Thập Niên 60: Mỹ Nhân Mắc Chứng Sợ Xã Hội - Chương 431
Cập nhật lúc: 05/02/2026 21:27
Dáng vẻ đó chọc Hạ Thanh Châu cười không ngớt, cô nhóc này sao mà đáng yêu thế, có chút ghen tị với chú hai rồi, sao lại sinh ra được cô con gái đáng yêu thế này.
“Tiểu Trân Châu sao thế? Cháu không cho người ta nói sâu xanh à?”
Tuy nhiên ngay sau đó Hạ Thanh Châu chuyển ánh mắt sang em trai bên cạnh, sao không cho người ta nói sâu xanh lớn.
Vốn dĩ con sâu ghê tởm, từ miệng cháu gái nhỏ nói ra lại thấy đáng yêu phết.
Thế mà lại không cho con bé nói sao.
Hạ Thanh Châu nghe vậy bất bình thay cho cháu gái nhỏ nhà mình, “Cứ nói thì làm sao? Tiểu Trân Châu thích thì cứ nói!”
Tiểu Trân Châu nghe vậy vui vẻ ôm cổ Hạ Thanh Châu nói: “Bác cả thật tốt, Tiểu Trân Châu thích bác cả lắm!”
“Bác cả cũng thích Tiểu Trân Châu nhà ta lắm!” Hạ Thanh Châu thậm chí còn muốn giữ Tiểu Trân Châu lại Bắc Thành, bên này điều kiện cũng tốt, mình và vợ cũng thường trú trong nước, nếu Tiểu Trân Châu ở lại thì tốt biết bao.
Tuy nhiên lời này anh không nói ra, Tiểu Trân Châu là bảo bối của gia đình em trai, khó bảo toàn nói xong tình anh em còn giữ được không.
Nhưng con gái nhỏ đúng là tốt thật, sao mà ngoan thế, so sánh thế này hai thằng con trai nhà mình trông chán thật sự!
Cả nhóm ra khỏi trạm, Hạ Thanh Châu tự lái xe đến, xe của anh là xe Hồng Kỳ được cấp, cửa sổ đều có thể kéo rèm loại đó.
Tiểu Lưu lái vẫn là chiếc xe Jeep của Hạ lão thủ trưởng, gần đây các thủ trưởng quân đội Bắc Thành cũng đang thống nhất đổi xe rồi, hầu như đều đổi sang loại xe con màu đen đó.
Tuy nhiên Hạ Viễn Sơn vẫn chưa quen lắm, ông thích loại xe Jeep cao to này, cứ nghĩ đợi đến cuối cùng rồi đổi.
Chẳng thế mà Hạ Thanh Châu lập tức mượn cớ xe khác nhau, dụ dỗ Tiểu Trân Châu lên xe của anh, thế là Tiểu Trân Châu cùng bà nội Hạ và dì Phương ngồi xe Hạ Thanh Châu.
Hạ Thanh Nghiên dắt vợ vẫn ngồi xe Tiểu Lưu lái.
Bên này mọi người lao nhanh về phía đại viện.
Đầu này Hạ Viễn Sơn giúp vợ dọn dẹp chuyện bếp núc xong, cũng không sợ lạnh đặc biệt chạy ra ngoài sân nhìn về phía cổng lớn.
Ông bạn chiến đấu cũ kiêm hàng xóm phía trước nhìn thấy còn hỏi: “Lão Hạ, tuyết rơi thế này ông đứng đây làm gì.”
Hạ Viễn Sơn mày cười mắt híp nói: “Hôm nay thằng hai nhà tôi đưa cháu gái về, tôi đứng đây đợi cháu gái tôi đấy.”
Đối phương còn có lòng tốt nói: “Tuyết lớn thế này ở nhà đợi là được rồi mà.” Có mấy bước chân đâu, ở nhà đợi cũng đâu có sao.
“Thế không được, Tiểu Trân Châu nhà tôi từ sớm đã nói trong điện thoại là nhớ ông nội rồi, con bé về tôi chắc chắn phải để con bé xuống xe là nhìn thấy tôi ngay.” Nếu không phải ở nhà giúp vợ dọn dẹp mấy món rau kia, ông đã đi đón người cùng rồi.
“Trẻ con chưa gặp ông bao giờ, đâu biết nhớ hay không?” Đối phương cảm thấy lão Hạ đang c.h.é.m gió, con của thằng hai nhà lão Hạ chắc mới khoảng hai tuổi chứ mấy, đang tuổi lạ người, lại chưa gặp ông nội bao giờ sao biết nhớ?
Không được ông phải đợi xem sao, lão Hạ này nói chuyện ngày càng không có phổ rồi.
