Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 39

Cập nhật lúc: 27/02/2026 10:11

“Cho nên, cứ tặng tiền cho rảnh nợ.”

Chương 33 Trở về

Lúc này, tại bệnh viện biên giới phía Nam của Tổ quốc.

“Đồng chí Cố Kiến Hoa, tuy vết thương của cậu đã lành nhưng tôi khuyên cậu vẫn nên ở lại thêm một tuần nữa để theo dõi thêm."

Bác sĩ khuyên nhủ.

Cố Kiến Hoa lắc đầu:

“Thôi bác sĩ ạ, vợ tôi sắp sinh rồi, tôi phải về."

Bệnh nhân kiên quyết xuất viện, bác sĩ cũng hết cách:

“Vậy tôi kê đơn thu-ốc cho cậu nhé, cậu mang về mà uống."

Cố Kiến Hoa:

“Vâng ạ."

Đừng nói là một tuần, anh hận không thể bay về ngay lập tức.

Cố Kiến Hoa nghĩ tới những giấc mơ mấy ngày nay mà vẫn thấy rùng mình.

Trong mơ vợ anh bị khó sinh, vì khó sinh mà qua đời.

Tuy chỉ là mơ nhưng lòng Cố Kiến Hoa đau thắt lại, anh phải về xem sao, anh phải tận mắt nhìn cô sinh con mới yên tâm được.

Ngồi xe lửa ròng rã khoảng bảy ngày bảy đêm, đồng chí Cố Kiến Hoa cuối cùng cũng tới được ga xe lửa trong thành phố thuộc tỉnh M-ông.

Vì tới nơi đã là buổi tối nên anh ở lại nhà khách trong thành phố một đêm, sáng sớm hôm sau ngồi chuyến xe khách lúc năm giờ về huyện.

Về tới huyện anh liền đi thẳng tới nhà họ Tô.

Vợ anh trong thư nói dạo này đang ở nhà cha mẹ vợ.

Tô Hà vẫn chưa biết đồng chí Cố Kiến Hoa mà cô hằng mong nhớ đã về tới huyện, thậm chí chỉ còn vài bước chân nữa là tới nhà họ Tô rồi.

Vì là chủ nhật mọi người được nghỉ nên đến bảy giờ sáng vẫn chưa ai ngủ dậy, Tô Hà hai ngày nay vì em bé quấy nên dậy khá sớm, cũng không ngủ tiếp được nữa.

Thế là dậy đọc sách.

Đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, Tô Hà đoán là anh hai qua chơi, ai dè vừa mở cửa ra đã thấy người đàn ông của mình Cố Kiến Hoa đang đứng ở cửa.

Tô Hà sững sờ tại chỗ:

“Kiến Hoa?"

Cố Kiến Hoa nhìn thấy vợ mình bình an vô sự đứng trước mặt mình, cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm.

Dọc đường đi anh cứ nơm nớp lo sợ, giấc mơ đó anh ngày nào cũng mơ, hễ cứ nhắm mắt lại là mơ thấy cảnh tượng đó.

Anh sợ lắm!

May mà vợ anh vẫn bình an vô sự đứng trước mặt anh.

Ánh mắt anh dịu dàng, giọng nói cũng cực kỳ ôn tồn:

“Là anh đây, anh về rồi vợ ơi."

Tô Hà khi nghe thấy giọng nói của Cố Kiến Hoa thì tức khắc không kìm nén được nữa, nước mắt trực trào rơi xuống.

“Kiến Hoa.. em.."

Khóc quá dữ dội, nghẹn ngào đến mức không nói nên lời.

Cố Kiến Hoa ôm lấy cô, mắt cũng đỏ hoe:

“Ngoan nào, anh về rồi đây, không khóc nữa."

“Sao anh lại về được thế này?"

Tô Hà vừa khóc vừa hỏi.

Cố Kiến Hoa:

“Anh ra chiến trường bị thương, c-ơ th-ể không thích hợp ở lại quân đội nữa, cấp trên đã nộp đơn xin chuyển ngành cho anh rồi, anh làm công an ở cục công an huyện mình."

“Không khóc nữa nhé."

Anh nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt Tô Hà.

“Anh bị thương ở đâu, có nặng không?"

Tô Hà xót xa hỏi.

Cố Kiến Hoa chỉ vào vị trí trái tim:

“Chỗ này bị trúng đ-ạn, suýt chút nữa là b-ắn trúng tim rồi."

“Nhưng viên đ-ạn b-ắn trúng cái bùa hộ thân em tặng anh ấy, nó bị lệch đi một chút, b-ắn vào phần thịt thôi."

“Vợ ơi, cái bùa hộ thân em tặng đã cứu mạng anh đấy."

Tô Hà lại rơi nước mắt:

“Em suýt chút nữa là không được gặp lại anh rồi."

