Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 303
Cập nhật lúc: 28/02/2026 03:34
Chương 218 Nghỉ hè đi du lịch Hải Thị
Sau khi vào hè, thời gian đóng cửa tiệm bánh nhân thịt muộn hơn trước vài tiếng, trước đây sáu giờ đóng cửa, bây giờ tám giờ mới đóng.
Kể từ khi Cố Kiến Hoa tiếp quản tiệm bánh nhân thịt này, cha Cố và mọi người không cần phải suốt ngày ở lì trong tiệm nữa, chỉ cần đến phụ vào lúc bận rộn buổi trưa là được.
Thời gian còn lại thì ra ngoài đi dạo.
Tuy nhiên mẹ Tô và mẹ Cố dù sao cũng là phụ nữ, cẩn thận hơn nên vẫn bám trụ ở cửa tiệm, hai bà cơ bản không mấy khi ra ngoài, ngược lại cha Tô và cha Cố lại khôi phục thói quen câu cá hằng ngày.
Còn quen thêm mấy ông lão cũng chung sở thích câu cá nữa.
Thứ Bảy, Chủ nhật Tô Hà đến tiệm giúp đỡ, để mẹ Tô và mẹ Cố đi nghỉ ngơi.
Sau khi tan làm buổi tối cô cũng trực tiếp đến tiệm luôn.
Hiện tại là giữa tháng Sáu, sắp sửa được nghỉ hè rồi, Tô Hà muốn nhân thời gian nghỉ hè này để bốn vị trưởng bối đi du lịch, đi dạo xem các thành phố khác.
Cô đem ý tưởng này nói với Cố Kiến Hoa, ý của Cố Kiến Hoa là:
“Ai dẫn đi du lịch chứ?
Tự họ đi không được đâu nhỉ?"
Dù cha mẹ hai bên sức khỏe đều tốt, mẹ vợ còn biết chữ, nhưng dù sao họ cũng đã ngoài bảy mươi tuổi rồi, anh sợ trên đường xảy ra chuyện.
Tô Hà:
“Để Trường Ý, Trường An dẫn đi, kỳ nghỉ hè chúng nó cũng chẳng có việc gì làm."
Cố Kiến Hoa:
“Vậy lúc đó em hỏi con gái lớn và con trai lớn xem sao."
“Mai em hỏi."
Đến tám giờ tối giờ tan làm, hai vợ chồng đóng cửa tiệm rồi sang bên tiểu viện.
Có tivi mà, tối nào sau khi tan làm họ cũng sang xem tivi.
Trương Ninh thấy Tô Hà và Cố Kiến Hoa vào liền huých Thanh Mộc một cái, ý bảo cậu mợ về rồi, có chuyện gì thì mau nói đi.
Thanh Mộc liền đến tìm Tô Hà, có chút căng thẳng, anh gãi đầu:
“Mợ, cháu muốn thưa với mợ chuyện này."
Tô Hà đang ăn nho, tiện tay đưa cho anh một chùm nhỏ:
“Chuyện gì vậy?"
Thanh Mộc liền đem ý định bày sạp vỉa hè sau giờ làm của mình ra nói, anh bảo:
“Mợ, cháu hứa là cháu sẽ không làm ảnh hưởng đến thời gian làm việc đâu ạ."
“Cháu nói chuyện này à, mợ cũng đang định nói với vợ chồng cháu đây."
Thực ra từ lúc hai vợ chồng họ mới đến, Tô Hà đã định bụng đợi thời tiết nóng lên, họ quen thuộc với thủ đô rồi thì để hai vợ chồng họ sau khi tan làm ra quảng trường hay những nơi đông người bày sạp vỉa hè, kiếm thêm thu nhập.
Dù Tô Hà không mấy thuận hòa với chị cả nhà họ Cố, nhưng đó là chuyện của thời trẻ rồi, hơn nữa đứa cháu ngoại này rất ngoan, giúp đỡ được gì cô nhất định sẽ giúp.
Thanh Mộc nghe xong rất vui mừng, anh không ngờ mợ đã sớm tính toán cả rồi.
Anh nói:
“Cảm ơn mợ, hai chúng cháu hứa sẽ không làm ảnh hưởng đến công việc."
Tô Hà xua tay:
“Cảm ơn gì chứ, hai vợ chồng cháu cố gắng lên, xem sang năm có mua được một cửa tiệm không, có cửa tiệm thì mọi chuyện đều dễ nói rồi."
“Dạ dạ."
Thanh Mộc gật đầu như gà mổ thóc.
Anh cầm chùm nho nhỏ Tô Hà đưa cho quay lại bên cạnh Trương Ninh:
“Em ăn đi."
