Thập Niên 60: Mỹ Nhân Mắc Chứng Sợ Xã Hội - Chương 204
Cập nhật lúc: 05/02/2026 20:53
Khương Thư Di nghe xong trong lòng hiểu rõ, phía Tây Bắc này nằm ở vị trí biên phòng trọng yếu, vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng, mở rộng biên chế là chuyện sớm muộn.
Hơn nữa ở cái thời đại xung đột có thể nổ ra bất cứ lúc nào này, khu đồn trú Tây Bắc xưa nay đặc biệt quan trọng, nên cũng rất được các thủ trưởng coi trọng.
"Vậy đến lúc đó càng náo nhiệt rồi." Khương Thư Di thấy Chu Tú Vân vui vẻ như vậy, điều có thể nghĩ đến là chuyện này, chị ấy có vẻ rất thích náo nhiệt.
"Đúng thế, ôi chao dù sao mở rộng biên chế là tốt mà." Chu Tú Vân vui nhất vẫn là chuyện liên quan đến lợi ích thiết thân của mình, "Nghe nói để giải quyết vấn đề nhà ở và việc làm cho người nhà tùy quân tăng lên sau này, ở thị trấn bên ngoài chúng ta, sắp mở hai cái xưởng lớn đấy, xưởng dệt và xưởng thực phẩm. Qua tết là bên đó bắt đầu xây dựng rồi, đợi chính thức hoàn công, đám người nhà không có việc làm như chúng ta, nói không chừng cũng có thể được phân công việc."
Chu Tú Vân càng nói càng hưng phấn, "Đến lúc đó nếu chị có thể vào nhà ăn làm việc thì tốt rồi." Kể từ sau khi được Khương Thư Di khen, chị ấy cảm thấy công việc của mình chắc chắn cũng làm được.
"Tay nghề nấu nướng của chị dâu tốt như vậy, nếu thật sự có suất chắc chắn có thể vào." Khương Thư Di xưa nay nói chuyện dễ nghe, cũng thích khích lệ người khác.
Hơn nữa theo cô thấy, tay nghề của Chu Tú Vân quả thực khá tốt.
"Thật á?" Chu Tú Vân là người đặc biệt cần người khác khẳng định, nghe thấy người có văn hóa như Khương Thư Di cũng nói vậy, cảm thấy chuyện này của mình càng chắc chắn hơn, lòng tin tăng mạnh.
"Thật mà." Khương Thư Di cười nói, "Nhưng mà chị dâu, chị chưa từng nghĩ đến việc vào tiệm cơm quốc doanh sao? Nhà ăn của xưởng vừa mệt vừa tạp, không bằng làm ở tiệm cơm quốc doanh nhàn hạ, lương cũng cao hơn."
"Hầy, trên trấn chỉ có một cái tiệm cơm quốc doanh đó, đâu đến lượt chị chứ?" Chu Tú Vân muốn thì có muốn, nhưng cũng biết tự lượng sức mình, "Người ta bên trong đã đủ rồi, một củ cải một cái hố, chị chen vào đâu được?"
"Đã là chỗ chúng ta sắp mở rộng biên chế, xung quanh lại sắp xây xưởng mới, vậy dân số chắc chắn sẽ ngày càng nhiều, thì không thể chỉ có một tiệm cơm quốc doanh được." Khương Thư Di đơn giản phân tích giúp chị ấy, "Trên trấn chắc chắn cũng sẽ mở rộng hoặc mở thêm tiệm cơm quốc doanh mới, đến lúc đó chị dâu có thể để ý trước một chút, hoặc bảo Trịnh tham mưu giúp chị đến bên bộ tổ chức đăng ký trước, xếp hàng, cơ hội luôn dành cho người có chuẩn bị, nói không chừng đến lúc đó vào được thật thì sao?"
Chu Tú Vân đúng là chưa nghĩ đến, giờ nghe Khương Thư Di nói vậy, thấy thật sự có khả năng nha.
"Em gái Thư Di, sao chị lại không nghĩ ra nhỉ? Em xem cái đầu heo này của chị, phải nói vẫn là người có văn hóa các em, đầu óc xoay chuyển nhanh hơn bọn chị."
Chị ấy nói xong lại hớn hở bảo: "Vậy về chị sẽ hỏi lão Trịnh nhà chị, bảo ông ấy đến bộ tổ chức xếp cho chị một chỗ trước."
