Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 51
Cập nhật lúc: 27/02/2026 10:14
“Hơn nữa, thông gia mấy ngày trước còn gửi sang hơn năm mươi cân lương thực.”
Lão đại và lão tam chưa từng đến đại đội Hướng Dương, không biết đường, nên đã tìm lão nhị dẫn đường.
Bên này Tô Hà vẫn chưa biết ba người anh trai của mình đang tới, vừa cho b-ú xong, định chợp mắt thêm lát nữa.
Thì nghe thấy động tĩnh trong sân, cửa sổ dán giấy nên cũng nhìn không rõ bên ngoài, mẹ Cố đi vào:
“Tiểu Hà, hình như anh hai con và mọi người tới rồi."
Mẹ Cố cũng nhìn không rõ, già rồi mắt kém, chỉ thấy loáng thoáng từ xa, hình như là anh hai của Tiểu Hà, phía sau còn có hai người nữa đi cùng.
Tô Hà bật dậy khỏi giường:
“Anh hai em và mọi người ạ?
Mẹ ơi, chắc là anh cả và anh ba của con tới rồi."
“Ôi chao, thế thì phải mau ra đón đi chứ!"
Mẹ Cố nói xong liền biến mất tăm.
Tô Hà:
“Nhanh thật đấy!”
Lúc này Cố Kiến Hoa đang quét dọn chuồng bò, xúc phân bò, cha Cố đang quét sân, vừa nhìn thấy ngoài cổng dừng ba chiếc xe đạp, nhìn kỹ thì chẳng phải là anh hai của Tiểu Hà đó sao.
Còn hai thanh niên bên cạnh, cha Cố đoán được rồi, chắc là anh cả và anh ba của Tiểu Hà.
Người mặc quân phục là anh cả, người đeo kính chắc là anh ba.
Cha Cố vội vàng gọi con trai:
“Kiến Hoa, các cậu của con đến rồi, mau lên."
Nghe vậy, Cố Kiến Hoa cũng vội vàng buông công việc trong tay, ra đón khách.
Cố Kiến Hoa trẻ tuổi chân tay nhanh nhẹn, vội vàng chạy qua mở cổng lớn, gọi “Anh hai" trước.
Sau đó nhìn về phía Tô Việt gọi “Anh cả", tiếp đến là Tô Triệt gọi “Anh ba", anh đã từng xem ảnh gia đình ở nhà họ Tô.
Tuy là ảnh chụp từ mấy năm trước, nhưng nhìn mặt vẫn có thể phân biệt được.
Tô Kiêu liền cười:
“Ái chà, cái này chẳng cần tôi giới thiệu nữa rồi."
Nhưng vẫn trịnh trọng giới thiệu một lượt.
Cố Kiến Hoa nói với Tô Việt và Tô Triệt:
“Anh cả, anh ba, để em cầm túi đồ cho."
Hai người cũng không từ chối, đưa cho Cố Kiến Hoa.
Cha Cố là người ít nói, nhất thời cũng chẳng nói được câu gì, chỉ hỏi:
“Đi đường lạnh lắm phải không."
Mẹ Cố thì từ cổng vào đến cửa nhà đã nói được mấy câu, cuối cùng khen ngợi:
“Không biết nhà thông gia sinh con kiểu gì mà đứa nào cũng khôi ngô thế này."
Bà không phải là khen xã giao, bà thực lòng ngưỡng mộ.
Anh cả của Tiểu Hà cao chắc phải một mét chín, mặc bộ quân phục, trông thật là tuấn tú.
Anh ba tuy không cao bằng anh cả, nhưng cũng phải mét tám rồi, đeo kính, trông rất thư sinh, đường nét khuôn mặt giống em dâu đến bảy tám phần.
Anh ba Tô Triệt cười nói:
“Bác ơi bác cũng khéo khen quá."
Mẹ Cố “ôi chao" một tiếng:
“Tôi đâu có khen gì đâu, nói thật lòng đấy chứ."
Thật sự là lời thật lòng, bốn đứa con nhà thông gia, phương diện nào cũng xuất sắc, từ ngoại hình, chiều cao đến học vấn.
Công việc thì ai cũng có công việc ra hồn, anh cả quân nhân, anh hai công nhân, anh ba sinh viên đại học, cô út giáo viên.
Mẹ Cố nghĩ bụng, nếu bốn đứa con nhà bà cũng giỏi giang như thế, thì ở cái đại đội Hướng Dương này bà có thể đi ngang luôn, mụ Trương Tú Anh kia còn dám ở trước mặt bà mà lải nhải nữa không?
Bà thèm vào mà thèm tiếp mụ ta, vì không cùng đẳng cấp nữa rồi!
