Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 109
Cập nhật lúc: 28/01/2026 17:14
Cho nên trong khu rừng đó chôn cất rất nhiều x.á.c c.h.ế.t, oan hồn của con người.
Thời gian trôi qua, hạt giống bay đến bãi đất trống, liền mọc thành một khu rừng rậm rạp.
Vì lời đồn đại bên trong có nhiều người c.h.ế.t, công nhân viên nhà máy thép đều có chút sợ hãi nơi này, bình thường không ai dám đi vào, lúc đi ngang qua đều cụp đuôi mà chạy.
Nhưng Tiêu Bảo Trân không sợ cái này nha, đừng nói là hồn ma của dân làng, hồi ở mạt thế, lúc đầu nhìn thấy thây ma cô sẽ sợ đến phát khiếp, nhưng sau khi quen rồi, cô có thể không chớp mắt mà c.h.ặ.t đứt đầu thây ma, đối với cô cái này chẳng có gì đáng sợ cả.
Tiêu Bảo Trân nhìn khu rừng rậm phía xa, đạp xe ra khỏi ngõ, đang đi về hướng khu rừng.
Nhưng đang đi, Tiêu Bảo Trân phát hiện có gì đó không ổn, phía sau hình như có người đang theo dõi mình, lén lén lút lút.
Người đi sau Tiêu Bảo Trân chính là Tiêu Phán Nhi.
Tiêu Bảo Trân đạp xe đi thong dong, cô ta lại dùng hai cái chân của mình, còn xách theo một cái giỏ tre rất lớn, mệt đến mức thở không ra hơi.
Cô ta suýt nữa thì muốn bỏ cuộc, nhưng nghĩ đến việc mình ngồi ở trạm quan sát cho muỗi ăn mấy ngày trời, nghĩ đến đó lại kiên trì tiếp, bám theo sau Tiêu Bảo Trân.
Theo dõi người ta cũng không phải là việc dễ dàng gì nha, Tiêu Phán Nhi đi về phía trước hai bước, bỗng nhiên thấy Tiêu Bảo Trân quay đầu lại, dường như đã phát hiện ra điều gì đó.
Cô ta sợ tới mức tim hẫng một nhịp, vội vàng tìm một bức tường để trốn, cẩn thận quan sát, đợi Tiêu Bảo Trân tiếp tục đi mới dám bước ra, còn phải rảo bước nhanh vài cái để theo kịp.
Lại đi thêm vài bước, cô ta thấy Tiêu Bảo Trân lại quay đầu.
May mà bên cạnh có cột điện, không thì Tiêu Phán Nhi thực sự không biết mình phải trốn vào đâu nữa.
Còn chưa bắt đầu tìm bảo bối mà Tiêu Phán Nhi đã sắp mệt phát khóc rồi, sao cô ta muốn tìm bảo bối lại khó khăn thế này chứ!
Tiêu Phán Nhi cảm thấy hai chân mình như bị đổ xi măng vào vậy, nặng trĩu, nhưng vẫn phải tiếp tục đi tới, dù sao cô ta vẫn còn tơ tưởng đến việc bám đuôi Tiêu Bảo Trân để tìm bảo bối.
Nhưng cũng may, cô ta phát hiện sau khi quay đầu nhìn hai lần, Tiêu Bảo Trân dường như không phát hiện ra gì, đạp xe tiếp tục đi về phía trước.
Tiêu Phán Nhi thở phào nhẹ nhõm, cũng rảo bước đuổi theo phía sau, đuổi một hồi, cô ta phát hiện Tiêu Bảo Trân biến mất rồi.
"Người đâu? Lúc nãy còn ở đây mà?!" Tiêu Phán Nhi suy sụp quá, muốn khóc quá đi mất.
Cô ta không dám kêu gào lung tung, đành phải đi tìm quanh quẩn xung quanh, xem Tiêu Bảo Trân rốt cuộc đã đi đâu rồi.
Ngay lúc cô ta tìm đến một góc ngoặt, bỗng nhiên vươn ra một bàn tay, trực tiếp kéo cô ta vào, bàn tay đó như một cái kìm, kẹp c.h.ặ.t lấy cánh tay Tiêu Phán Nhi, bóp khiến cô ta đau sắp c.h.ế.t.
"Quả nhiên là chị, Tiêu Phán Nhi." Tiêu Bảo Trân từ sau góc ngoặt bước ra, kéo Tiêu Phán Nhi nói.
Lúc nãy khi quay đầu lại cô đã phát hiện có người theo dõi mình rồi, nhưng chưa nhìn rõ là ai, bèn cố tình rẽ một cái khi đến góc ngoặt, rồi đứng đây chờ thỏ, quả nhiên bắt được người.
Tiêu Phán Nhi bị Tiêu Bảo Trân tóm được, đầu tiên là giật thảy mình, đầu óc trống rỗng, cô ta theo bản năng lấy tay che mặt, bóp giọng nói: "Không phải, tôi không phải Tiêu Phán Nhi."