Hai người dắt Thiểm Điện đi một vòng lớn quanh khu gia thuộc, thấy Hạ Thanh Nghiên vẫn chưa có ý định ra khỏi đoàn bộ, Khương Thư Di bèn định dắt Thiểm Điện về nhà trước.
Chu Tú Vân tiễn cô một mạch đến cửa nhà, lúc sắp chia tay, chị ấy lại kéo Khương Thư Di lại, thần bí hề hề hỏi nhỏ một câu: "Em gái Thư Di, chị nói với em chuyện này, lần này mở rộng biên chế động tĩnh lớn như vậy, Hạ đoàn trưởng nhà em nói không chừng còn phải thăng chức thêm một bậc đấy."
"Hả?" Khương Thư Di nghĩ một chút, Hạ Thanh Nghiên ở tuổi này, đã là một trong những cán bộ cấp đoàn trẻ nhất toàn quân rồi, đương nhiên thăng chức lên trên cũng không phải là không thể.
Nhưng đây vẫn là chuyện chưa có bóng dáng, cô sợ Chu Tú Vân đi nói lung tung khắp nơi, ngộ nhỡ truyền ra trong khu gia thuộc, ảnh hưởng không tốt.
Cô cẩn thận trả lời: "Chị dâu, việc thăng chức của cán bộ trong khu đồn trú đều do các thủ trưởng cấp trên quyết định, người bên dưới chúng ta không thể đoán bừa được."
Chu Tú Vân nghe vậy, cũng cảm thấy mình hơi nhiều lời, vội nói: "Cũng phải, cũng phải." Thật ra chị ấy chỉ cảm thấy Hạ đoàn trưởng tuổi trẻ tài cao, bản lĩnh lại lớn, lần mở rộng biên chế này chắc chắn phải đề bạt một lứa cán bộ trẻ tuổi đầy hứa hẹn mà, nên thuận miệng nói vậy thôi.
Nhưng thấy em gái Thư Di nói thế lại bảo: "Em gái em yên tâm, chuyện chưa đâu vào đâu này, miệng chị kín lắm, chắc chắn sẽ không đi nói lung tung đâu."
Khương Thư Di gật đầu, ngược lại biết Chu Tú Vân người này nói nhiều, nhưng nói lời giữ lời, bảo không nói lung tung là sẽ không nói lung tung, cười cười chào tạm biệt chị ấy, rồi dắt Thiểm Điện về nhà.
Về chưa được bao lâu thì Hạ Thanh Nghiên cũng về.
Lúc anh đẩy cửa bước vào, Khương Thư Di vừa tắm xong, ngồi bên mép giường, chuẩn bị dùng khăn lau tóc.
"Di Di tắm xong rồi?" Hạ Thanh Nghiên bước vào, vừa cởi áo khoác trên người vừa rất tự nhiên đi tới, cầm lấy khăn khô từ trong tay cô, thành thạo giúp vợ mình lau tóc.
Tóc vợ anh vừa nhiều vừa dài, mỗi lần gội đầu đều trông như không tình nguyện lắm, bảo là ghét lau tóc.
"Vâng." Khương Thư Di đã bị Hạ Thanh Nghiên nuôi thành một bộ xương lười, thấy anh chủ động nhận việc, cô liền yên tâm thoải mái ngồi im, ngửa đầu nhắm mắt lại, hưởng thụ sự phục vụ của người đàn ông nhà mình.
Hạ Thanh Nghiên đã là thợ lành nghề rồi, lau tóc rất có bài bản, Khương Thư Di cảm thấy rất dễ chịu, cảm giác như một sự hưởng thụ.
Cô bỗng nhớ tới lời Chu Tú Vân vừa nãy, mở mắt ra hỏi: "Đúng rồi, hôm nay nghe chị dâu Tú Vân nói, khu đồn trú của chúng ta sắp mở rộng biên chế à?"
"Đúng." Hạ Thanh Nghiên gật đầu, động tác trên tay không dừng, "Chuyện này hai năm trước đã nhắc đến rồi, gần đây chính thức quyết định."
Khương Thư Di nghe được câu trả lời khẳng định, nổi tính ham chơi, cười ngửa đầu lên tì cằm vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của anh, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh, cố ý kéo dài giọng nói: "Chị dâu Tú Vân còn bảo, mở rộng biên chế là anh có thể thăng chức đấy, Hạ đoàn trưởng nhà chúng ta nếu thật sự thăng chức, sau này em có phải đổi giọng rồi không?"
