Thập Niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 92
Cập nhật lúc: 27/02/2026 11:09
“Cô cũng sợ bị lạc.”
Đất đai ngọn núi sau nhà họ mấp mô không bằng phẳng, có rất nhiều khe núi nhỏ, Tô Hà cứ thế đi dạo quanh quẩn, đi tới một sườn dốc nhỏ, thấy trên đó có mấy bụi quả đen thùi lùi, bèn đi tới định hái.
Chỉ là tay vừa mới đưa ra đã nghe thấy từ phía dưới truyền lại tiếng nói chuyện, làm Tô Hà giật nảy mình, cái tay định hái quả cũng khựng lại giữa không trung.
“Anh lại nhớ em đến thế sao, không thể đợi đến buổi tối à?"
Đây là giọng nữ, nghe còn có chút quen tai.
Tô Hà nghĩ thầm nghe ở đâu rồi nhỉ!
“Chẳng thế thì sao, anh nhớ em muốn ch-ết rồi, không nhịn được nữa, mau cho anh thơm một cái nào."
Cái giọng gấp gáp này đương nhiên là giọng nam rồi.
Nghe cũng có chút quen tai.
Hai người này rõ ràng là quan hệ bất chính, Tô Hà nghe lén một lúc, tiếng kêu của hai người rất lớn, dường như chắc chắn là ở đây sẽ không có ai đi qua.
“Anh với Vương Đại Hổ ai lợi hại hơn?
Hả?"
“Á!
Anh... anh... anh!"
Cái này...
Tô Hà chắc chắn hai vị bên dưới là ai rồi!
Người nữ chẳng phải là em dâu của chị hai Cố - Cát Thúy Lan sao, còn người nam chính là chồng của Lý Ngân Hoa - Trương Đại Năng!
Chẳng phải hai người này... sao lại tằng tịu với nhau thế này?
Cát Thúy Lan và Lý Ngân Hoa không phải là chị em tốt sao, năm ngoái còn cùng nhau mỉa mai chị hai Cố không biết sinh con trai cơ mà.
Cái... cái này... thế mà đã dan díu với nhau rồi?
Lại còn giữa ban ngày ban mặt, lại còn đúng mùa vụ bận rộn, hai người này không đi làm mà vào núi làm chuyện này à?
Trong sách không phải nói người ở thời đại này chất phác, tư tưởng bảo thủ sao!
Thế mà dám ngoại tình?
Tô Hà cũng không dám nghe thêm, sợ bị phát hiện.
Bèn lén lút chuồn về, Cố Kiến Hoa nói:
“Anh vừa quay đi cái là không thấy em đâu, làm anh giật mình, đừng đi xa quá mà vợ."
Tô Hà không trả lời anh, mà đi tới trước mặt Cố Kiến Hoa, thần thần bí bí nói:
“Kiến Hoa, anh đoán xem vừa nãy em phát hiện ra điều gì?"
Cố Kiến Hoa hỏi:
“Phát hiện ra cái gì?
Thỏ rừng hay là gà rừng?"
Ánh mắt vợ anh lúc này quả thực là quá mức hưng phấn.
Tô Hà cũng không bắt anh đoán đố nữa, bèn nói nhỏ với anh, kể hết những lời hai người kia nói như “Vương Đại Hổ lợi hại hay anh lợi hại" cho anh nghe.
Cố Kiến Hoa nghe xong, biểu cảm có chút không tự nhiên, cuối cùng anh nói:
“Chúng ta đừng quản, không bị phát hiện chứ?"
Tô Hà lắc đầu:
“Đương nhiên là không rồi."
Phát hiện ra thì chắc chắn là không thể bị phát hiện rồi, lúc cô rời khỏi cái sườn núi đó đều đi nhẹ chân nhẹ tay, sợ gây ra chút tiếng động làm kinh động đến hai người bên dưới.
Nhưng hai người đó đang say sưa quên hết trời đất, chuyện ngoại tình này mang lại sự kích thích đạt đến một cảnh giới nhất định rồi, dù có phát ra chút tiếng động chắc họ cũng chẳng nhận ra đâu.
Tô Hà không hiểu nổi, anh ngoại tình thì ngoại tình đi sao cứ phải vào núi mà ngoại tình, chẳng lẽ nằm trên đất, cỏ trên đất không châm vào m-ông à?
Lúc này đang là mùa thu, trời vẫn chưa lạnh, cái đó thì thôi đi, nhưng Từ Hồng Liên và Trần Ái Dân hồi tháng ba năm ngoái, vùng này của họ là phương Bắc, khu vực phía đông tỉnh M-ông, ngay cả tháng ba thì cũng vẫn rất lạnh, cứ nói tháng ba năm ngoái đi, tuyết còn chưa tan hết đâu!
Gấp gáp đến thế sao?
