Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 284
Cập nhật lúc: 28/02/2026 03:31
“Quá nửa năm mà vẫn chưa có gì thì kiểu gì c-ơ th-ể cũng có vấn đề này nọ.”
Cô kết hôn đã hơn nửa năm mà bụng vẫn im lìm nên mới đ-âm ra lo sợ như vậy.
Tô Hà phân tích:
“Việc có con là chuyện của cả hai vợ chồng, cho dù có vấn đề thì cũng chưa chắc đã nằm ở phía người vợ đâu, có khi lỗi lại tại chồng không chừng."
“Nhưng mà giờ hai người đều không sao cả, rõ ràng là do duyên chưa tới thôi."
Hàn Giai Giai bĩu môi:
“Đúng là vậy, nhưng mà thường thì mấy ông đàn ông chẳng bao giờ chịu thừa nhận đâu."
Giống như cái vụ người đàn ông mượn ông hàng xóm để sinh con mà cô kể ấy, đó là đời vợ thứ hai rồi.
Kết hôn với người vợ đầu ba năm không có con, cả nhà họ đều đổ hết lỗi lên đầu người phụ nữ.
Đến khi ly hôn, người vợ cũ đi lấy chồng khác thì chẳng bao lâu sau đã mang thai, lúc đó cả nhà họ mới sáng mắt ra là vấn đề nằm ở con trai mình.
Quả nhiên lấy vợ thứ hai về, cả năm trời vẫn chẳng thấy động tĩnh gì.
Cuối cùng mới nghĩ ra cái hạ sách kỳ quặc kia.
Hàn Giai Giai hỏi:
“Tô Hà này, cô tính xem đứa nhỏ này của tôi bao giờ thì chào đời?
Bác sĩ bảo tôi m.a.n.g t.h.a.i được khoảng một tháng rồi."
Tô Hà nhẩm tính một lát rồi đáp:
“Chắc khoảng đầu tháng tám sang năm đấy."
Người ta vẫn hay bảo m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, nhưng thực tế thường chưa đầy mười tháng là em bé đã ra đời rồi, tầm hơn chín tháng một chút thôi.
Hàn Giai Giai gật gù:
“Đầu tháng tám cũng được, đằng nào thì sang năm tôi cũng tốt nghiệp rồi."
Sang năm cô sẽ là sinh viên năm thứ tư, học kỳ hai năm cuối tuy có hơi bận rộn một chút nhưng kiến thức cơ bản thì đã học xong hết rồi, cô hoàn toàn có thể xoay xở được.
Tô Hà tán thành:
“Đúng vậy, cô chọn thời điểm này khéo thật đấy, vừa đúng lúc tốt nghiệp xong."
Như vậy là thuận lợi hơn nhiều bạn khác rồi.
Trong trường ngoài Cố Lê và Lý Ngọc Bình ra thì còn có rất nhiều người mang thai, đương nhiên đó đều là những sinh viên đã kết hôn.
Chỉ là vừa phải đi học vừa phải chăm con mọn thì áp lực thực sự rất lớn.
Dù có bố mẹ chồng giúp đỡ đi chăng nữa thì khi con còn nhỏ, mình vẫn phải tranh thủ về cho con b-ú rồi lo toan đủ thứ việc.
Hàn Giai Giai lại thắc mắc:
“Tô Hà, trẻ con mấy tuổi thì có thể gửi đi nhà trẻ nhỉ?
Ba tuổi hay là bốn tuổi?"
Ở đây cô không có bố mẹ ruột bên cạnh, bên Hồng Tinh thì có nhưng đều ở dưới quê, hơn nữa dưới quê còn một cô em gái nữa.
Mẹ chồng cô có nói sẽ lên chăm cô lúc ở cữ, nhưng không thể ở lại trông cháu lâu dài cho cô được.
Cô phải tự mình cáng đáng việc chăm con thôi.
Tô Hà tư vấn:
“Hai tuổi là cô có thể gửi vào nhà trẻ rồi, nhưng hai tuổi thì vẫn còn nhỏ quá, chắc tầm bốn tuổi đi mẫu giáo là hợp lý nhất."
Hàn Giai Giai đang vui vẻ bỗng nghe thấy phải đợi đến lúc con bốn tuổi mới có thể đi làm thì mặt xị ra ngay:
“Ý cô là tôi phải ở nhà trông con ròng rã bốn năm trời sao?"
“Chứ còn sao nữa, ít nhất cũng phải ba năm đấy."
Tô Hà đương nhiên hiểu rõ việc chăm con mọn nó vất vả và bào mòn sức lực đến thế nào.
Tuy bốn đứa nhỏ nhà cô hầu hết thời gian đều do bà Cố trông nom, nhưng vào những kỳ nghỉ hè hay nghỉ đông thì chính cô cũng phải trực tiếp chăm sóc chúng.
Lúc con ngoan thì yêu không để đâu cho hết, cứ chạy lại ôm hôn rồi thỏ thẻ “Mẹ ơi con yêu mẹ nhất" làm mình mát lòng mát dạ.
Nhưng cũng có những lúc chúng nghịch ngợm khiến mình tức đến bốc hỏa, chỉ muốn lôi ra đ-ánh cho một trận tơi bời khói lửa.
Hàn Giai Giai thở dài:
“Vậy là trong bốn năm đó tôi không thể đi làm được rồi."
“Đúng vậy, trừ khi có người khác trông con hộ cô."
Hàn Giai Giai thở dài thườn thượt:
“Tôi biết rồi."
Tô Hà hiến kế:
“Cô giờ đừng có nghĩ nhiều quá làm gì cho mệt người.
Nếu cô muốn đi làm thì sau này có thể tự mở một cái cửa hàng, giống như nhà Tuyết Nhi mở tiệm văn phòng phẩm ấy.
