Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 307
Cập nhật lúc: 28/02/2026 03:35
Tô Hà mắng yêu:
“Dẻo miệng."
Cố Kiến Hoa bắt đầu lo việc lắp điện thoại, ở Kinh Thị này có người quen đúng là dễ làm việc, hỏi anh ba Tô Triệt rồi tìm người, trong vòng một tuần điện thoại đã được lắp xong.
Điện thoại lắp xong, hai vợ chồng lần lượt gọi điện cho từng người.
Nhóm người bố Cố xuất phát đi Hải Thị vào đầu tháng Bảy, đến cuối tháng thì về, đi chơi mất gần một tháng.
Vừa về đến nơi phát hiện trong tiệm thế mà đã lắp điện thoại, mọi người đều rất ngạc nhiên.
Mẹ Tô hỏi:
“Lắp từ bao giờ thế này?"
Tô Hà đáp:
“Nửa tháng trước rồi mẹ."
Mắt mẹ Cố sáng rực:
“Sau này mình cứ thế mà gọi điện thôi à?
Không cần ra bốt điện thoại nữa chứ?"
“Vâng ạ."
Dù Tô Hà đã xem qua rất nhiều sản phẩm công nghệ tương lai trong sách của hệ thống thương thành, nhưng đó dù sao cũng là xem chứ chưa được trải nghiệm thực tế.
Nên trong lòng cô cũng giống mọi người, trong tiệm lắp điện thoại cũng thấy mới lạ, có chút tự hào, nở mày nở mặt, ầy... chính là cái cảm giác đắc ý của mẹ Cố ấy.
Bố Tô hỏi Cố Kiến Hoa:
“Tốn không ít tiền đâu nhỉ?"
Cố Kiến Hoa xòe bốn ngón tay:
“Tầm con số này ạ."
Bố Tô gật đầu:
“Ừm, cũng tầm đó, nghe bác Phùng của con nói cũng tốn hơn ba nghìn gần bốn nghìn đấy."
Bố Cố không nói gì, ông sờ vào cái điện thoại bàn, trong lòng thực sự cảm khái muôn vàn, cái thứ điện thoại này, ở công xã huyện họ mới có thôi.
Mà bây giờ trong nhà họ lại lắp được một cái.
Tiếc là đại đội ở thôn không có điện thoại, nếu không ông nhất định phải gọi về một cuộc mới được.
Trường An nói:
“Bố mẹ, s-ố đ-iện th-oại nhà mình là bao nhiêu?
Để con ghi lại."
Tô Hà đọc s-ố đ-iện th-oại cho Trường An.
Mọi người ngắm nghía cái điện thoại bàn chán chê rồi mới ngồi xuống kể về những trải nghiệm của họ ở Hải Thị những ngày qua.
“Đi cái công viên Hoàng Phố gì đó này, rồi cả sở thú, bách hóa tổng hợp Hải Thị, tóm lại trong một tháng này, chúng tôi đã đi khắp Hải Thị rồi."
Mẹ Cố kể.
Phải nói là đi du lịch mệt thật, làm bà sau này chẳng muốn ra khỏi cửa nữa.
Cứ ở nhà là thoải mái nhất.
Trường Ý lấy máy ảnh từ trong túi ra:
“Bố mẹ, bọn con còn mua một cái máy ảnh, chụp được bao nhiêu là ảnh đây này."
Cái này khỏi cần hỏi cũng biết là Trường Ý và Trường An dùng tiền lì xì để mua.
“Đâu xem nào."
Tô Hà và Cố Kiến Hoa nhận lấy máy ảnh, nghiên cứu trên dưới trái phải một hồi, Tô Hà hỏi:
“Mua hết bao nhiêu tiền thế?"
Trường An cười đáp:
“Sao thế mẹ, mẹ định thanh toán lại cho bọn con à?"
Tô Hà bảo:
“Cái thằng này nói gì thế, thanh toán bao nhiêu thì nói đi."
Trường Ý và Trường An nhìn nhau, Trường An cười hì hì nói:
“Mẹ ơi cũng không đắt lắm đâu, cái máy ảnh này tốn hơn năm trăm tệ."
“Hơn năm trăm à, được, mẹ thanh toán cho, tối mẹ đưa tiền cho hai đứa."
Trường An reo lên:
“Mẹ thật oai phong!"
Mọi người trò chuyện một lát, sáu người họ sáng nay xuống tàu hỏa là đến thẳng tiệm bánh nướng luôn, lúc này đã ăn no uống đủ, lại đi đường mấy ngày nên cũng mệt rồi.
Lấy quà mua cho mọi người ra xem một lượt rồi ai nấy về sân nhỏ nghỉ ngơi.