Nhất định phải hành sự ở bên ngoài?
Không thể về nhà mà làm à?
Tô Hà bèn đem thắc mắc này nói với Cố Kiến Hoa, Cố Kiến Hoa thở dài một tiếng:
“Vợ à, em nghĩ chưa thấu đáo rồi, em bảo về nhà thì làm sao mà làm?"
“Em bảo Từ Hồng Liên và Trần Ái Dân chưa kết hôn, về nhà làm sao mà..."
“Còn hai người này nữa, ai cũng có gia đình riêng rồi."
Nghe vậy, Tô Hà gật đầu, trêu chọc:
“Cũng đúng, anh còn khá là thấu hiểu lòng người đấy."
Cố Kiến Hoa:
“..."
Thực ra, ở chỗ chúng ta chuyện như thế này xảy ra cũng khá nhiều."
Tô Hà chấn kinh:
“Cái gì?"
“Không phải nói ngoại tình hủ hóa, mà là ở bên ngoài..."
Cố Kiến Hoa ngập ngừng.
Tô Hà hiểu ngay, tò mò hỏi:
“Kiến Hoa anh kể em nghe đi."
Cố Kiến Hoa kể:
“Hồi anh còn nhỏ đi theo bố vào núi, cũng là nhặt củi, anh đã từng bắt gặp một lần."
Người này không phải ai khác, chính là bí thư thôn họ và vợ ông ta.
Hồi nhỏ anh không hiểu, không rõ tại sao họ lại cởi truồng nằm trên đất, về kể với mẹ anh, mẹ anh bèn bảo chuyện này đừng nói với người ngoài.
Lớn lên rồi mới hiểu.
Tô Hà nghe xong:
“..."
Hai người này cũng thật là gì đó, vẻ bề ngoài của họ đạo mạo như vậy."
Bí thư thôn Triệu Khánh Hữu mang lại cảm giác rất quy củ, cực kỳ nghiêm túc nghiêm minh, chính trực vô tư, còn vợ ông ta tuy là người trong thôn nhưng mang lại cảm giác cũng rất cao ngạo.
Bạn hoàn toàn sẽ không liên tưởng được hai người này lại làm chuyện đó ở ngoài đồng hoang m-ông quạnh.
Cố Kiến Hoa nhìn cô:
“Thế nên nhìn người đâu thể nhìn bề ngoài, không nói người khác, cứ nói vợ anh đây này, bề ngoài em văn tĩnh ngoan ngoãn biết bao."
Vẻ ngoài của vợ anh chính là kiểu mang lại cảm giác rất điềm tĩnh thản nhiên, rất dịu dàng, nhìn như một cô gái ngoan hiền.
Nhưng phong cách nói năng hành sự thì hoàn toàn trái ngược.
Làm việc sấm sét mạnh mẽ, mở miệng ra là phong cách của một nữ hán t.ử.
Còn cả lúc ở trên giường thì như một nữ thổ phỉ vậy, cực kỳ mãnh liệt, ngược lại làm anh giống như một cô vợ nhỏ bị bắt cóc về vậy.
Nghe Cố Kiến Hoa nói thế, Tô Hà nghĩ cũng đúng, bản thân vẻ ngoài và nội tâm của cô cũng hoàn toàn khác nhau mà, cô nói:
“Đừng chỉ nói em, anh cũng thế thôi."
Nhìn vẻ ngoài Cố Kiến Hoa là một người đàn ông gai góc, giống như trong sách nói là kiểu khiến người ta ba ngày ba đêm không xuống nổi giường ấy, nhưng nội tâm thì...
Đính chính một chút, cô không phải nói Kiến Hoa nhà mình không được.
Bởi vì người bình thường đều không thể làm chuyện đó ba ngày ba đêm, thực sự mà làm vậy thì ch-ết chắc rồi.
Ý của cô là Kiến Hoa nhà cô phản sai cũng rất lớn, anh ấy sẽ giống như mèo nhỏ mà làm nũng với cô, làm việc gì cũng rất tỉ mỉ, còn nữa anh ấy nấu ăn rất ngon.
Tô Hà cảm thấy người đàn ông mình tìm được thật là không tệ.
Cố Kiến Hoa cười nói:
“Dù sao em thấy hài lòng là được."
Hài lòng thì chắc chắn là hài lòng rồi, hài lòng vô cùng luôn.
“Kiến Hoa, anh kể em nghe đi, thôn các anh còn có chuyện tương tự không?
Hoặc là của thôn khác cũng được."
Tô Hà rất thích nghe bát quái của người khác, nhất là kiểu kích thích ly kỳ ấy.
Cố Kiến Hoa bèn dùng ánh mắt cực kỳ bất lực nhìn cô một cái:
“Có."
Nhiều lắm.
Tô Hà:
“Em xin rửa tai lắng nghe."