Cũng may mẹ Cố khéo ăn khéo nói, chứ nếu trong nhà chỉ có mỗi cha Cố, tặc tặc, thật không dám tưởng tượng.
“Anh cả!"
Tô Hà vừa thấy anh cả Tô Việt, liền lao tới ôm chầm lấy:
“Em nhớ anh ch-ết đi được anh cả ạ."
Tô Việt đỡ lấy cô:
“Làm mẹ rồi, đằm thắm chút đi."
Tô Hà lẩm bẩm:
“Với người nhà mình thì đằm thắm làm gì chứ."
Tô Triệt ở bên cạnh:
“Ồ ồ, em út ơi, chỉ nhớ anh cả thôi chứ không nhớ người anh ba này à!"
Tô Hà nịnh nọt cười với anh:
“Nhớ chứ, em nhớ hết cả mà."
Tô Triệt:
“Được rồi, em thì bọn anh xem xong rồi, giờ bọn anh muốn đi xem hai bảo bối cơ."
Anh cả Tô Việt dáng người quá cao, khung cửa lại thấp, nên anh phải cúi đầu mới vào được.
Hai bảo bối đã thức giấc, đang mở to mắt nhìn trần nhà!
Anh hai Tô Kiêu thấy vậy liền nói:
“Cảm giác hai đứa nhỏ lớn hơn một chút rồi, da cũng trắng hơn nữa."
Cha Cố mẹ Cố thì hoàn toàn là do bộ lọc “con cháu nhà mình", trẻ con sinh thường làm gì có đứa nào trắng ngay từ ngày đầu tiên, sau này mới từ từ trắng ra.
Tô Việt và Tô Triệt thấy có chút mới lạ, mỗi người nắm lấy một bàn tay nhỏ của đứa trẻ, nói:
“Bác là bác cả đây."
“Bác là bác ba đây."
Lại hỏi Tô Hà:
“Đứa nào là Trường Ý, đứa nào là Trường An?"
Trẻ sơ sinh trông đều na ná nhau, họ không phân biệt được trai gái.
Tô Hà liền giới thiệu:
“Nằm bên trái là Trường Ý, bên phải là Trường An ạ."
Hai người lại bắt đầu:
“Trường Ý ơi bác là bác cả đây....."
Đùa với lũ trẻ một lát, Tô Việt liền cảm thán, nói với Tô Hà:
“Em xem em kìa, em là nhỏ nhất nhà, các anh còn chưa kết hôn mà em đã kết hôn rồi, con cũng sinh luôn rồi."
Tô Triệt cũng nói:
“Chứ còn gì nữa, anh nhận được thư của mẹ mà còn ngơ ngác luôn đấy."
“Mẹ bảo, em gái con vừa mới quen người đàn ông được hai ngày đã hỏa tốc kết hôn luôn rồi."
Tô Hà:
“Thì nhìn trúng rồi không kết hôn thì làm gì, không lấy mục đích kết hôn làm tiền đề mà yêu đương thì đều là lưu manh hết."
“Sao hả, người em rể này các anh có hài lòng không?"
Tô Việt:
“Không hài lòng thì làm được gì nữa, em đến con cũng có rồi."
Tô Triệt cũng nói:
“Thật không ngờ đấy Tiểu Tứ, em làm việc thì lề mề chậm chạp, mà chuyện kết hôn này lại nhanh nhảu dứt khoát thế."
Tô Hà đắc ý:
“Tất nhiên rồi, thích thì phải chốt ngay chứ, vả lại Kiến Hoa nhà em tốt lắm luôn."
“Tặc tặc, mới đó đã bênh vực rồi."
Tô Triệt lắc đầu.
Họ làm sao mà không biết nhân phẩm của Cố Kiến Hoa chứ, cha Tô mẹ Tô đã kể cho họ nghe hết rồi.
Bảo là tuy em gái các con kết hôn với người đàn ông mới quen hai ngày, nhưng nó đã tìm đúng người rồi, bất kể là bản thân con rể hay phương diện gia đình đều rất tốt.
Cha Cố mẹ Cố cũng là người hiểu chuyện.
Còn bảo em gái các con không có nhiều tâm cơ, gia đình con một như thế này là tốt nhất, chứ kiểu nhiều con trai nhiều chị em dâu thì rắc rối cũng nhiều.
Chương 44 Nhà ngoại bác có cô cháu gái
Sau khi Tô Hà đi làm, không phải là không có người đến dạm hỏi với mẹ Tô, lại còn toàn là người ở thành phố có công việc đàng hoàng, nhưng mẹ Tô thấy gia đình đối phương quá đông thành viên nên đã từ chối hết.
Người Tô Hà tự tìm này tuy là ở nông thôn, nhưng bản thân con rể là quân nhân, chỉ có cha mẹ sống trong thôn thôi.