Trường Ý và Trường An mua cho em trai em gái quần áo và xăng đan, hộp b.út, cặp sách, còn có hai hộp b.út màu.
Mua cho bố một đôi giày da, một chiếc đồng hồ đeo tay.
Hai đứa mua cho Tô Hà một sợi dây chuyền ngọc trai, một bộ mỹ phẩm và hai thỏi son.
Phải nói là hai đứa rất biết chọn quà.
Món nào cũng đúng ý mọi người.
Đặc biệt là Trường Quân và Trường Hoan, cứ quấn quýt lấy hộp b.út màu không rời, nằm bò ra quầy thu ngân để vẽ tranh luôn.
Ngoài người nhà, Trường Ý và Trường An còn mang quà về cho nhân viên trong tiệm, tặng cho bà Từ một chiếc khăn lụa.
Bà Từ rất thích, cứ lẩm bẩm với họ:
“Ái chà, hàng Hải Thị có khác, sờ vào mịn mướt thật đấy."
Tô Hà tán thành:
“Hải Thị bên đó phát triển hơn bên mình, đồ bán chắc chắn cũng tốt hơn."
Hải Thị mà, thành phố quốc tế trong sách, các thành phố bình thường không so được.
Chiếc đồng hồ các con mua về Cố Kiến Hoa cũng muốn đeo, nhưng nghĩ lại mình suốt ngày ở trong bếp, không chạm vào dầu thì cũng chạm vào nước, đeo đồng hồ lỡ làm hỏng thì phí, nên thôi không đeo.
Định bụng hôm nào đi ra ngoài mới đeo vào tay.
Tô Hà chỉ chỉ vào chiếc trên tay mình:
“Nếu anh tiếc cái mới kia thì đeo cái này của em đi."
Chiếc đồng hồ này của cô cũng có niên đại rồi, gần hai mươi năm rồi, là hồi kết hôn Cố Kiến Hoa mua cho cô.
Cố Kiến Hoa lắc đầu:
“Thôi, anh làm món ăn, nướng bánh, trên tay tốt nhất đừng đeo gì cả."
“Bảo anh thuê lấy một người đầu bếp thì anh không chịu, nếu thuê đầu bếp thì anh chỉ việc ngồi ở quầy thu tiền thôi."
Tô Hà lẩm bẩm.
Cố Kiến Hoa cười bảo:
“Vợ ơi, cái tiệm nhỏ này của mình thuê đầu bếp làm gì cho phí, đợi hôm nào mình mở t.ửu lầu lớn rồi hãy thuê đại đầu bếp."
Tiệm này của họ, trừ lúc bận rộn buổi trưa ra, những lúc khác mình anh là đủ rồi.
Chương 222 Theo kịp bước chân em
“Ái chà, đồng chí Cố Kiến Hoa, chí hướng của anh xa rộng gớm nhỉ, không thỏa mãn với tiệm bánh nướng nhỏ này nữa, muốn mở t.ửu lầu lớn cơ đấy."
Tô Hà trêu chọc.
Cố Kiến Hoa cũng cười:
“Thì anh cũng phải theo kịp bước chân của em chứ."
Vợ anh mở xong cửa hàng quần áo lại định mở cửa hàng phụ kiện, đó mới chỉ là kế hoạch của năm nay thôi, sau này còn mua thêm các cửa hàng khác để làm ăn việc khác nữa.
Anh thực sự không có đầu óc kinh doanh như vợ mình, nhưng con người cũng không thể cứ mãi an phận với hiện tại, anh muốn sau này sẽ phát triển tiệm bánh nướng này lớn mạnh hơn, đổi thành t.ửu lầu.
Đây cũng là nghe Trường Ý, Trường An kể lại, nghe nói ở Hải Thị có cái t.ửu lầu mấy tầng, đi theo hướng cao cấp.
Anh nghĩ nhà mình sau này cũng phải mở một cái t.ửu lầu như thế.
Tô Hà nói:
“Được thôi, nhưng mở t.ửu lầu ít nhất phải có hai tầng, sau này mình mua cửa hàng thì chú ý một chút, nếu có cửa thương mại lớn hai ba tầng rao bán thì mình mua lại."
“Được đấy, giá cửa hàng thương mại mỗi năm một đắt, mua sớm thì tốt."
Tiệm bánh nướng này họ mua hai năm trước, hai tầng mới có hai nghìn tám, hai cái tiệm quần áo cộng lại đã năm nghìn, một tiệm hai nghìn rưỡi, chỉ là một mặt bằng mà giá đã gần bằng cái hai tầng kia rồi.
Sau khi bốn vị trưởng bối về, Tô Hà rảnh rỗi hơn, cô tranh thủ tạt qua cục quản lý nhà đất một chuyến.
