Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 36
Cập nhật lúc: 27/02/2026 10:11
“Tô Hà ở bên cạnh:
“Mẹ, anh hai lớn rồi, con vẫn còn nhỏ mà." cũng sấn tới ôm lấy cánh tay còn lại của bà làm nũng.”
Mẹ Tô biến thành nhân bánh kẹp.
Cha Tô ở bên cạnh ghen tị:
“Được được được, không ai thèm đoái hoài gì đến tôi đúng không."
Tô Hà quay đầu lại ôm lấy cánh tay cha Tô:
“Cha, con đoái hoài đến cha mà." lại giống như con mèo nhỏ cọ cọ đầu vào cánh tay cha Tô.
Tô Kiêu đứng dậy cũng muốn đi qua, cha Tô trực tiếp giơ tay ngăn cản:
“Con thì đừng có qua đây."
Tô Kiêu:
“Bị hắt hủi rồi."
Buổi chiều đồng chí Tô Kiêu lại ra ngoài, đi xem phim.
Tô Hà biết người thiên kim phó xưởng trưởng này nhưng chưa từng gặp mặt, mẹ Tô nói bà đã gặp rồi, trước đây từng mặc đồ bảo hộ lao động tới hợp tác xã cung tiêu mua đồ, hai người có trò chuyện vài câu.
Tô Hà tò mò hỏi:
“Trông thế nào hả mẹ, xinh không ạ."
“Xinh, văn văn tĩnh tĩnh, có khí chất, nhìn một cái là biết người có học thức rồi."
Mẹ Tô nói.
Hồi đó đối phương đi mua đồ ở hợp tác xã, bà chính là thấy khí chất trên người đối phương, lại nhìn đồ bảo hộ mới tiến lên bắt chuyện.
Chỉ là không ngờ cô gái này là thiên kim phó xưởng trưởng nhà máy dệt, hồi đó chỉ nói là làm kế toán ở nhà máy dệt thôi.
Tô Hà cười nói:
“Anh hai nói thiên kim phó xưởng trưởng nói chuyện nghe hay lắm."
Mẹ Tô gật đầu:
“Cô bé đó nói chuyện dịu dàng nhẹ nhàng."
Tô Hà nhìn ra được, mẹ cô rất thích thiên kim phó xưởng trưởng này, cái ấn tượng đầu tiên này là tốt rồi.
“Mẹ, nếu anh hai thành công với chị ấy, mẹ định đưa cho chị dâu tương lai bao nhiêu tiền sính lễ?
Còn đồ gỗ nội thất gì đó nhà mình cũng phải lo chứ ạ."
Mẹ Tô lắc đầu:
“Cái này mẹ không biết, đến lúc đó phải xem bên nhà người ta thế nào."
“Đồ gỗ nội thất gì đó chắc chắn là phải sắm sửa rồi."
Tô Hà:
“Mẹ, nếu không đủ tiền thì nói với con, con có đây."
Cố Kiến Hoa gửi cho cô, lương của cô, rồi lúc kết hôn nhà ngoại cho, cộng lại hết cũng có hơn một ngàn tệ rồi.
Mẹ Tô lắc đầu:
“Đâu cần dùng đến của con, cha mẹ có mà."
Tô Hà:
“Dù sao không đủ thì cứ bảo con."
Tô Hà nghĩ nếu hai người thật sự thành đôi, cô phải chuẩn bị một món quà cho chị dâu tương lai của mình mới được!
Cũng không biết đối phương thích cái gì.
Đợi gặp được người rồi hãy tính.
Mẹ Cố đúng là có chút khả năng tiên tri trên người, Từ Hồng Liên ly hôn rồi, ly hôn với Trần Ái Dân rồi.
Hồi trước lúc tìm hiểu Trần Ái Dân cô ta thấy người đàn ông này khá tốt, sau này kết hôn mới phát hiện gã đàn ông này thật sự tệ lậu đến cực điểm.
Cô ta cảm thấy vẫn là Tô Kiêu tốt nhất.
Cô ta từng nghĩ đến chuyện quay lại tìm anh, tuy cô ta đã kết hôn một lần, cũng từng mang thai, nhưng nếu cô ta thu phục được Tô Kiêu thì tất cả không thành vấn đề.
Cha Tô mẹ Tô nếu không ưa cô ta, cô ta với Tô Kiêu dọn ra ngoài ở là xong.
Cô ta cũng không thích cả một đại gia đình sống chung với nhau.
Nghe mấy dì trong nhà máy nói em gái Tô Kiêu vì m.a.n.g t.h.a.i cộng thêm chuyện công việc nên vẫn luôn ở nhà mẹ đẻ.
Chuyện này không khéo là định ở nhà mẹ đẻ ở cữ luôn đây.
Chương 31 Một阵心悸 (Một cơn thắt tim)
Từ Hồng Liên không biết cha Tô mẹ Tô nghĩ gì, sao lại để con gái đã gả đi rồi cứ ở lỳ nhà mẹ đẻ như thế, giờ chưa có chị dâu thì còn đỡ, giờ mà có chị dâu rồi, chị dâu liệu có bằng lòng không?