Trương Ninh nhận lấy nho:
“Mợ nói sao?"
Thanh Mộc liền kể lại những gì Tô Hà nói với mình, Trương Ninh nghe xong mừng rỡ:
“Thật sao?"
“Đương nhiên là thật rồi."
“Tốt quá, tối mai sau khi tan làm chúng mình ra quảng trường bán quần áo, không xem tivi nữa."
Tiệm quần áo năm giờ đóng cửa, họ bán đến tám giờ cũng có ba tiếng đồng hồ, ba tiếng đó chắc chắn có thể bán được không ít quần áo.
“Ừm."
Tiền bán quần áo cộng với tiền lương của họ, một tháng kiểu gì chẳng được hai trăm đồng, đến cuối năm nhất định họ sẽ tích góp đủ tiền mua cửa tiệm.
Hai vợ chồng tràn đầy hy vọng vào tương lai.
Trương Ninh không ăn chùm nho Thanh Mộc đưa, cô đưa cho con gái Tư Điềm ăn.
Nho này là do bà nội Tô mua, trước khi cậu mợ về, họ đã ăn qua rồi.
Nho rất đắt, nhưng rất ngọt.
Trương Ninh mơ mộng, khi nào hai vợ chồng cô cũng có thể mua một cái sân nhỏ như thế này, trong nhà bày biện đủ tủ lạnh, máy giặt, tivi, quạt máy.
Rồi ba người nhà họ buổi tối ngồi quây quần xem tivi, trên bàn bên cạnh bày sẵn đĩa trái cây đã rửa sạch, như cà chua, nho, hay dưa hấu chẳng hạn.
Ây da, nghĩ thôi đã thấy thật tuyệt vời.
Lúc này Trương Ninh tràn đầy động lực, cô nghĩ chỉ cần hai vợ chồng nỗ lực, sớm muộn gì cũng sẽ sống được những ngày tháng như vậy.
Hôm sau.
Tô Hà đến trường làm việc, sẵn tiện đi hỏi Trường Ý:
“Con gái, nghỉ hè có kế hoạch gì chưa?"
Kế hoạch?
Tạm thời chưa có, Trường Ý lắc đầu:
“Có chuyện gì vậy mẹ?"
Tô Hà:
“Nếu không có kế hoạch gì thì nghỉ hè năm nay dẫn bà nội, ông nội, bà ngoại, ông ngoại đi du lịch đi dạo khắp nơi xem sao."
“Lát nữa mẹ qua Đại học Y hỏi em trai con."
Trường Ý không có ý kiến gì:
“Dạ được ạ."
Tô Hà đi hỏi Trường An, Trường An cũng không có kế hoạch gì, chuyện cứ thế được quyết định, nghỉ hè đi du lịch.
Còn đi đâu?
Mọi người cùng bàn bạc.
Phản ứng đầu tiên của bốn vị trưởng bối khi biết chuyện này là:
“Chúng ta không cần đi du lịch đâu."
“Đúng vậy, thôi đừng lãng phí khoản tiền đó."
Tô Hà:
“Cha mẹ nói gì vậy, trước kia là không có cơ hội, bây giờ có cơ hội rồi sao cha mẹ không ra ngoài xem thử, nhân lúc cha mẹ còn đi lại được."
Mẹ Tô và mẹ Cố là hai người mẹ xót tiền hơn, ngược lại cha Tô và cha Cố thì tùy ý các con:
“Được, các con bảo đi du lịch thì chúng ta đi."
“Tôi cũng muốn nhân lúc còn đi lại được, đi đây đi đó xem một chút."
Đây là lời của cha Tô.
Mẹ Cố:
“Thế chúng ta đi đâu đây?"
Bà ngoại trừ tỉnh M-ông và thủ đô ra, những nơi khác thật sự không rõ lắm.
Tiểu Hà trước kia có kể cho bà nghe về vài tỉnh trong nước, nhưng người già rồi bà quên sạch bách.
Tô Hà lấy ra một bản đồ Hoa Quốc:
“Mọi người chọn đi, muốn đi đâu?"
“Sau này mỗi năm nghỉ hè, cha mẹ đều phải ra ngoài du lịch, phấn đấu đi hết cả nước Hoa Quốc."
Mẹ Tô nghe xong cười nói:
“Chúng ta đều là đống xương già rồi, đợi đi hết cả nước chắc xương cốt rã rời hết rồi quá."
“Không đâu mẹ, đi lại nhiều càng khỏe mạnh chứ ạ."
Tô Hà cũng cười.
Mấy người có mặt ở đây đều giống nhau, ngoại trừ tỉnh M-ông của họ ra, nơi khác từng đến chỉ có mỗi thủ đô này thôi.