Rất nhanh hai chiếc xe đã đi về phía đại viện, Hạ Viễn Sơn kích động đón lên hai bước, dáng vẻ tráng kiện đó, dường như quay lại lúc lên chiến trường năm xưa.
Bà nội Hạ ở trên xe đã thấy con trai mình lao tới rồi, còn phàn nàn với cháu trai cả một câu: “Cháu xem bố cháu kìa, bao nhiêu tuổi rồi còn không chững chạc.”
Hạ Thanh Châu cười một cái, thầm nghĩ chứ còn gì nữa, hại anh đều phải phanh xe trước rồi.
“Ông nội, ông nội!”
Chẳng thế mà nói Tiểu Trân Châu có thể dỗ cho tất cả mọi người mày cười mắt híp, cái này cũng chưa chính thức gặp ông nội bao giờ, chỉ nghe bà cố nói một câu người ta đã biết đó là ông nội mình rồi.
Chẳng thế mà bác cả dừng xe xong, quay người bế cô bé xuống xe, lập tức đã vươn tay về phía Hạ Viễn Sơn rồi.
“Ông nội! Tiểu Trân Châu nhớ ông nội lắm!”
Hạ Viễn Sơn vội vàng đón lấy Tiểu Trân Châu từ tay con trai cả, thấy con cả buông tay chậm một chút, còn bất mãn nói: “Nhanh lên, đừng làm Tiểu Trân Châu nhà ta lạnh, còn nữa mau đi giúp Di Di chúng nó xách hành lý đi.”
Hạ Thanh Châu hơn bốn mươi tuổi phảng phất quay lại lúc nhỏ bị cha mắng, tuy nhiên lúc này không cãi lại nữa, vội vàng đỡ bà nội xuống xe để dì Phương đỡ bà nội về phòng trước.
Bản thân thì đi về phía em trai em dâu giúp xách hành lý.
Đầu này Hạ Viễn Sơn bế Tiểu Trân Châu kiêu ngạo đi đến trước mặt ông hàng xóm cũ, trên mặt là vẻ kiêu ngạo kiểu tôi không lừa ông nhé.
“Tiểu Trân Châu, đây là ông Trần.” Hạ Viễn Sơn bắt đầu dạy cháu gái nhỏ gọi người rồi.
Tiểu Trân Châu từ nhỏ đã không lạ người, nghe ông nội dạy vậy, lập tức ngọt ngào gọi: “Cháu chào ông Trần ạ, cháu tên là Tiểu Trân Châu!”
Ái chà, câu này gọi cho Trần lão thủ trưởng tim cũng tan chảy, không ngờ lão Hạ thật sự không c.h.é.m gió, đôi tay đang rục rịch đã muốn bế cô con gái nhỏ như b.úp bê phúc lộc này rồi.
Hạ Viễn Sơn có thể cho người khác bế sao? Bản thân còn chưa cưng nựng đủ đây này.
Cho nên khoe khoang một chút, ôm c.h.ặ.t lấy cháu gái, bộ dạng sợ người ta cướp mất.
Lúc này mấy hộ hàng xóm trái phải cũng nghe thấy tiếng, nhao nhao đi ra, nhìn Tiểu Trân Châu được Hạ Viễn Sơn bế trên tay đều cười tiến lên trêu chọc.
Tiểu Trân Châu đúng chuẩn "xã giao ngưu", ông nội dạy gì gọi nấy, bản thân còn tự giới thiệu mình nữa.
Đứa bé này quá nở mày nở mặt rồi, chẳng thế mà vài câu nói đã khống chế cứng một đám ông già nhỏ, lập tức mọi người bắt đầu ngưỡng mộ Hạ Viễn Sơn rồi, lão già này đúng là có phúc mà.
Thằng hai cưới được cô vợ lợi hại, đến sinh cháu gái cũng lợi hại thế này.
Hạ Viễn Sơn vui vẻ vô cùng, Tiểu Trân Châu cũng quá làm ông nở mày nở mặt rồi.
Kết quả bà nội Hạ đi tới trực tiếp giơ gậy batoong chọc chọc con trai, “Đừng làm Tiểu Trân Châu của mẹ bị cảm lạnh.”
Bà cụ lên tiếng rồi, mọi người cũng không tiện quấn lấy người ta nói chuyện mãi trong sân, đành phải từng người cười nịnh nọt với Hạ Viễn Sơn: “Lão Hạ, chiều rảnh đưa Tiểu Trân Châu sang nhà tôi chơi nhé.”
“Đúng đúng, lão Hạ, lần trước ông chẳng bảo chậu lan ở sảnh nhà tôi mọc tốt sao? Tối tôi mang sang nhà ông, cho Tiểu Trân Châu xem, con gái thích mấy thứ hoa cỏ này lắm.”