Dù sao cô ta là cô ta không bằng lòng rồi đấy.
Nhưng mà cô ta đã ly hôn một lần, ước chừng cha Tô mẹ Tô cũng không thích cô ta.
Giả sử cô ta có thể gương vỡ lại lành với Tô Kiêu, cô ta sẽ cùng Tô Kiêu dọn ra ngoài ở, cũng chẳng thèm quản chuyện nhà đó nữa.
Ôm lấy ý nghĩ này sau khi đi làm, Từ Hồng Liên đặc biệt chú ý đến Tô Kiêu.
Trưa hôm đó lúc tan làm, Từ Hồng Liên đã tìm thấy Tô Kiêu.
Cô ta nói với Tô Kiêu:
“Tô Kiêu, tôi mời anh đi ăn một bữa ở tiệm cơm quốc doanh nhé."
“Cảm ơn anh lần trước đã đưa tôi vào bệnh viện."
Từ Hồng Liên cũng không ngốc, chắc chắn sẽ không vừa lên đã nói em muốn nối lại tình xưa với anh, cô ta sẽ từ từ, từng chút từng chút một.
“Trước đây là do tôi hồ đồ rồi, xin lỗi anh."
“Tôi và Trần Ái Dân ly hôn rồi."
Thật ra chuyện Trần Ái Dân và Từ Hồng Liên ly hôn cả xưởng ai cũng biết, chẳng cần phải đặc biệt nói ra làm gì.
Tô Kiêu định nói gì đó thì nhìn thấy Bùi Sơ Vi chạy tới tìm mình, Bùi Sơ Vi liếc cũng chẳng thèm liếc Từ Hồng Liên lấy một cái, trực tiếp nói với Tô Kiêu:
“Tô Kiêu, buổi trưa chúng ta cùng đi ăn cơm nhé?"
Tô Kiêu nhìn thấy Bùi Sơ Vi đi tới, mắt sáng rực hẳn lên, trên miệng cũng nở nụ cười, gật đầu nói:
“Được."
Từ Hồng Liên có chút sững sờ, cô ta nhìn Bùi Sơ Vi một cái rồi lại nhìn sang Tô Kiêu hỏi:
“Hai người.."
Tô Kiêu:
“Kế toán Bùi là đối tượng của tôi."
Lại nói:
“Chuyện nhỏ thôi, cô không cần mời tôi ăn cơm đâu."
Sau đó nói với Bùi Sơ Vi:
“Chúng ta đi thôi."
Giọng điệu đều mềm mỏng đi không ít.
Hai người rời đi.
Từ Hồng Liên sững sờ tại chỗ.
Tô Kiêu sao lại tìm được đối tượng mới nhanh như vậy?
Lại còn là đối tượng trước đây của Trần Ái Dân, con gái phó xưởng trưởng.
Họ... sao họ có thể làm vậy!
Phải nói Từ Hồng Liên và Trần Ái Dân quả không hổ danh là người cùng một đường, ly hôn xong Trần Ái Dân cũng từng đi tìm Bùi Sơ Vi, muốn nói vài câu tốt đẹp để nối lại tình xưa.
Gã từ đầu đến cuối đều cảm thấy nắm thóp được cô con gái, gạo nấu thành cơm thì Bùi Thành người cha này còn có thể không đồng ý sao?
Nói không chừng còn vội hơn cả gã ấy chứ.
Chỉ là không ngờ Bùi Sơ Vi lại nên duyên với Tô Kiêu.
Trong lòng Trần Ái Dân thấy khó chịu vô cùng.
Đều tại cái con mụ Từ Hồng Liên này, nếu không gã bây giờ sớm đã là con rể phó xưởng trưởng rồi, việc gì phải ở trong xưởng nhìn sắc mặt người khác, chịu đựng những lời bàn tán của đồng nghiệp cơ chứ.
Lúc Tô Hà nhận được kiện hàng Cố Kiến Hoa gửi tới thì đã là cuối tháng mười rồi.
Một kiện hàng rất lớn.
Cực lớn.
Mẹ Tô liền lầm bầm:
“Kiến Hoa gửi cái gì thế này?
Kiện hàng to đùng đoàng."
Tô Hà:
“Mở ra xem thử ạ."
Về đến nhà mở kiện hàng ra.
Kèm theo kiện hàng còn có một bức thư.
Tô Hà đọc thư trước, sau đó mới xem đồ trong kiện hàng.
Phải nói là anh nhà Kiến Hoa của cô rất thích mua giày da nhỏ cho cô, đây lại mua thêm hai đôi nữa, ngoài giày da còn có cả kem dưỡng da cũng hai lọ, băng đô cũng có hai cái.
Những thứ này là cho cô.
Cho em bé thì mua hai cái trống bập bênh, hai cái khóa bình an, mỗi đứa một cái.