Tiêu Bảo Trân: "..." Cô ta làm thế nào mà lên được làm nữ chính thế nhỉ?
Cô gạt mạnh tay Tiêu Phán Nhi xuống: "Còn nói không phải, chị bám đuôi theo tôi làm gì?"
Trên mặt Tiêu Phán Nhi hiện ra vẻ lúng túng trong thoáng chốc, nhanh ch.óng phản ứng lại, hùng hổ nói: "Dựa vào cái gì mà cô bảo tôi bám đuôi cô, con đường này đâu phải của nhà cô, ai cũng đi được, sao nào, cô còn định quản chuyện tôi đi đường à?"
Cô ta vừa nói, chính mình cũng thông suốt luôn!
Thực ra cô ta hoàn toàn không cần phải trốn tránh nha, con đường này là của chung, mà tất cả những nơi này đều là của nhà nước, Tiêu Bảo Trân đi được cô ta cũng đi được, việc gì phải chột dạ chứ.
Cô ta cứ thích đường đường chính chính mà đi đấy!
Tiêu Phán Nhi liếc Tiêu Bảo Trân một cái, lại nói: "Sao, cô sợ hãi thế này, có phải định tìm đồ tốt gì, sợ bị tôi nhìn thấy không?"
Tiêu Bảo Trân thấy nực cười, đồng thời cũng cảm thấy hành động hôm nay của Tiêu Phán Nhi rất bất thường, cô nhìn chằm chằm Tiêu Phán Nhi một lát: "Chị thích bám thì cứ bám đi."
Nói xong, Tiêu Bảo Trân đạp xe đi tiếp, vẫn là hướng về phía khu rừng rậm.
Nhà máy thép cách khu nhà tập thể rất gần, đạp xe chưa đầy năm phút, Tiêu Bảo Trân đã đến rìa khu rừng.
Hai hôm trước vừa có một trận mưa, hơi ẩm trong rừng không tan được, đứng bên ngoài cũng có thể cảm nhận được sự âm u trong rừng.
Tiêu Bảo Trân thử giẫm lên bùn đất, thấy không mềm lắm, giày cũng không bị lún xuống, bèn rảo bước đi vào trong.
Cái này làm khổ Tiêu Phán Nhi phía sau rồi.
Tiêu Bảo Trân không sợ, nhưng cô ta sợ nha, nhìn thấy chỗ âm u là da đầu tê rần, cô ta không hiểu nổi vì sao Tiêu Bảo Trân lại đến nơi này, chẳng lẽ ở đây có bảo bối gì sao?
Vì món bảo bối hư ảo đó, Tiêu Phán Nhi nghiến răng giậm chân, cũng khoác giỏ đi vào theo.
Hai người phụ nữ một trước một sau vào rừng rậm, Tiêu Bảo Trân đi phía trước, mắt không ngừng quan sát xung quanh.
Vì trận mưa hai ngày trước, hiện tại trong rừng rất nhiều cành khô đều bị ướt, loại gỗ ướt này nhét vào giỏ vừa nặng vừa không thể nấu cơm ngay được, mang về còn phải phơi nắng.
Tiêu Bảo Trân tiếp tục đi vào sâu hơn, muốn tìm một mảnh rừng cây rậm rạp hơn, chỗ đó mưa không lọt xuống được, gỗ sẽ khô.
Đi đến giữa khu rừng, Tiêu Bảo Trân thấy gỗ trên mặt đất đã không còn ướt nữa, lúc này mới bắt đầu nhặt củi.
Lúc ngồi xuống cô quay đầu nhìn lại, liền thấy Tiêu Phán Nhi vẫn đang bám theo mình, cô đi đâu Tiêu Phán Nhi đi đó, hơn nữa còn lén lén lút lút.
Quay đầu nhặt củi, Tiêu Bảo Trân thầm thắc mắc, Tiêu Phán Nhi đây là trúng tà rồi sao? Tự dưng bám theo mình làm gì?
Cô tiếp tục nhặt củi, thỉnh thoảng nhìn thấy mộc nhĩ trên những khúc gỗ mục, liền thuận tay hái một ít.
Thỉnh thoảng quay lại nhìn Tiêu Phán Nhi một cái, Tiêu Bảo Trân cuối cùng cũng phát hiện ra rồi, cái đồ Tiêu Phán Nhi này đang học theo mình.
Cái đứa này cứ như là kẻ bắt chước vậy, cô đi tới, Tiêu Phán Nhi cũng đi tới, cô đi nhặt củi, Tiêu Phán Nhi cũng đi nhặt củi, đáng cười nhất là cô đi hái mộc nhĩ, Tiêu Phán Nhi ở xa không biết cô đang làm gì trên khúc gỗ, cũng học theo bộ dạng của cô vơ tới vơ lui trên khúc gỗ, như đang hái bông vậy.