“Ái chà anh không phải đã không sao rồi sao, về tìm em rồi đây."

Anh giúp cô lau nước mắt.

“Vậy ý anh là, anh sẽ không đi nữa chứ?"

Cố Kiến Hoa nâng mặt Tô Hà lên, khẽ chạm vào môi cô, cười nói:

“Ừm, không đi nữa, sẽ luôn ở bên em."

“Tốt quá rồi, mấy tháng không gặp em nhớ anh lắm, ngày nào cũng nhớ, sắp mắc bệnh tương tư đến nơi rồi đây này."

Tô Hà vừa khóc vừa làm nũng.

Cố Kiến Hoa ôm cô:

“Anh cũng nhớ em vợ ơi, nhớ lắm."

Hai người thổ lộ tâm tình một lát, đồng chí Cố Kiến Hoa mới phát hiện trong nhà chỉ có mỗi vợ mình, không thấy cha mẹ vợ đâu, giờ này chắc chưa đi làm chứ nhỉ!

Hơn nữa cha vợ ban ngày cũng không đi làm mà.

Anh hỏi:

“Cha mẹ đâu rồi em?"

Tô Hà cười nói:

“Bây giờ anh mới nhớ ra à, hôm nay chủ nhật họ vẫn chưa dậy đâu, để em đi gọi họ."

Tô Hà đi gõ cửa, là mẹ Tô ra mở cửa, bà nheo nheo mắt:

“Tiểu Hà có phải con đói rồi không, mẹ còn đang ngủ dở."

Tô Hà lắc đầu:

“Không phải đâu mẹ, là Kiến Hoa về rồi ạ."

Mẹ Tô sững người một giây, ngay sau đó giọng bà cao v.út hẳn lên:

“Cái gì, Kiến Hoa về rồi hả?"

Tô Hà gật đầu.

Mẹ Tô nhanh ch.óng về phòng mặc quần áo, tiện thể gọi cha Tô dậy:

“Ông Tô mau dậy đi, Kiến Hoa về rồi."

Cha Tô cũng ngẩn người ra vài giây, sau đó nhanh ch.óng vùng dậy mặc quần áo, bước ra cửa.

“Kiến Hoa."

Cố Kiến Hoa thấy cha mẹ vợ ra tới nơi liền đứng dậy:

“Dạ, chào cha mẹ."

Cha Tô rất ngạc nhiên trước sự có mặt của anh:

“Kiến Hoa, sao con lại về được thế này, là xin nghỉ phép được hả?"

Mẹ Tô thì nhanh ch.óng pha một cốc sữa bột cho con rể:

“Dọc đường lạnh lắm đúng không, mau uống một cốc cho ấm người."

Cố Kiến Hoa đón lấy:

“Cảm ơn mẹ ạ."

Mẹ Tô:

“Hai cha con cứ nói chuyện đi, mẹ đi nấu cơm."

“Con ra chiến trường bị thương, không thích hợp ở lại quân đội nữa, cấp trên chuyển ngành cho con rồi, làm công an ở cục công an huyện mình ạ."

Cố Kiến Hoa trả lời câu hỏi của cha Tô.

Cha Tô:

“Bị thương hả?

Có nặng không?"

Mẹ Tô cũng lo lắng từ trong bếp ló đầu ra nhìn.

Cố Kiến Hoa kể qua cho mọi người nghe, cha Tô liền nói:

“Đồng xu này đã cứu mạng con đấy, không có đồng xu này cản lại thì viên đ-ạn đó đã b-ắn thẳng vào tim con rồi."

Cố Kiến Hoa nói đúng là vậy:

“Bây giờ con nghĩ lại vẫn còn thấy sợ, vị bác sĩ phẫu thuật cho con cũng bảo số con lớn đấy."

Bất kể hệ thống vì lý do gì mà gắn bó với cô, nhưng lúc này Tô Hà thật sự rất biết ơn hệ thống.

Cô không dám tưởng tượng nếu Cố Kiến Hoa ch-ết đi thì cô sẽ ra sao, giờ cô hơi tin vào lời kể trong sách rồi, cô chính là vì bị tin tức c-ái ch-ết của Cố Kiến Hoa kích động dẫn đến khó sinh mà qua đời.

Mẹ Tô nói:

“Chuyển ngành cũng tốt, tuy lương ít đi một chút nhưng được cái yên tâm, không phải ra chiến trường nữa, đ-ạn d.ư.ợ.c đại bác vô tình lắm, hơn nữa hai vợ chồng con có thể ở bên nhau, Tiểu Hà bây giờ m.a.n.g t.h.a.i rồi, lại là hai đứa nhỏ, con ở bên cạnh chăm sóc là tốt nhất."

“Không phải những người làm cha làm mẹ như chúng ta có thể so bì được đâu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 39: Chương 39 | MonkeyD