
Vả lại trẻ con nặng bao nhiêu, người lớn nặng bao nhiêu.
Chất thải của trẻ con không hôi, chứ của người già thì hôi ch-ết đi được, cho nên bà thà về lại thủ đô trông ba đứa cháu ngoại còn hơn là ở lại chăm sóc mẹ chồng.
Ngô Tam Phượng thầm nghĩ bà nội chồng tốt nhất là hãy ra đi trước khi bà quay về.
Nếu không bà chẳng muốn hầu hạ đâu, có hầu hạ thì để ba đứa con trai bà hầu hạ đi.
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy Tô Hà có phúc hơn bà nhiều, lúc trẻ thì được mẹ chồng hầu hạ, lúc mẹ chồng già rồi còn có thể giúp cô ấy mở tiệm kinh doanh.
Người ta thì làm giảng viên đại học, còn bà thì lại đi trông cháu.
Hầy!
Cái số kiếp con người.
Cũng chẳng biết gia đình chi hai này gặp vận may gì mà Tô Hà và Cố Kiến Hoa phất lên đã đành, đằng này cả gia đình Cố Vân Thái, Cố Vân Lan cũng phất lên theo.
Con cái đứa này đến đứa khác kéo nhau lên thủ đô.
Lại còn đều đã ổn định cuộc sống ở đó nữa chứ.
Gia đình bốn người Minh Nguyệt vậy mà mở được cửa hàng rau quả ở thủ đô, Tuyết Nhi bên đó cũng mở tiệm văn phòng phẩm, làm ăn đều rất khấm khá!
Chuyện này đúng là không thể tin nổi.
Lại còn vợ chồng Tô Hà và Cố Kiến Hoa nữa, vậy mà mở hẳn một tiệm bánh rán để cho bố mẹ đôi bên trông coi.
Ngô Tam Phượng cảm thấy chi hai này đúng là quá đỗi thuận buồm xuôi gió, bất kể người lớn hay trẻ con đều thăng tiến vù vù.
Nhà bà thì đúng là đen đủi, bà nội chồng đầu năm nay ngã một cái, thế là liệt luôn, vốn dĩ là người đang khỏe mạnh cứng cáp.
Chỉ ngã một cái thôi mà, sao lại có thể bị liệt được chứ!
Đi khám bác sĩ thì bảo là ngã trúng dây thần kinh nào đó hoặc bị chèn ép dây thần kinh, bà cũng chẳng hiểu nổi.
Chỉ có thể quy kết là do già rồi, xương cốt không còn dẻo dai nữa.
Chuyện Trương Tú Anh bị liệt, mẹ Cố cũng là nghe vợ chồng Hiểu Mai và Trương Thần kể lại thì mới biết.
Nói thế nào nhỉ, nghe tin này trong lòng bà cũng chẳng thấy vui vẻ gì cho lắm, nếu chuyện này xảy ra bốn mươi năm trước thì có lẽ bà sẽ rất vui, vì hồi đó bà bị mẹ chồng và cô em dâu này ức h.i.ế.p dữ lắm.
Nhưng từ khi con trai bà đi lính, con trai cưới vợ, thể diện của bà đều nhờ hai đứa nhỏ này mà được nâng lên, chỗ nào cũng hơn Trương Tú Anh, sau này lại càng cách biệt xa hơn nữa, chẳng còn cùng đẳng cấp nữa rồi.
Cho nên bà cũng chỉ cảm thán vài câu chứ không nói lời mỉa mai gì.
Mẹ Tô là người ngoài cuộc nên rất thích hóng hớt:
“Thế cái cô em dâu này của bà bị liệt rồi, con dâu cô ta lại lên thủ đô mất, thế thì ai hầu hạ bà cụ?
Cháu dâu à?”
Hiểu Mai:
“Đúng ạ bà Tô, là mấy chị dâu của cháu đang chăm sóc.”
Nghe mẹ cô nói mấy chị dâu cũng chẳng mấy bằng lòng chăm sóc, đều đùn đẩy cho nhau.
Người bị liệt rồi thì thân bất do kỷ, chuyện ăn uống là chuyện nhỏ, quan trọng nhất là chuyện vệ sinh, ông nội hai của cô cũng già rồi, một mình lo không xuể, cứ phải gọi người vào giúp một tay.
Một ngày người ta đi tiểu ít nhất năm sáu lần, thế là phải thay quần năm sáu lần.
Đống quần thay ra đó phải giặt giũ, cũng là cả một vấn đề lớn.
Mẹ Tô:
“Ôi chao, chúng ta già rồi thì càng phải chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.”
Mẹ Cố cũng có chút sợ rồi:
“Đúng đúng đúng, đợi đến sang năm là giao cái tiệm này cho Kiến Hoa làm thôi.”
Người già hễ ngã hễ va quệt là đáng sợ lắm, nếu không sao thì tốt, chứ lỡ có mệnh hệ gì là tiêu đời ngay, nhẹ thì gãy xương, nặng thì liệt giường.
Vả lại người già giống như cái máy vậy, linh kiện cũng đã lão hóa hết rồi, nó không giống như người trẻ hồi phục nhanh, thanh niên gãy xương thì tầm trăm ngày là kh-ỏi h-ẳn, người già thì phải nằm liệt giường nửa năm.
Như thế thì khổ sở biết bao nhiêu, ăn uống vệ sinh đều phải có người hầu hạ.
Mẹ Cố nghĩ thay vì sống thiếu tôn nghiêm như thế, thà ch-ết đi cho thanh thản còn hơn, nhưng mà con người ai chẳng sợ ch-ết, bà cũng chỉ là nói vậy thôi.
Trương Thần cũng tiếp lời:
“Nghe nói vì chuyện này mà mấy anh chị dâu đều đòi ra ở riêng hết rồi.”
Mẹ Cố:
“Thế không ra riêng mới lạ, Ngô Tam Phượng mẹ chồng mình không chăm sóc, lại đi sai bảo ba đứa con dâu làm việc, hầu hạ người ta ăn uống vệ sinh ai mà cam lòng cho nổi.”
Phải công bằng mà nói, bà nội chồng của Ngô Tam Phượng đối xử với cô ta cũng rất tốt.
Chỉ là khi gặp chuyện thì con dâu lại chẳng màng đến, chỉ đạo ba đứa con dâu của mình làm việc, chăm sóc chuyện ăn uống vệ sinh thì ai mà chịu được chứ.
Nếu là bà, bà cũng chẳng cam lòng.
Mẹ Cố thầm nghĩ, lúc bà nhắm mắt xuôi tay, tốt nhất là cứ đi trong giấc ngủ, đừng có mắc bệnh này tật nọ, vừa hành hạ bản thân lại vừa làm khổ các con.