Cô ra đứng tiệm, vừa không quá bận rộn lại vừa có thể kiếm tiền mà vẫn trông được con, đôi đường đều tiện."
“Chuyện này hai vợ chồng cô cứ bàn bạc kỹ với nhau xem sao."
“Ừm, được."
Hàn Giai Giai thấy Tô Hà nói rất có lý.
Cô bây giờ mới vừa mang thai, lo xa quá cũng chẳng giải quyết được gì, cứ để sinh con xong rồi tính tiếp.
Còn về chuyện cửa hàng mà Tô Hà nhắc đến, cô có thể bắt đầu để ý tìm mua từ bây giờ.
Thực ra sau lần Tô Hà gợi ý dạo trước, cô cũng đã bắt đầu lưu tâm rồi.
Ngân sách của hai vợ chồng cô rơi vào khoảng tầm ba nghìn tệ trở xuống.
Cô muốn tìm mua một căn kiểu nhà tầng giống như tiệm bánh nướng của Tô Hà, nhưng mãi vẫn chưa thấy chỗ nào ưng ý.
Nếu thực sự không tìm được nhà tầng thì mua gian mặt tiền bình thường cũng được.
Hàn Giai Giai chia tay Tô Hà xong cũng không về nhà ngay mà đi thẳng đến đơn vị công tác của Hồng Tinh để thông báo tin mừng.
Sắp được làm bố, Hồng Tinh sướng rơn cả người, cười không khép được miệng.
Ngay chiều hôm đó anh đã xin phép nghỉ làm.
Hàn Giai Giai ngạc nhiên hỏi:
“Anh xin nghỉ làm gì thế?"
Hồng Tinh cười hì hì:
“Chẳng làm gì cả, chỉ là muốn dành thời gian ở bên cạnh chăm sóc hai mẹ con thôi."
Được chồng đặc biệt xin nghỉ hẳn nửa ngày để ở bên cạnh, Hàn Giai Giai đương nhiên là rất hạnh phúc.
Cô tâm sự với Hồng Tinh về những nỗi lo lắng của mình suốt những ngày qua.
“Nửa năm trời không có gì, em cứ ngỡ c-ơ th-ể mình có vấn đề, còn lôi cả Tô Hà đi bệnh viện khám nữa chứ.
Nhưng bác sĩ bảo em khỏe mạnh lắm, chẳng sao hết."
“Tô Hà cũng bảo em cứ hay lo hão, chuyện như vậy là hết sức bình thường."
Hồng Tinh vòng tay ôm lấy vai vợ:
“Vợ à, sau này có chuyện gì em cứ phải nói với anh nhé.
Việc có con là chuyện của cả hai người mà, biết đâu lỗi lại tại anh thì sao, một mình em cứ lo lắng vẩn vơ làm gì cho khổ tâm."
“Vâng ạ, nhưng mà giờ thì cả hai chúng mình đều 'ngon lành' cả rồi."
Bởi vì thiên thần nhỏ đã thực sự tìm đến với họ rồi mà.
Chương 205 Muốn mua một gian cửa hàng
Chuyện Hàn Giai Giai mang thai, ngoài Tô Hà và chồng cô là Hồng Tinh ra thì tạm thời cô chưa thông báo cho ai khác biết.
Đợi qua ba tháng đầu tiên cho ổn định rồi mới báo tin cho gia đình hai bên.
Sức khỏe của Hàn Giai Giai khá ổn, tuy có bị nghén nhưng không quá nghiêm trọng, vẫn nằm trong mức có thể chịu đựng được.
Tháng mười một trôi qua, tháng mười hai kéo đến, cũng đồng nghĩa với việc một năm sắp kết thúc.
Vợ chồng Trương Thần và Hiểu Mai lên đây từ giữa tháng bảy.
Từ tháng bảy đến tháng mười hai, trừ tháng đầu tiên mới bắt đầu đi bán bánh bao ra, thời gian còn lại thu nhập hàng tháng của họ luôn ổn định ở mức trên hai trăm tệ.
Hiện tại nếu chưa tính tháng mười hai, thì tiền bán bánh bao cộng với tiền lương mợ Tô trả cho Trương Thần đã tích cóp được hơn tám trăm tệ rồi.
Nếu tính luôn cả số tiền kiếm được trong tháng mười hai này thì chắc chắn sẽ tròn một nghìn tệ.
Cộng với số tiền tiết kiệm trước đây của họ, tổng cộng trong tay cũng có khoảng hai nghìn tệ.
Số tiền này thực sự không phải là nhỏ.
Mùa hè thì không sao, chứ mùa đông mà cứ phải len lỏi khắp các ngõ ngách để rao bán bánh bao thì thực sự là lạnh thấu xương.
Vì vậy Trương Thần nảy ra ý định mua một gian cửa hàng, chứ cũng không thể cứ đi bán rong mãi như thế này được, sớm muộn gì cũng phải có một địa điểm cố định thôi.
Nếu có cửa hàng, không những có thể bán bánh bao mà còn có thể bán thêm nhiều món ăn sáng khác như sữa đậu nành, cháo, dưa muối, trứng kho trà...
Thế là hai vợ chồng ngồi xuống bàn bạc với nhau.
Ý của Hiểu Mai là:
“Chúng mình tốt nhất nên mua một căn kiểu nhà tầng giống như tiệm bánh nướng của mợ ấy, như vậy tầng một dùng để kinh doanh, còn tầng hai thì để ở luôn."
Cô còn một năm nữa mới tốt nghiệp, vả lại sau khi đi làm cũng không thể được phân nhà ngay lập tức, nên mua một căn cửa hàng có chỗ ở là phương án tối ưu nhất.
